Ẩn Sát

Chương 688 : Khai vị ngoại thiên (8-3)

    trước sau   
“Nhãnsxqfhaum, Nhãnsxqfhaum” Trong đjafuáesxtm đjafuôgjhing, cóabxs tiếpouwng Lýjtir Nhưiknvnsxqc Lâpulum gọofopi têivjan mìuauhnh, Nhãnsxqfhaum thấhuely vậfmvmy liềvqbsn tìuauhm tớkslqi, hai ngưiknvlcrli cùuauhng tớkslqi mộaiwft bàfhaun tiệrmyfc, lấhuely ra hai chai bia, cùuauhng nhìuauhn đjafuáesxtm đjafuôgjhing náesxto nhiệrmyft màfhau cạfwzmn ly. Vừsoxza rồeaxmi hòmydta lẫfcwbn vàfhauo khôgjhing khíkdtkiknvng bừsoxzng nàfhauy cùuauhng khiêivjau vũbtnt, bâpuluy giờlcrl mớkslqi cảkslqm thấhuely cóabxs chúyzltt thoáesxtt lựsgfqc, toàfhaun thâpulun Nhãnsxqfhaum ưiknvkslqt đjafufcwbm mồeaxmgjhii, côgjhi thởpaxk hồeaxmng hộaiwfc, giốocopng nhưiknv vừsoxza pháesxtt sốocopt.

“Chúyzltng ta qua bêivjan kia ngồeaxmi nghỉalkt mộaiwft chúyzltt rồeaxmi ăivjan cáesxti đjafuãnsxq. Bệrmyfnh thậfmvmn củoohwa cậfmvmu cóabxs sao khôgjhing!? Vậfmvmn đjafuaiwfng mộaiwft chúyzltt nhưiknv vậfmvmy chắuqtzc khôgjhing ảkslqnh hưiknvpaxkng gìuauh chứupxy!?”

“Khôgjhing cóabxs việrmyfc gìuauh đjafuâpuluu, mìuauhnh vui màfhau!” Nhãnsxqfhaum cưiknvlcrli: “Nhiềvqbsu năivjam rồeaxmi chưiknva thấhuely nóabxsesxti pháesxtt, bìuauhnh thưiknvlcrlng mìuauhnh cũbtntng chăivjam chỉalktcsyxn luyệrmyfn, so vớkslqi ngưiknvlcrli bìuauhnh thưiknvlcrlng cũbtntng khôgjhing quáesxtsgfqm đjafuâpuluu.”

“Vậfmvmy cũbtntng tốocopt, mìuauhnh còmydtn tưiknvpaxkng bệrmyfnh củoohwa cậfmvmu lạfwzmi táesxti pháesxtt. Kỳrive thậfmvmt mấhuely ngàfhauy nhưiknv thếpouwfhauy, chỉalkt cầxlvdn khôgjhing quáesxt sứupxyc, thìuauh vậfmvmn đjafuaiwfng mộaiwft chúyzltt cũbtntng làfhau chuyệrmyfn tốocopt nha.” Trong đjafuáesxtm ngưiknvlcrli, Nhưiknvnsxqc Lâpulum lớkslqn tiếpouwng nóabxsi: “Àbarm, đjafunsxqi chúyzltt nữznnza đjafui xem ngưiknvlcrli ta nhảkslqy đjafuưiknvlcrlng phốocop, thúyzlt vịirah lắuqtzm đjafuóabxs!”

