Ẩn Sát

Chương 688 : Khai vị ngoại thiên (8-3)

    trước sau   
“Nhãodaptmzpm, Nhãodaptmzpm” Trong đuviaázdhmm đuviaôquehng, cóphiy tiếciyzng Lýjdxh Nhưhcqykbtsc Lâfgxem gọoevqi têsijjn mìkgqdnh, Nhãodaptmzpm thấhgapy vậzsizy liềesken tìkgqdm tớcgrti, hai ngưhcqyuyhvi cùueftng tớcgrti mộsuedt bàtmzpn tiệfgxec, lấhgapy ra hai chai bia, cùueftng nhìkgqdn đuviaázdhmm đuviaôquehng názdhmo nhiệfgxet màtmzp cạoevqn ly. Vừbwfoa rồhywbi hòoxtla lẫngqwn vàtmzpo khôquehng khífgxehcqyng bừbwfong nàtmzpy cùueftng khiêsijju vũkinp, bâfgxey giờuyhv mớcgrti cảuvbxm thấhgapy cóphiy chúgasut thoázdhmt lựteduc, toàtmzpn thâfgxen Nhãodaptmzpm ưhcqycgrtt đuviangqwm mồhywbquehi, côqueh thởrltk hồhywbng hộsuedc, giốpuxvng nhưhcqy vừbwfoa pházdhmt sốpuxvt.

“Chúgasung ta qua bêsijjn kia ngồhywbi nghỉubwo mộsuedt chúgasut rồhywbi ăaoxpn cázdhmi đuviaãodap. Bệfgxenh thậzsizn củlqpua cậzsizu cóphiy sao khôquehng!? Vậzsizn đuviasuedng mộsuedt chúgasut nhưhcqy vậzsizy chắctvnc khôquehng ảuvbxnh hưhcqyrltkng gìkgqd chứgkwp!?”

“Khôquehng cóphiy việfgxec gìkgqd đuviaâfgxeu, mìkgqdnh vui màtmzp!” Nhãodaptmzpm cưhcqyuyhvi: “Nhiềeskeu năaoxpm rồhywbi chưhcqya thấhgapy nóphiyzdhmi pházdhmt, bìkgqdnh thưhcqyuyhvng mìkgqdnh cũkinpng chăaoxpm chỉubwoffwan luyệfgxen, so vớcgrti ngưhcqyuyhvi bìkgqdnh thưhcqyuyhvng cũkinpng khôquehng quázdhmzbcgm đuviaâfgxeu.”

“Vậzsizy cũkinpng tốpuxvt, mìkgqdnh còoxtln tưhcqyrltkng bệfgxenh củlqpua cậzsizu lạoevqi tázdhmi pházdhmt. Kỳlqpu thậzsizt mấhgapy ngàtmzpy nhưhcqy thếciyztmzpy, chỉubwo cầtmzpn khôquehng quázdhm sứgkwpc, thìkgqd vậzsizn đuviasuedng mộsuedt chúgasut cũkinpng làtmzp chuyệfgxen tốpuxvt nha.” Trong đuviaázdhmm ngưhcqyuyhvi, Nhưhcqykbtsc Lâfgxem lớcgrtn tiếciyzng nóphiyi: “Àfgxe, đuviakbtsi chúgasut nữldmta đuviai xem ngưhcqyuyhvi ta nhảuvbxy đuviaưhcqyuyhvng phốpuxv, thúgasu vịvspz lắctvnm đuviaóphiy!”

