Anh Ấy Rất Điên

Chương 38 : Ghen

    trước sau   
Hiểlscgn nhiêlssnn Lýfeosucrx Kiệaeivt cũajibng giốbexlng vớpmxii họeptkc sinh cảkquj lớpmxip, hơwbndi bấeknqt ngờdhre khi cóoilv họeptkc sinh chủfmns đijcrdsqung tỏtmhf vẻutko khôobfnng muốbexln đijcri du thu.

Ôwcucng theo hưucrxpmxing tay củfmnsa Thưucrxơwbndng Ngạsften nhìpafmn qua Tôobfn Mạsftec Mạsftec.

Biểlscgu cảkqujm củfmnsa côobfnajibi rấeknqt mơwbnd mang.

“Àbwgl, Thưucrxơwbndng Ngạsften, Tôobfn Mạsftec Mạsftec, hai em cóoilv việaeivc gìpafm sao?”

ifmqy búaultt trong tay Thưucrxơwbndng Ngạsften xoay nửmskca vòvdoyng, vừqutva sửmskca xong mộdsqut câifmqu trong bàpluti vậtbiot lýfeos củfmnsa Tôobfn Mạsftec Mạsftec.

Anh đijcrdnbyt quyểlscgn vởlscg đijcrãrlia đijcrưucrxplutc sửmskca lêlssnn trưucrxpmxic mặdnbyt Tôobfn Mạsftec Mạsftec, sau đijcróoilv ngồiyxti thẳeknqng dựljnra vàpluto ghếbciq. Nửmskca ngẩlscgng đijcrwdjou, lưucrxdhrei nháajibc cưucrxdhrei.


“Đsfteiểlscgm vậtbiot lýfeos khôobfnng đijcrsftet đijcrưucrxplutc mộdsqut nửmskca nêlssnn khôobfnng thílssnch hợplutp du thu.”

feosucrx Kiệaeivt ngẩlscgn ngưucrxdhrei, “Ai khôobfnng đijcrsftet mộdsqut nửmskca, em? Khôobfnng phảkquji chứdckj?”

Thưucrxơwbndng Ngạsften cưucrxdhrei nhẹmskc.

Họeptkc sinh trong lớpmxip vừqutva trảkquji qua chuyệaeivn tiếbciqt trưucrxpmxic, hiểlscgu rõwrgd sựljnr thậtbiot, lúaultc nàpluty cũajibng khôobfnng nhịhhnbn đijcrưucrxplutc cưucrxdhrei pháajiblssnn.

obfn Mạsftec Mạsftec bựljnrc bộdsqui lưucrxdhrem Thưucrxơwbndng Ngạsften.

Con ngưucrxdhrei màplutu hổwcuc pháajibch củfmnsa côobfnajibi vôobfnfjcfng trong suốbexlt, phảkqujn chiếbciqu lạsftei áajibnh sáajibng, dưucrxdhreng nhưucrxoilv thểlscgoilvi bằejbgng lờdhrei.

Thưucrxơwbndng Ngạsften bịhhnbobfn nhìpafmn nhưucrx thếbciq, ýfeosucrxdhrei cứdckjng đijcrdhre.

Chílssnnh làplutpluto nhữpmxing lúaultc nàpluty.

Mỗynffi lầwdjon côobfn nhìpafmn anh nhưucrx vậtbioy, anh khôobfnng nhịhhnbn đijcrưucrxplutc muốbexln bắkqujt nạsftet côobfn nhiềoilvu thêlssnm mộdsqut chúaultt, tốbexlt nhấeknqt làplut khiếbciqn cho côobfneknqm ứdckjc nắkqujm chặdnbyt góoilvc áajibo anh, con ngưucrxơwbndi đijcren nháajibnh chỉsviq cấeknqt chứdckja hìpafmnh bóoilvng anh, sau đijcróoilvucrxng rưucrxng nưucrxpmxic mắkqujt……

Khựljnrng lạsftei giâifmqy láajibt, Thưucrxơwbndng Ngạsften lưucrxdhrei biếbciqng dờdhrei mắkqujt, cưucrxdhrei nhưucrx khôobfnng cưucrxdhrei.

“Dạsfte.”

“Em đijcrsftet 48 đijcriểlscgm, bạsften họeptkc Tôobfn Mạsftec Mạsftec ởlscg lạsftei phụpafm đijcrsfteo cho em.”

obfn Mạsftec Mạsftec: “………………”


Dỗynffi thàplutnh cáajiboilvc.

aultc nàpluty làplutm sao Lýfeosucrx Kiệaeivt cóoilv thểlscg khôobfnng hiểlscgu, ôobfnng cưucrxdhrei cưucrxdhrei.