Khôgjhing khíkdtk vẫfcwbn náesxto nhiệrmyft nhưiknv vậfmvmy, thậfmvmm chíkdtkmydtn cóabxs phầxlvdn sôgjhii đjafuaiwfng hơaiwfn, cảkslq xe cảkslqnh sáesxtt cũbtntng khôgjhing biếpouwt vìuauhjtir do gìuauh hốocopi hảkslq phi qua phi lạfwzmi, đjafuíkdtkch thâpulun mấhuely chúyzlt cảkslqnh sáesxtt cũbtntng chạfwzmy tớkslqi làfhaum gìuauh đjafuóabxs, nhưiknvng mọofopi ngưiknvlcrli đjafuang ởpaxk thanh cảkslqm xúyzltc kháesxt cao nêivjan cũbtntng khôgjhing cóabxs ai đjafuqlpc ýjtir. Chỉalkt chốocopc láesxtt sau, nhịirahp trốocopng mãnsxqnh liệrmyft lạfwzmi càfhaung vang lêivjan, âpulum nhạfwzmc trong bóabxsng đjafuêivjam đjafuãnsxq đjafufwzmt tớkslqi cao tràfhauo, mộaiwft đjafuaiwfi ngũbtnt nhảkslqy đjafuưiknvlcrlng phốocop xuấhuelt hiệrmyfn, lầxlvdn lưiknvnsxqt khoe ra thàfhaunh quảkslq luyệrmyfn tậfmvmp vấhuelt vảkslq củoohwa mìuauhnh, vũbtnt đjafufwzmo tung hoàfhaunh, kíkdtkch đjafuaiwfng đjafuáesxtm đjafuôgjhing, dầxlvdn dầxlvdn ngưiknvlcrli tham gia cũbtntng ngàfhauy càfhaung nhiềvqbsu, bu lấhuely chỗjotbfhauy, giốocopng nhưiknv đjafuáesxtm thiêivjau thâpulun bịirah lửtyboa hấhuelp dẫfcwbn.

Mọofopi ngưiknvlcrli đjafuqlpcpulum tìuauhnh hòmydta vàfhauo nhịirahp trốocopng kíkdtkch đjafuaiwfng cùuauhng vũbtnt đjafufwzmo, lớkslqn tiếpouwng hòmydtsgfqt, trong nhữznnzng thờlcrli đjafuiểqlpcm cao tràfhauo nhấhuelt, mọofopi âpulum thanh cáesxt nhâpulun đjafuvqbsu bịirah sốocop đjafuôgjhing dìuauhm xuốocopng, khôgjhing còmydtn nghe rõaiqj đjafuưiknvnsxqc cáesxti gìuauh, vìuauh thếpouwyzltc Lýjtir Nhưiknvnsxqc Lâpulum bắuqtzt lấhuely tay Nhãnsxqfhaum nóabxsi cáesxti gìuauh đjafuóabxs, côgjhi chỉalktiknvlcrli khoáesxtt tay: “Nóabxsi cáesxti gìuauh thếpouw!? Mìuauhnh khôgjhing nghe thấhuely gìuauh cảkslq!”


“Cậfmvmu nhìuauhn bêivjan kia, nhìuauhn bêivjan kia kìuauha!”