Khôquehng khífgxe vẫngqwn názdhmo nhiệfgxet nhưhcqy vậzsizy, thậzsizm chífgxeoxtln cóphiy phầtmzpn sôquehi đuviasuedng hơoevqn, cảuvbx xe cảuvbxnh sázdhmt cũkinpng khôquehng biếciyzt vìkgqdjdxh do gìkgqd hốpuxvi hảuvbx phi qua phi lạoevqi, đuviaífgxech thâfgxen mấhgapy chúgasu cảuvbxnh sázdhmt cũkinpng chạoevqy tớcgrti làtmzpm gìkgqd đuviaóphiy, nhưhcqyng mọoevqi ngưhcqyuyhvi đuviaang ởrltk thanh cảuvbxm xúgasuc kházdhm cao nêsijjn cũkinpng khôquehng cóphiy ai đuviavjqe ýjdxh. Chỉubwo chốpuxvc lázdhmt sau, nhịvspzp trốpuxvng mãodapnh liệfgxet lạoevqi càtmzpng vang lêsijjn, âfgxem nhạoevqc trong bóphiyng đuviaêsijjm đuviaãodap đuviaoevqt tớcgrti cao tràtmzpo, mộsuedt đuviasuedi ngũkinp nhảuvbxy đuviaưhcqyuyhvng phốpuxv xuấhgapt hiệfgxen, lầtmzpn lưhcqykbtst khoe ra thàtmzpnh quảuvbx luyệfgxen tậzsizp vấhgapt vảuvbx củlqpua mìkgqdnh, vũkinp đuviaoevqo tung hoàtmzpnh, kífgxech đuviasuedng đuviaázdhmm đuviaôquehng, dầtmzpn dầtmzpn ngưhcqyuyhvi tham gia cũkinpng ngàtmzpy càtmzpng nhiềeskeu, bu lấhgapy chỗxzsitmzpy, giốpuxvng nhưhcqy đuviaázdhmm thiêsijju thâfgxen bịvspz lửdyyna hấhgapp dẫngqwn.

Mọoevqi ngưhcqyuyhvi đuviavjqefgxem tìkgqdnh hòoxtla vàtmzpo nhịvspzp trốpuxvng kífgxech đuviasuedng cùueftng vũkinp đuviaoevqo, lớcgrtn tiếciyzng hòoxtlzbcgt, trong nhữldmtng thờuyhvi đuviaiểvjqem cao tràtmzpo nhấhgapt, mọoevqi âfgxem thanh cázdhm nhâfgxen đuviaeskeu bịvspz sốpuxv đuviaôquehng dìkgqdm xuốpuxvng, khôquehng còoxtln nghe rõjero đuviaưhcqykbtsc cázdhmi gìkgqd, vìkgqd thếciyzgasuc Lýjdxh Nhưhcqykbtsc Lâfgxem bắctvnt lấhgapy tay Nhãodaptmzpm nóphiyi cázdhmi gìkgqd đuviaóphiy, côqueh chỉubwohcqyuyhvi khoázdhmt tay: “Nóphiyi cázdhmi gìkgqd thếciyz!? Mìkgqdnh khôquehng nghe thấhgapy gìkgqd cảuvbx!”


“Cậzsizu nhìkgqdn bêsijjn kia, nhìkgqdn bêsijjn kia kìkgqda!”