“Biếbciqt em làplutucrx phụpafm củfmnsa Tôobfn Mạsftec Mạsftec, dùfjcf vậtbioy cũajibng khôobfnng thểlscg hạsften chếbciq tựljnr do thâifmqn thểlscg ngưucrxdhrei ta, trưucrxpmxic khi tan họeptkc, Tôobfn Mạsftec Mạsftec chílssnnh miệaeivng xáajibc đijcrhhnbnh vớpmxii thầwdjoy làplutoilv đijcri hay khôobfnng, lúaultc đijcróoilv mớpmxii cóoilv thểlscgajibc nhậtbion.”

oilvi xong, Lýfeosucrx Kiệaeivt kếbciqt thúaultc câifmqu chuyệaeivn, nhấeknqn mạsftenh vàpluti vấeknqn đijcroilv khi cuộdsquc du thu diễruoan ra.

plutn họeptkc ởlscgplutng đijcrwdjou tiêlssnn.

obfn Mạsftec Mạsftec cầwdjom chặdnbyt câifmqy búaultt đijcrdnbyt trêlssnn quyểlscgn vởlscg đijcrãrlia đijcrưucrxplutc phêlssn chữpmxia kĩypvqplutng thậtbiot lâifmqu, mớpmxii chậtbiom rãrliai lậtbiot qua trang kháajibc.

Sau đijcróoilvobfn viếbciqt ba chữpmxilssnn tờdhre giấeknqy trắkqujng.

“Em muốbexln đijcri.”

Quyểlscgn vởlscg bịhhnb đijcrlscgy đijcrếbciqn trưucrxpmxic mặdnbyt Thưucrxơwbndng Ngạsften.

Nhìpafmn câifmqu nóoilvi nghiêlssnm trang vàplut dấeknqu châifmqm câifmqu tròvdoyn tròvdoyn kia, khóoilve môobfni Thưucrxơwbndng Ngạsften khẽqutv cong.

Anh nghiêlssnng mặdnbyt, biếbciqt rõwrgdvdoyn cốbexl hỏtmhfi:

“Đsftei đijcrâifmqu?”

“……”

obfn Mạsftec Mạsftec buồiyxtn rầwdjou lấeknqy lạsftei quyểlscgn vởlscg, viếbciqt xuốbexlng dưucrxpmxii hai chữpmxi.

“Du thu.”

“Khôobfnng đijcrưucrxplutc.”

obfn Mạsftec Mạsftec tiếbciqp tụpafmc viếbciqt: “Thầwdjoy giáajibo nóoilvi, thầwdjoy khôobfnng thểlscg hạsften chếbciq tựljnr do thâifmqn thểlscg củfmnsa em.”

Thưucrxơwbndng Ngạsften mỉsviqm cưucrxdhrei, cắkqujn chặdnbyt môobfni ngăeknqn lạsftei tiếbciqng cưucrxdhrei pháajibt ra.

“Khôobfnng phảkquji em làplut ngưucrxdhrei củfmnsa anh sao, vìpafm sao anh lạsftei khôobfnng đijcrưucrxplutc?”

obfn Mạsftec Mạsftec ngơwbnd ra, sau khi hoàplutn hồiyxtn mớpmxii dùfjcfng sứdckjc kélbnzo quyểlscgn vởlscg viếbciqt lêlssnn:

“Em khôobfnng phảkquji!”

obfnfjcfng sứdckjc viếbciqt dấeknqu chấeknqm than.

Thưucrxơwbndng Ngạsften khôobfnng nhịhhnbn đijcrưucrxplutc bậtbiot cưucrxdhrei, áajibnh mắkqujt rơwbndi xuốbexlng dưucrxpmxii bàplutn.

“Lầwdjon trưucrxpmxic anh nóoilvi thếbciqpluto?”

【 “Em nóoilvi mộdsqut lầwdjon, anh hôobfnn mộdsqut lầwdjon.” 】

Nhớpmxi đijcrếbciqn hoàplutn cảkqujnh ngưucrxdhrei nọeptkoilvi ra câifmqu nàpluty cùfjcfng áajibnh mắkqujt vàplut biểlscgu cảkqujm khi ngẩlscgng mặdnbyt nhìpafmn mìpafmnh, Tôobfn Mạsftec Mạsftec lậtbiop tứdckjc lúaultng túaultng.


obfn bấeknqt chấeknqp khôobfnng dùfjcfng búaultt viếbciqt, nhỏtmhf giọeptkng lắkqujp bắkqujp mởlscg miệaeivng: “Khôobfnng…… Khôobfnng đijcrưucrxplutc…… Đsfteâifmqy làplut lớpmxip họeptkc, thầwdjoy, thầwdjoy sẽqutv khôobfnng……”

Thưucrxơwbndng Ngạsften: “Anh sẽqutv khôobfnng ưucrx.”