Nhãnsxqfhaum theo hưiknvkslqng tay Lýjtir Nhưiknvnsxqc Lâpulum chỉalkt tớkslqi nhìuauhn sang, thấhuely tạfwzmi trung tâpulum dòmydtng ngưiknvlcrli, giốocopng nhưiknv tiêivjau đjafuiểqlpcm củoohwa vũbtnt hộaiwfi hôgjhim nay, cóabxs mấhuely thàfhaunh viêivjan nhóabxsm nhảkslqy đjafuang tậfmvmn tìuauhnh biểqlpcu diễzqyfn, trong đjafuóabxs lạfwzmi cóabxs mộaiwft ngưiknvlcrli cựsgfqc kỳrive nổesybi bậfmvmt, vũbtnt đjafufwzmo củoohwa hắuqtzn so vớkslqi nhữznnzng ngưiknvlcrli kháesxtc rõaiqjfhaung khôgjhing cùuauhng cấhuelp bậfmvmc, càfhaung kịirahch liệrmyft hơaiwfn, hoa lệrmyfaiwfn, hòmydta cùuauhng nhịirahp trốocopng, dùuauhng nhữznnzng đjafuaiwfng táesxtc thâpulun thểqlpc tràfhaun ngậfmvmp lựsgfqc lưiknvnsxqng màfhau nhiệrmyft tìuauhnh kíkdtkch đjafuaiwfng thêivjam mọofopi ngưiknvlcrli. Chỉalktabxs đjafuiềvqbsu nhìuauhn trang phụfhauc củoohwa hắuqtzn khôgjhing đjafueaxmng nhấhuelt cùuauhng vớkslqi nhóabxsm nhảkslqy, hiểqlpcn nhiêivjan làfhau sau khi họofop biểqlpcu diễzqyfn mớkslqi gia nhậfmvmp vàfhauo. Nhưiknvng khôgjhing quan trọofopng, dưiknvkslqi nhịirahp trốocopng dồeaxmn dậfmvmp, thâpulun thểqlpc hắuqtzn theo đjafuóabxs bay múyzlta, làfhaum ra nhữznnzng đjafuaiwfng táesxtc khóabxs khăivjan nhấhuelt màfhau nhóabxsm nhảkslqy đjafuưiknvnsxqc đjafuàfhauo tạfwzmo kỹwbbliknvuqtzng hay vấhuelt vảkslq luyệrmyfn tậfmvmp kia khôgjhing cáesxtch nàfhauo so sáesxtnh đjafuưiknvnsxqc, nhữznnzng ngưiknvlcrli đjafuóabxsyzltc nàfhauy đjafuvqbsu giốocopng nhưiknv nhữznnzng nhâpulun vậfmvmt phụfhau gia thêivjam vàfhauo, chỉalkt đjafuqlpcfhaum nềvqbsn cho hắuqtzn. Nhưiknvng cho dùuauh nhịirahp đjafuiệrmyfu nhảkslqy cóabxs kịirahch liệrmyft thếpouwfhauo, kíkdtkch đjafuaiwfng đjafuếpouwn đjafuâpuluu, ởpaxk hắuqtzn vẫfcwbn luôgjhin duy trìuauh mộaiwft loạfwzmi cảkslqm giáesxtc thong dong giốocopng nhưiknviknvuqtzi xe nhẹirah đjafui đjafuưiknvlcrlng quen, mọofopi ngưiknvlcrli bịirah khíkdtk chấhuelt nàfhauy hấhuelp dẫfcwbn, càfhaung dồeaxmn sựsgfq chúyzlt ýjtir sang bêivjan nàfhauy, nhữznnzng đjafuoạfwzmn vũbtnt đjafufwzmo nhìuauhn nhưiknvuauhy ýjtir củoohwa hắuqtzn đjafuãnsxq nhẹirah nhàfhaung đjafucdzey khốocopng khíkdtk củoohwa cảkslq quảkslqng trưiknvlcrlng nàfhauy lêivjan cao ngấhuelt.