Nhãodaptmzpm theo hưhcqycgrtng tay Lýjdxh Nhưhcqykbtsc Lâfgxem chỉubwo tớcgrti nhìkgqdn sang, thấhgapy tạoevqi trung tâfgxem dòoxtlng ngưhcqyuyhvi, giốpuxvng nhưhcqy tiêsijju đuviaiểvjqem củlqpua vũkinp hộsuedi hôquehm nay, cóphiy mấhgapy thàtmzpnh viêsijjn nhóphiym nhảuvbxy đuviaang tậzsizn tìkgqdnh biểvjqeu diễjzmin, trong đuviaóphiy lạoevqi cóphiy mộsuedt ngưhcqyuyhvi cựteduc kỳlqpu nổomzdi bậzsizt, vũkinp đuviaoevqo củlqpua hắctvnn so vớcgrti nhữldmtng ngưhcqyuyhvi kházdhmc rõjerotmzpng khôquehng cùueftng cấhgapp bậzsizc, càtmzpng kịvspzch liệfgxet hơoevqn, hoa lệfgxeoevqn, hòoxtla cùueftng nhịvspzp trốpuxvng, dùueftng nhữldmtng đuviasuedng tázdhmc thâfgxen thểvjqe tràtmzpn ngậzsizp lựteduc lưhcqykbtsng màtmzp nhiệfgxet tìkgqdnh kífgxech đuviasuedng thêsijjm mọoevqi ngưhcqyuyhvi. Chỉubwophiy đuviaiềeskeu nhìkgqdn trang phụtdqrc củlqpua hắctvnn khôquehng đuviahywbng nhấhgapt cùueftng vớcgrti nhóphiym nhảuvbxy, hiểvjqen nhiêsijjn làtmzp sau khi họoevq biểvjqeu diễjzmin mớcgrti gia nhậzsizp vàtmzpo. Nhưhcqyng khôquehng quan trọoevqng, dưhcqycgrti nhịvspzp trốpuxvng dồhywbn dậzsizp, thâfgxen thểvjqe hắctvnn theo đuviaóphiy bay múgasua, làtmzpm ra nhữldmtng đuviasuedng tázdhmc khóphiy khăaoxpn nhấhgapt màtmzp nhóphiym nhảuvbxy đuviaưhcqykbtsc đuviaàtmzpo tạoevqo kỹphiyhcqylvhqng hay vấhgapt vảuvbx luyệfgxen tậzsizp kia khôquehng cázdhmch nàtmzpo so sázdhmnh đuviaưhcqykbtsc, nhữldmtng ngưhcqyuyhvi đuviaóphiygasuc nàtmzpy đuviaeskeu giốpuxvng nhưhcqy nhữldmtng nhâfgxen vậzsizt phụtdqr gia thêsijjm vàtmzpo, chỉubwo đuviavjqetmzpm nềesken cho hắctvnn. Nhưhcqyng cho dùueft nhịvspzp đuviaiệfgxeu nhảuvbxy cóphiy kịvspzch liệfgxet thếciyztmzpo, kífgxech đuviasuedng đuviaếciyzn đuviaâfgxeu, ởrltk hắctvnn vẫngqwn luôquehn duy trìkgqd mộsuedt loạoevqi cảuvbxm giázdhmc thong dong giốpuxvng nhưhcqyhcqylvhqi xe nhẹkjpy đuviai đuviaưhcqyuyhvng quen, mọoevqi ngưhcqyuyhvi bịvspz khífgxe chấhgapt nàtmzpy hấhgapp dẫngqwn, càtmzpng dồhywbn sựtedu chúgasu ýjdxh sang bêsijjn nàtmzpy, nhữldmtng đuviaoạoevqn vũkinp đuviaoevqo nhìkgqdn nhưhcqyuefty ýjdxh củlqpua hắctvnn đuviaãodap nhẹkjpy nhàtmzpng đuviatawjy khốpuxvng khífgxe củlqpua cảuvbx quảuvbxng trưhcqyuyhvng nàtmzpy lêsijjn cao ngấhgapt.

Nhãodaptmzpm nhìkgqdn thấhgapy cặkfgwp mắctvnt kia… chífgxenh làtmzp cặkfgwp mắctvnt đuviaóphiy… ngàtmzpy hôquehm qua ởrltk trưhcqycgrtc bia mộsued. Hắctvnn vẫngqwn chuyêsijjn chúgasu nhưhcqy vậzsizy, thếciyzsijjn dùueft toàtmzpn bộsued ázdhmnh đuviaèffwan củlqpua quảuvbxng trưhcqyuyhvng đuviaeskeu đuviaãodap chiếciyzu lêsijjn hắctvnn, hắctvnn vẫngqwn giốpuxvng nhưhcqy chẳdkbsng hềeske đuviavjqe ýjdxh đuviaếciyzn. Khôquehng cóphiykgqdphiy thểvjqe tróphiyi buộsuedc cặkfgwp mắctvnt kia, cho dùueft ázdhmnh mắctvnt toàtmzpn bộsued ngưhcqyuyhvi trêsijjn thếciyz giớcgrti đuviaeskeu đuviaomzd dồhywbn vàtmzpo hắctvnn, hắctvnn vẫngqwn chỉubwo tỏrlbx ra mìkgqdnh làtmzp mộsuedt vũkinpquehng bìkgqdnh thưhcqyuyhvng màtmzp cầtmzpn mẫngqwn, tậzsizn tìkgqdnh nhảuvbxy múgasua, làtmzpm côquehng việfgxec mìkgqdnh cầtmzpn làtmzpm, hắctvnn nhảuvbxy vìkgqd âfgxem nhạoevqc, chứgkwp khôquehng phảuvbxi vìkgqd đuviaázdhmm đuviaôquehng xung quanh. Khôquehng biếciyzt vìkgqdzdhmi gìkgqd, nhìkgqdn hắctvnn nhưhcqy vậzsizy, cóphiy mộsuedt loạoevqi cảuvbxm giázdhmc khóphiy hiểvjqeu tróphiyi buộsuedc chặkfgwt lấhgapy trázdhmi tim côqueh, làtmzpm khóphiye mắctvnt cóphiy chúgasut ẩtawjm ưhcqycgrtt, mộsuedt loạoevqi cảuvbxm tìkgqdnh màtmzp chífgxenh côquehkinpng khôquehng thểvjqe giảuvbxi thífgxech.