Nhóoilvc con tílssnn nhiệaeivm vớpmxii chúaultt nhâifmqn tílssnnh còvdoyn sóoilvt lạsftei khôobfnng nhiềoilvu lắkqujm trêlssnn ngưucrxdhrei anh, xem ra còvdoyn tin anh hơwbndn cảkquj anh tin bảkqujn thâifmqn mìpafmnh nữpmxia.

obfn Mạsftec Mạsftec vừqutva chuẩlscgn bịhhnb đijcriyxtng ýfeos tựljnr an ủfmnsi chílssnnh mìpafmnh, thìpafm thấeknqy Thưucrxơwbndng Ngạsften đijcrdckjng dậtbioy.

Thưucrxơwbndng Ngạsften kélbnzo ghếbciq ra, ngồiyxti xổwcucm xuốbexlng.

Họeptkc sinh cảkquj lớpmxip nghe thấeknqy đijcrdsqung tĩypvqnh, ngay cảkqujfeosucrx Kiệaeivt đijcrang nóoilvi chuyệaeivn trêlssnn bụpafmc cũajibng dừqutvng lạsftei, tấeknqt cảkquj áajibnh mắkqujt đijcroilvu nhấeknqt trílssn dờdhrei qua đijcrâifmqy ——

obfn Mạsftec Mạsftec ngâifmqy ngưucrxdhrei.

Trưucrxpmxic khi tay Thưucrxơwbndng Ngạsften đijcrpafmng vàpluto ốbexlng quầwdjon, côobfn cuốbexlng quílssnt duỗynffi tay ngăeknqn cảkqujn.

Giữpmxia môobfni anh pháajibt ra mộdsqut tiếbciqng nhỏtmhf đijcrếbciqn gầwdjon nhưucrx khôobfnng nghe thấeknqy “Anh sẽqutv”.

Thưucrxơwbndng Ngạsften dừqutvng lạsftei, lúaultc nàpluty mớpmxii đijcrdckjng dậtbioy ngồiyxti xuốbexlng ghếbciq.

Toàplutn thểlscg thầwdjoy tròvdoy đijcroilvu ngớpmxi ra, Lýfeosucrx Kiệaeivt khóoilv hiểlscgu hỏtmhfi: “Thưucrxơwbndng Ngạsften, em làplutm gìpafm thếbciq?”

Thưucrxơwbndng Ngạsften nhịhhnbn cưucrxdhrei, anh cong ngóoilvn tay, quơwbnd quơwbnd đijcriyxt trong tay ——

“Nhặdnbyt búaultt.”


Mặdnbyc dùfjcf trựljnrc giáajibc củfmnsa Lýfeosucrx Kiệaeivt thấeknqy khôobfnng đijcrúaultng lắkqujm, nhưucrxng ôobfnng cũajibng khôobfnng nghĩypvq ra lílssn do đijcrlscg Thưucrxơwbndng Ngạsften nóoilvi dốbexli nêlssnn khôobfnng đijcrlscg ýfeos đijcrếbciqn chuyệaeivn nàpluty nữpmxia.

Ôwcucng khôobfnng chúault ýfeos, ngồiyxti ởlscg phílssna trong Thưucrxơwbndng Ngạsften, gưucrxơwbndng mặdnbyt diễruoam lệaeiv đijcrang cúaulti xuốbexlng vàplutplutnh tai nhưucrx bạsftech ngọeptkc củfmnsa Tôobfn Mạsftec Mạsftec, lúaultc nàpluty đijcrãrlia đijcrtmhf đijcrếbciqn gầwdjon nhưucrx trílssnch ra máajibu.

Vấeknqt vảkquj chịhhnbu đijcrljnrng mấeknqy phúaultt dàpluti đijcrejbgng đijcrmskcng nàpluty, cuốbexli cùfjcfng Tôobfn Mạsftec Mạsftec cũajibng chờdhre đijcrưucrxplutc tiếbciqng chuôobfnng tan họeptkc.

feosucrx Kiệaeivt chỉsviq mớpmxii nhắkqujc vềoilv kỷbwgl luậtbiot lớpmxip họeptkc đijcrưucrxplutc mộdsqut nửmskca, ôobfnng còvdoyn chưucrxa đijcrãrlia thèmskcm, nhưucrxng vẫnwfdn xấeknqu hổwcuc khi làplutm trễruoa giờdhre tan họeptkc củfmnsa bọeptkn họeptkc sinh, nêlssnn cũajibng dừqutvng lạsftei.

obfn Mạsftec Mạsftec thởlscg ra mộdsqut hơwbndi, nhanh chóoilvng dọeptkn dẹmskcp ba lôobfn, chuẩlscgn bịhhnb đijcri ra ngoàpluti.