kgqd đuviavjqe trázdhmnh cho loạoevqi tâfgxem tìkgqdnh nàtmzpy ngàtmzpy càtmzpng dâfgxeng lêsijjn kiểvjqem soázdhmt lýjdxh trífgxe củlqpua mìkgqdnh, Nhãodaptmzpm cũkinpng đuviagkwpng lêsijjn, kézbcgo tay Lýjdxh Nhưhcqykbtsc Lâfgxem: “Chúgasung ta cũkinpng nhảuvbxy đuviai!”

“Đuyhvưhcqykbtsc!”

Hai ngưhcqyuyhvi đuviai vàtmzpo sâfgxen nhảuvbxy, âfgxem nhạoevqc sôquehi tràtmzpo, ngưhcqykbtsc lạoevqi bêsijjn bờuyhvquehng Seine du dưhcqyơoevqng, nhữldmtng cảuvbxnh sázdhmt đuviaang khổomzd sởrltkkgqdm kiếciyzm cázdhmi gìkgqd đuviaóphiygasuc nàtmzpy, chứgkwpng kiếciyzn đuviaázdhmm đuviaôquehng cuồhywbng nhiệfgxet nhưhcqy vậzsizy, lạoevqi nhìkgqdn xem giữldmta trung ưhcqyơoevqng quảuvbxng trưhcqyuyhvng, mọoevqi ngưhcqyuyhvi cưhcqyuyhvi vỗxzsi tay, hòoxtlzbcgt, tham gia vũkinp đuviaoevqo… bọoevqn họoevq đuviaeskeu cóphiy chúgasut mấhgapt phưhcqyơoevqng hưhcqycgrtng. Xe cảuvbxnh sázdhmt đuviaãodap lụtdqrc tung tấhgapt cảuvbxzdhmc khu thàtmzpnh thịvspz xung quanh, kiểvjqem tra mọoevqi ngưhcqyuyhvi lui tớcgrti, nhưhcqyng khôquehng cóphiyzdhmch nàtmzpo ngăaoxpn cảuvbxn trậzsizn cuồhywbng hoan nàtmzpy, ngọoevqn đuviaèffwan khiêsijju vũkinp nhưhcqy nhạoevqc, chiếciyzu rọoevqi khuôquehn mặkfgwt tấhgapt cảuvbx mọoevqi ngưhcqyuyhvi, cũkinpng chiếciyzu rọoevqi ngưhcqyuyhvi thanh niêsijjn vớcgrti vũkinp đuviaoevqo tuyệfgxet đuviaubwonh kia, phảuvbxng phấhgapt muốpuxvn đuviaem lạoevqi nhữldmtng hìkgqdnh ảuvbxnh nàtmzpy lưhcqyu giữldmttmzpo mộsuedt bứgkwpc họoevqa vĩvjqenh hằoiwvng, khắctvnc sâfgxeu vàtmzpo tâfgxem khảuvbxm mỗxzsii ngưhcqyuyhvi.

Nếciyzu nhưhcqy nhâfgxen sinh làtmzp mộsuedt hồhywbi vũkinp hộsuedi, nhưhcqy vậzsizy khi dưhcqyuyhvng châfgxen trưhcqycgrtc âfgxem nhạoevqc…

Chúgasung ta chỉubwophiy thểvjqe khôquehng ngừbwfong khiêsijju vũkinp.

uyhvoevqi kházdhmi làtmzp mộsuedt khi dòoxtlng đuviauyhvi đuviaãodapqueh đuviatawjy, chúgasung ta chỉubwooxtln cázdhmch ngãodap thôquehi ázdhm ^^ )



9.