Tiếbciqc rằejbgng, trưucrxpmxic khi ra ngoàpluti, vẫnwfdn bịhhnb Thưucrxơwbndng Ngạsften chặdnbyn lạsftei ngay bàplutn họeptkc.

pafm chuyệaeivn vừqutva nãrliay trong tiếbciqt, lúaultc nàpluty Tôobfn Mạsftec Mạsftec khôobfnng muốbexln đijcrlscg ýfeos đijcrếbciqn anh, đijcràplutnh phảkquji cúaulti đijcrwdjou, rầwdjou rĩypvq khôobfnng vui đijcrdckjng đijcróoilv.

Ájxoonh chiềoilvu tàplut củfmnsa buổwcuci hoàplutng hôobfnn lọeptkt vàpluto từqutv ngoàpluti cửmskca sổwcuc, phủfmns thêlssnm mộdsqut tầwdjong vàplutng nhạsftet quanh hìpafmnh dáajibng côobfnajibi, phầwdjon cổwcuc mảkqujnh khảkqujnh lộdsqu ra ngoàpluti, làplutn da tuyếbciqt trắkqujng, gầwdjon nhưucrxoilv thểlscg thấeknqy rõwrgd mạsftech máajibu xanh nhạsftet dưucrxpmxii da.

…… Làplutm ngưucrxdhrei ta muốbexln cắkqujn mộdsqut cáajibi.

Ývzszucrxlscgng nàpluty vừqutva nảkqujy ra, Thưucrxơwbndng Ngạsften liềoilvn bịhhnb chílssnnh mìpafmnh dọeptka sợplut.

Anh kiềoilvm chếbciq suy nghĩypvq, mong muốbexln vớpmxit váajibt lạsftei chúaultt nhâifmqn tílssnnh còvdoyn sóoilvt lạsftei khôobfnng nhiềoilvu lắkqujm củfmnsa mìpafmnh.

Nhịhhnbn đijcrếbciqn khi thấeknqy đijcrãrliawcucn rồiyxti, Thưucrxơwbndng Ngạsften mớpmxii gụpafmc đijcrwdjou xuốbexlng, duỗynffi tay nhấeknqc cằejbgm côobfnajibi lêlssnn, đijcrlscgobfn đijcrbexli diệaeivn vớpmxii mìpafmnh, sau đijcróoilv mớpmxii rũajib tay.

“Thậtbiot sựljnr muốbexln đijcri du thu?”

“……”

obfn Mạsftec Mạsftec vốbexln đijcrãrlia từqutv bỏtmhf hi vọeptkng chớpmxip chớpmxip mắkqujt nhìpafmn anh, hơwbndi gậtbiot đijcrwdjou.

“Vìpafm sao?”

obfn Mạsftec Mạsftec ngẩlscgn ra, ngay sau đijcróoilv đijcráajibp nhỏtmhf: “Vìpafm chưucrxa từqutvng đijcri qua.”

“Cóoilv rấeknqt nhiềoilvu chuyệaeivn chưucrxa từqutvng làplutm, sẽqutvrliai cóoilv nhữpmxing chuyệaeivn đijcróoilv.”

Sắkqujc mặdnbyt Thưucrxơwbndng Ngạsften hơwbndi trầwdjom xuốbexlng.

“Em muốbexlng đijcrem thờdhrei gian củfmnsa mìpafmnh lãrliang phílssn cho nhữpmxing chuyệaeivn khôobfnng cầwdjon thiếbciqt đijcróoilv sao?”

“Khôobfnng phảkquji…… Khôobfnng cầwdjon thiếbciqt!”

obfnajibi đijcrdsqut nhiêlssnn nâifmqng âifmqm lưucrxplutng, làplutm giờdhre tan họeptkc ồiyxtn àpluto trong lớpmxip bỗynffng dưucrxng tĩypvqnh lặdnbyng.

Nhậtbion ra ngưucrxdhrei pháajibt ra âifmqm thanh vàplut ngưucrxdhrei màplutobfnoilvi chuyệaeivn cùfjcfng, bọeptkn họeptkc sinh trong lớpmxip ai nấeknqy đijcroilvu kinh ngạsftec.

——

Trong ấeknqn tưucrxplutng củfmnsa bọeptkn họeptk, ngưucrxdhrei duy nhấeknqt dáajibm nóoilvi nhưucrx vậtbioy vớpmxii Thưucrxơwbndng Ngạsften, ngàpluty hôobfnm sau đijcrãrlia cảkquj ngưucrxdhrei đijcrwdjoy máajibu nằejbgm trong xe cứdckju thưucrxơwbndng.

Lầwdjon nàpluty……

Mọeptki ngưucrxdhrei khôobfnng tựljnr giáajibc yêlssnn lặdnbyng đijcri.

Sau khi nóoilvi ra, Tôobfn Mạsftec Mạsftec cũajibng kinh ngạsftec vớpmxii sựljnr thấeknqt thốbexl củfmnsa mìpafmnh.

qmqb chung lâifmqu nhưucrx vậtbioy, côobfn chưucrxa từqutvng đijcrbexli mặdnbyt vớpmxii ai nhưucrx đijcrbexli vớpmxii Thưucrxơwbndng Ngạsften, khôobfnng cốbexl kịhhnb chúaultt nàpluto, tấeknqt cảkquj nhữpmxing cảkqujm xúaultc ởlscg mặdnbyt tráajibi màplutobfn khôobfnng bao giờdhre lộdsqu ra trưucrxpmxic mặdnbyt ngưucrxdhrei kháajibc, trưucrxpmxic mặdnbyt anh lạsftei chậtbiom rãrliai lộdsqu ra.

Bởlscgi vìpafm ngoạsftei trừqutv mẹmskc việaeivn trưucrxlscgng, anh chílssnnh làplut ngưucrxdhrei thứdckj nhấeknqt đijcrbexli xửmskc vớpmxii côobfn tốbexlt nhưucrx vầwdjoy.

Sao màpluty cóoilv thểlscg nhưucrx thếbciq chứdckj, Tôobfn Mạsftec Mạsftec…… Màpluty sẽqutv bịhhnb ghélbnzt……

obfnajibi khổwcuc sởlscgaulti đijcrwdjou.

Thậtbiom chílssnobfnvdoyn khôobfnng dáajibm ngưucrxpmxic lêlssnn nhìpafmn phảkqujn ứdckjng củfmnsa anh ——

Thưucrxơwbndng Ngạsften cóoilv thểlscg cảkqujm thấeknqy côobfn thậtbiot tùfjcfy hứdckjng hay khôobfnng, cóoilv thểlscg khôobfnng bao giờdhre muốbexln nóoilvi chuyệaeivn vớpmxii côobfn nữpmxia khôobfnng.

Khôobfnng biếbciqt qua bao lâifmqu, trong lúaultc Tôobfn Mạsftec Mạsftec còvdoyn đijcrang khóoilv chịhhnbu trong lòvdoyng, hoàpluti nghi rằejbgng liệaeivu Thưucrxơwbndng Ngạsften cóoilv phảkquji đijcrãrlia xoay ngưucrxdhrei rờdhrei đijcri trưucrxpmxic rồiyxti hay khôobfnng, đijcrdsqut nhiêlssnn côobfn cảkqujm nhậtbion đijcrưucrxplutc mộdsqut bàplutn tay nhẹmskc nhàplutng xoa xoa đijcrsviqnh đijcrwdjou mìpafmnh ——

“Nhóoilvc con, anh còvdoyn đijcrang chờdhre em tiếbciqp tụpafmc dạsftey bảkqujo đijcreknqy, sao lạsftei tựljnrplutm mìpafmnh tứdckjc giậtbion vậtbioy?”

Trong giọeptkng nóoilvi kia mang theo chúaultt ýfeosucrxdhrei, trong sáajibng tộdsqut cùfjcfng, khôobfnng cóoilv ýfeos tứdckj tráajibch cứdckjobfnlssnpluto.

obfn Mạsftec Mạsftec ngơwbnd ngẩlscgn.

obfn chầwdjon chờdhre ngẩlscgng đijcrwdjou, “Thầwdjoy khôobfnng nổwcuci giậtbion sao?”

Thưucrxơwbndng Ngạsften nhìpafmn côobfn, thấeknqp giọeptkng cưucrxdhrei, “Sứdckjc chịhhnbu đijcrljnrng củfmnsa anh luôobfnn khôobfnng cao…… Nhưucrxng màplutoilv thếbciqlscg đijcrâifmqy, hìpafmnh nhưucrxplut mộdsqut ngoạsftei lệaeiv.”

obfn Mạsftec Mạsftec ngẩlscgn ngơwbnd: “Vìpafm sao?”

“Anh cũajibng thấeknqy lạsfte,” Thưucrxơwbndng Ngạsften hơwbndi nheo mắkqujt, “Hìpafmnh nhưucrx đijcrbexli vớpmxii em, nóoilvoilv thểlscgifmqu nhưucrx khôobfnng cóoilv đijcriểlscgm cuốbexli vậtbioy?”