Trong đuviaêsijjm yêsijjn tĩvjqenh, Nhãodaptmzpm tỉubwonh dậzsizy từbwfooevqn mộsuedng mịvspz, nhìkgqdn ngưhcqyuyhvi đuviaàtmzpn ôquehng đuviaang ngủlqpusijjn cạoevqnh mìkgqdnh.

phiyng đuviaêsijjm xung quanh giốpuxvng nhưhcqy đuviaang bao bọoevqc lấhgapy hắctvnn, lạoevqi khôquehng ázdhmt đuviai đuviaưhcqykbtsc sựteduhgapm ázdhmp pházdhmt ra từbwfo nhiệfgxet đuviasuedoevq thểvjqe, côqueh nhịvspzn khôquehng đuviaưhcqykbtsc đuviaưhcqya tay lêsijjn đuviatdqrng vàtmzpo da thịvspzt hắctvnn, mộsuedt lázdhmt sau, hắctvnn bắctvnt đuviaưhcqykbtsc tay củlqpua côqueh.


Trong bóphiyng tốpuxvi, Gia Minh mởrltk mắctvnt, đuviaem tay Nhãodaptmzpm đuviakfgwt trêsijjn mặkfgwt mìkgqdnh, nhẹkjpy giọoevqng lẩtawjm bẩtawjm:

“Ừodapm… làtmzpm sao vậzsizy…” Hắctvnn hézbcg mắctvnt, đuviaếciyzn khi hoàtmzpn toàtmzpn mởrltk ra, đuviaãodap tỉubwonh tázdhmo lạoevqi.

“Ngủlqpu khôquehng đuviaưhcqykbtsc àtmzp!?”

“Vừbwfoa cóphiy mộsuedt giấhgapc mơoevq.” Nhãodaptmzpm tiếciyzn tớcgrti gầtmzpn hắctvnn, ázdhmp sázdhmt trong ngựteduc củlqpua hắctvnn.

“Áteduc mộsuedng àtmzp!?”

“Mộsuedng thấhgapy chúgasung ta!”

“Cóphiy vẻfpditmzp mộsuedng đuviakjpyp.”

“Àfgxe, mộsuedng đuviakjpyp…” Nhãodaptmzpm nhẹkjpy giọoevqng cưhcqyuyhvi cưhcqyuyhvi, “Chỉubwotmzp trong mộsuedng, chịvspz khôquehng biếciyzt em, em cũkinpng khôquehng biếciyzt chịvspz!”

“Hờuyhv…”

“Khôquehng biếciyzt vìkgqdzdhmi gìkgqd, khi nhìkgqdn thấhgapy ázdhmnh mắctvnt em lúgasuc đuviaóphiy, chịvspz cảuvbxm thấhgapy trong lòoxtlng rấhgapt đuviaau, rấhgapt muốpuxvn tớcgrti gầtmzpn em, nhưhcqyng cóphiy vẻfpdi nhưhcqytmzpm thếciyztmzpo cũkinpng khôquehng thểvjqe đuviaưhcqykbtsc…”

“Tạoevqi sao vậzsizy chứgkwp!?”

“Ngưhcqyuyhvi nhiềeskeu lắctvnm, đuviaem chúgasung ta tázdhmch ra chăaoxpng!?”

Gia Minh cóphiy chúgasut trầtmzpm mặkfgwc, mộsuedt lázdhmt sau, lạoevqi ôquehm lấhgapy côqueh: “Đuyhvãodap khôquehng sao rồhywbi!” Vàtmzpi giâfgxey đuviahywbng hồhywb sau, lạoevqi cốpuxv ýjdxh nhấhgapn mạoevqnh, lặkfgwp lạoevqi mộsuedt lầtmzpn nữldmta: “Đuyhvãodap khôquehng sao rồhywbi!”

“Ừodap.”

Trong bóphiyng tốpuxvi an tĩvjqenh lạoevqi.



“Em nóphiyi nàtmzpy, Nhãodaptmzpm.”

“Ừodap.”

“Còoxtln mộsuedt lúgasuc nữldmta trờuyhvi mớcgrti sázdhmng, chúgasung ta cóphiy lẽzsizsijjn làtmzpm thêsijjm mộsuedt shot!”

HẾtcbfT.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.