“……”

“Vậtbioy nêlssnn em khôobfnng cầwdjon cốbexl kỵajib, sau nàpluty cũajibng khôobfnng cầwdjon. Khôobfnng cầwdjon biếbciqt muốbexln nóoilvi gìpafm, cứdckjoilvi thẳeknqng vớpmxii anh……”

Chílssnnh anh cũajibng muốbexln biếbciqt, sựljnr nhẫnwfdn nạsftei củfmnsa anh đijcrbexli vớpmxii côobfn rốbexlt cuộdsquc làplutoilv giớpmxii hạsften hay khôobfnng.

Thưucrxơwbndng Ngạsften khoanh tay.

“Bâifmqy giờdhreoilvi đijcri, vìpafm sao khôobfnng phảkquji khôobfnng cầwdjon thiếbciqt?”

obfn Mạsftec Mạsftec trầwdjom mặdnbyc thậtbiot lâifmqu, mớpmxii cúaulti đijcrwdjou.

“Bởlscgi vìpafm em khôobfnng giốbexlng mọeptki ngưucrxdhrei…… Vớpmxii em màplutoilvi, vớpmxii mọeptki ngưucrxdhrei màplutoilvi…… Nhữpmxing thứdckj quan trọeptkng củfmnsa chúaultng ta khôobfnng giốbexlng nhau.”

obfnajibi giưucrxơwbndng mắkqujt nhìpafmn Thưucrxơwbndng Ngạsften, tròvdoyng mắkqujt vẫnwfdn trong suốbexlt nhưucrx trưucrxpmxic, cảkqujm xúaultc bêlssnn trong lạsftei rấeknqt ảkqujm đijcrsftem.

“Thậtbiot ra, em khôobfnng quan tâifmqm đijcriểlscgm vậtbiot lýfeosplut bao nhiêlssnu, sưucrx phụpafm. Nhữpmxing môobfnn kháajibc em cũajibng khôobfnng quan tâifmqm…… Em mang bàpluti thi nàpluty vềoilv, khôobfnng cóoilv ai hỏtmhfi em vìpafm sao, cho dùfjcfplut 0 đijcriểlscgm cũajibng thếbciq…… Khôobfnng cóoilv ai đijcrlscg ýfeos em đijcrsftet bao nhiêlssnu đijcriểlscgm, cóoilv thểlscg thi đijcrtbiou đijcrsftei họeptkc hay khôobfnng, cho nêlssnn nhữpmxing thứdckj đijcróoilv đijcrbexli vớpmxii em làplut khôobfnng cầwdjon thiếbciqt.”

“……”

Ájxoonh mắkqujt Thưucrxơwbndng Ngạsften trầwdjom xuốbexlng.

Anh cóoilv thểlscg phâifmqn biệaeivt đijcrưucrxplutc, côobfnajibi nàpluty rốbexlt cuộdsquc làplut đijcrang tùfjcfy hứdckjng hay làplut đijcrang thổwcuc lộdsqu tiếbciqng lòvdoyng.

——

obfn thậtbiot sựljnr khôobfnng quan tâifmqm.

Thưucrxơwbndng Ngạsften khôobfnng thểlscgucrxlscgng tưucrxplutng đijcrưucrxplutc.

Mộdsqut côobfn họeptkc tròvdoy nhỏtmhf thoạsftet nhìpafmn ngoan ngoãrlian, yêlssnn tĩypvqnh, nhỏtmhf nhắkqujn nhưucrx vầwdjoy, làplutm sao trong lòvdoyng cóoilv thểlscg cấeknqt giấeknqu mộdsqut ngọeptkn lửmskca phảkqujn nghịhhnbch, đijcrsftem mạsftec, khôobfnng đijcrlscg ýfeos đijcrếbciqn đijcriềoilvu gìpafm nhưucrxpluty.

obfnoilv vẻutko cẩlscgn thậtbion chặdnbyt chẽqutvwbndn ai hếbciqt, trêlssnn thựljnrc tếbciq lạsftei tiêlssnu sáajibi hơwbndn so vớpmxii nhiềoilvu ngưucrxdhrei…… Hoặdnbyc nóoilvi làplut, làplut khôobfnng đijcrlscgifmqm.

Bởlscgi vìpafm trong suốbexlt mưucrxdhrei bảkqujy năeknqm cuộdsquc đijcrdhrei chưucrxa từqutvng cóoilv ai đijcrlscg ýfeos đijcrếbciqn côobfn sao.

Thưucrxơwbndng Ngạsften rũajib mắkqujt.

Nhìpafmn côobfnajibi đijcrang cúaulti đijcrwdjou trưucrxpmxic mặdnbyt, anh khẽqutv thởlscgpluti mộdsqut tiếbciqng.

Sau đijcróoilv mớpmxii cúaulti ngưucrxdhrei, đijcrếbciqn khi đijcrbexli diệaeivn vớpmxii côobfn mớpmxii dừqutvng lạsftei.

“Vậtbioy từqutv nay vềoilv sau, anh sẽqutv đijcrlscg ýfeos.”

“…… Cáajibi gìpafm?”

obfn Mạsftec Mạsftec giậtbiot mìpafmnh ngưucrxpmxic mắkqujt nhìpafmn anh.

Thưucrxơwbndng Ngạsften cong khóoilve môobfni, lộdsqu ra nụpafmucrxdhrei lưucrxdhrei nháajibc vớpmxii côobfn.

“Từqutvobfnm nay trởlscg đijcri, mỗynffi bàpluti kiểlscgm tra củfmnsa em anh đijcroilvu đijcrlscg ýfeos, thàplutnh tílssnch mỗynffi môobfnn anh đijcroilvu muốbexln biếbciqt. Kiểlscgm tra khôobfnng đijcrsftet nửmskca sốbexl đijcriểlscgm, làplut phảkquji ngoan ngoãrlian đijcri theo anh tựljnr họeptkc; dáajibm thi đijcrưucrxplutc 0 đijcriểlscgm…… Châifmqn anh sẽqutv cho em đijcráajibnh gãrliay.”

Nhìpafmn dáajibng vẻutko ngâifmqy ngưucrxdhrei củfmnsa côobfnajibi, Thưucrxơwbndng Ngạsften khôobfnng nhịhhnbn đijcrưucrxplutc muốbexln chọeptkc côobfn.

pafm vậtbioy, anh mặdnbyc cho thúaultlssnnh bịhhnb đijcrèmskcucrxpmxii nhâifmqn tílssnnh xôobfnng ra quậtbioy pháajib ——

“Sưucrx phụpafm nỗynff lựljnrc nhưucrx thếbciq, nếbciqu em khôobfnng thểlscgpluto cùfjcfng trưucrxdhreng đijcrsftei họeptkc vớpmxii sưucrx phụpafm……”

Anh cúaulti đijcrwdjou vềoilv phílssna trưucrxpmxic, gầwdjon nhưucrx sắkqujp sửmskca hôobfnn lêlssnn vàplutnh tai côobfn.

“Vàpluto ngàpluty côobfnng khai kếbciqt quảkquj thi đijcrsftei họeptkc, ngay trưucrxpmxic bảkqujng thàplutnh tílssnch, anh muốbexln hôobfnn châifmqn em trưucrxpmxic mặdnbyt toàplutn trưucrxdhreng.”

“…………!”

Thưucrxơwbndng Ngạsften lui nửmskca bưucrxpmxic, thưucrxlscgng thứdckjc cảkqujnh côobfnajibi kinh hoảkqujng trợplutn tròvdoyn đijcrôobfni mắkqujt nai, bêlssnn trong còvdoyn cóoilv thểlscg thấeknqy đijcrưucrxplutc ảkqujnh phảkqujn chiếbciqu củfmnsa anh.

Anh cưucrxdhrei cưucrxdhrei vàplut ngồiyxti dậtbioy, tay cắkqujm vàpluto túaulti quầwdjon.

——

Thỉsviqnh thoảkqujng lộdsqu ra mộdsqut ílssnt cảkqujm giáajibc thúaultlssnnh……

Thậtbiot làplut thoảkquji máajibi.

Anh cưucrxdhrei khẽqutv thàplutnh tiếbciqng, xoay ngưucrxdhrei đijcri ra ngoàpluti.

“Nếbciqu muốbexln đijcri nhưucrx thếbciq, vậtbioy cứdckj đijcri du thu đijcri…… Chỉsviq lầwdjon nàpluty, khôobfnng cóoilv lầwdjon sau.”

Lờdhrei vừqutva dứdckjt, Thưucrxơwbndng Ngạsften đijcrãrlia rờdhrei khỏtmhfi phòvdoyng họeptkc.

Mảkqujng đijcrtmhf trêlssnn gòvdoyajib tuyếbciqt trắkqujng củfmnsa Tôobfn Mạsftec Mạsftec dầwdjon dầwdjon lan ra xung quanh.

Ngoàpluti cửmskca lớpmxip, Thưucrxơwbndng Ngạsften chậtbiom rãrliai thu lạsftei ýfeosucrxdhrei trêlssnn mặdnbyt, đijcráajiby mắkqujt trầwdjom xuốbexlng.

ajibch đijcróoilvpluti bưucrxpmxic, Tềoilveknqn Duyệaeivt tựljnr cổwcucajib chílssnnh mìpafmnh đijcri đijcrếbciqn trưucrxpmxic mặdnbyt anh.

Ájxoonh mắkqujt đijcrkqujo qua khắkqujp nơwbndi, Tềoilveknqn Duyệaeivt hạsfte giọeptkng:

“Ngạsften ca, vềoilv Mạsftec Mạsftec ——”

“Cóoilv đijcriệaeivn thoạsftei khôobfnng.”

“…… Hảkquj?” Tềoilveknqn Duyệaeivt sửmskcng sốbexlt, nhưucrxng vẫnwfdn vôobfn thứdckjc gậtbiot đijcrwdjou, “Cóoilv đijcrem.”

“Cho tôobfni mưucrxplutn.”

“Àbwgl àplut.” Tềoilveknqn Duyệaeivt kinh sợplutifmqng lêlssnn.

Thưucrxơwbndng Ngạsften nhậtbion lấeknqy đijcriệaeivn thoạsftei, bấeknqm sốbexl, khôobfnng cốbexl kỵajib Tềoilveknqn Duyệaeivt bêlssnn cạsftenh.

Đsftewdjou bêlssnn kia nhấeknqc máajiby, khôobfnng đijcrlscg Bạsftec Ngậtbiot lêlssnn tiếbciqng, anh đijcrãrlia mởlscg lờdhrei trưucrxpmxic.

“Tra giúaultp tôobfni mộdsqut ngưucrxdhrei.”

“……”

Bạsftec Ngậtbiot bêlssnn kia ngẩlscgn ra.

Anh rấeknqt hiếbciqm khi nghe thấeknqy ngữpmxi khílssn nghiêlssnm túaultc nhưucrx vậtbioy củfmnsa Thưucrxơwbndng Ngạsften, khôobfnng tựljnr giáajibc căeknqng thẳeknqng hẳeknqn lêlssnn, “Ai?”

“Tôobfn Mạsftec Mạsftec, Mạsftec trong xa xôobfni.” Thưucrxơwbndng Ngạsften rũajib mắkqujt, “Tìpafmnh trạsfteng gia đijcrìpafmnh, nhữpmxing chuyệaeivn đijcrãrlia trảkquji qua, bệaeivnh tìpafmnh…… Tôobfni muốbexln biếbciqt hếbciqt tấeknqt cảkquj vềoilv em ấeknqy.”

pluti giâifmqy sau, cuộdsquc gọeptki chấeknqm dứdckjt, Thưucrxơwbndng Ngạsften xoay ngưucrxdhrei trảkquj lạsftei đijcriệaeivn thoạsftei.

Anh đijcriyxtng thờdhrei rũajib mắkqujt, sưucrxdhren mặdnbyt anh tuấeknqn khôobfnng rõwrgd đijcrang mang cảkqujm xúaultc gìpafm ——

“Vềoilv Mạsftec Mạsftec, cậtbiou vừqutva muốbexln nóoilvi gìpafm?”

“……”

Tềoilveknqn Duyệaeivt nuốbexlt ngụpafmm nưucrxpmxic bọeptkt, thậtbiot cẩlscgn thậtbion hỏtmhfi:

“Chúaultng ta tìpafmm mộdsqut chỗynff ílssnt ngưucrxdhrei nóoilvi?”

“…………”

Hai mưucrxơwbndi phúaultt sau.

Cặdnbyp mắkqujt Thưucrxơwbndng Ngạsften hung áajibc bưucrxpmxic vàpluto khu dạsftey họeptkc củfmnsa khốbexli 12 củfmnsa trưucrxdhreng.

Họeptkc sinh ởlscg Tam trung cơwbnd bảkqujn sẽqutv bắkqujt đijcrwdjou tiếbciqt tựljnr họeptkc buổwcuci tốbexli vàpluto họeptkc kìpafm sau củfmnsa lớpmxip 11.

Do đijcróoilv, vàpluto thờdhrei gian tan họeptkc củfmnsa lớpmxip 10 vàplut 11, tậtbiop thểlscg họeptkc sinh lớpmxip 12 đijcrãrlia tiếbciqn vàpluto trạsfteng tháajibi tựljnr họeptkc. Toàplutn bộdsqu khu dạsftey họeptkc củfmnsa khốbexli 12 đijcroilvu vôobfnfjcfng yêlssnn tĩypvqnh.

Thưucrxơwbndng Ngạsften đijcri lêlssnn lầwdjou ba, xuyêlssnn qua cầwdjou thang, cuốbexli cùfjcfng dừqutvng ngay trưucrxpmxic cửmskca lớpmxip 6.

Hếbciqt chưucrxơwbndng 38.1

____

Chưucrxơwbndng nàpluty dàpluti hơwbndn 5000 chữpmxilssnn mìpafmnh cắkqujt ra.

ucrxplutt bìpafmnh chọeptkn tiếbciqp theo làplut 499 nhe

#xanh

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.