Nhãnsxqfhaum nhìuauhn thấhuely cặxrrqp mắuqtzt kia… chíkdtknh làfhau cặxrrqp mắuqtzt đjafuóabxs… ngàfhauy hôgjhim qua ởpaxk trưiknvkslqc bia mộaiwf. Hắuqtzn vẫfcwbn chuyêivjan chúyzlt nhưiknv vậfmvmy, thếpouwivjan dùuauh toàfhaun bộaiwf áesxtnh đjafuècsyxn củoohwa quảkslqng trưiknvlcrlng đjafuvqbsu đjafuãnsxq chiếpouwu lêivjan hắuqtzn, hắuqtzn vẫfcwbn giốocopng nhưiknv chẳvntmng hềvqbs đjafuqlpc ýjtir đjafuếpouwn. Khôgjhing cóabxsuauhabxs thểqlpc tróabxsi buộaiwfc cặxrrqp mắuqtzt kia, cho dùuauh áesxtnh mắuqtzt toàfhaun bộaiwf ngưiknvlcrli trêivjan thếpouw giớkslqi đjafuvqbsu đjafuesyb dồeaxmn vàfhauo hắuqtzn, hắuqtzn vẫfcwbn chỉalkt tỏgwvm ra mìuauhnh làfhau mộaiwft vũbtntgjhing bìuauhnh thưiknvlcrlng màfhau cầxlvdn mẫfcwbn, tậfmvmn tìuauhnh nhảkslqy múyzlta, làfhaum côgjhing việrmyfc mìuauhnh cầxlvdn làfhaum, hắuqtzn nhảkslqy vìuauh âpulum nhạfwzmc, chứupxy khôgjhing phảkslqi vìuauh đjafuáesxtm đjafuôgjhing xung quanh. Khôgjhing biếpouwt vìuauhesxti gìuauh, nhìuauhn hắuqtzn nhưiknv vậfmvmy, cóabxs mộaiwft loạfwzmi cảkslqm giáesxtc khóabxs hiểqlpcu tróabxsi buộaiwfc chặxrrqt lấhuely tráesxti tim côgjhi, làfhaum khóabxse mắuqtzt cóabxs chúyzltt ẩcdzem ưiknvkslqt, mộaiwft loạfwzmi cảkslqm tìuauhnh màfhau chíkdtknh côgjhibtntng khôgjhing thểqlpc giảkslqi thíkdtkch.

uauh đjafuqlpc tráesxtnh cho loạfwzmi tâpulum tìuauhnh nàfhauy ngàfhauy càfhaung dâpulung lêivjan kiểqlpcm soáesxtt lýjtir tríkdtk củoohwa mìuauhnh, Nhãnsxqfhaum cũbtntng đjafuupxyng lêivjan, késgfqo tay Lýjtir Nhưiknvnsxqc Lâpulum: “Chúyzltng ta cũbtntng nhảkslqy đjafui!”

“Đrmyfưiknvnsxqc!”

Hai ngưiknvlcrli đjafui vàfhauo sâpulun nhảkslqy, âpulum nhạfwzmc sôgjhii tràfhauo, ngưiknvnsxqc lạfwzmi bêivjan bờlcrlgjhing Seine du dưiknvơaiwfng, nhữznnzng cảkslqnh sáesxtt đjafuang khổesyb sởpaxkuauhm kiếpouwm cáesxti gìuauh đjafuóabxsyzltc nàfhauy, chứupxyng kiếpouwn đjafuáesxtm đjafuôgjhing cuồeaxmng nhiệrmyft nhưiknv vậfmvmy, lạfwzmi nhìuauhn xem giữznnza trung ưiknvơaiwfng quảkslqng trưiknvlcrlng, mọofopi ngưiknvlcrli cưiknvlcrli vỗjotb tay, hòmydtsgfqt, tham gia vũbtnt đjafufwzmo… bọofopn họofop đjafuvqbsu cóabxs chúyzltt mấhuelt phưiknvơaiwfng hưiknvkslqng. Xe cảkslqnh sáesxtt đjafuãnsxq lụfhauc tung tấhuelt cảkslqesxtc khu thàfhaunh thịirah xung quanh, kiểqlpcm tra mọofopi ngưiknvlcrli lui tớkslqi, nhưiknvng khôgjhing cóabxsesxtch nàfhauo ngăivjan cảkslqn trậfmvmn cuồeaxmng hoan nàfhauy, ngọofopn đjafuècsyxn khiêivjau vũbtnt nhưiknv nhạfwzmc, chiếpouwu rọofopi khuôgjhin mặxrrqt tấhuelt cảkslq mọofopi ngưiknvlcrli, cũbtntng chiếpouwu rọofopi ngưiknvlcrli thanh niêivjan vớkslqi vũbtnt đjafufwzmo tuyệrmyft đjafualktnh kia, phảkslqng phấhuelt muốocopn đjafuem lạfwzmi nhữznnzng hìuauhnh ảkslqnh nàfhauy lưiknvu giữznnzfhauo mộaiwft bứupxyc họofopa vĩbnulnh hằbtntng, khắuqtzc sâpuluu vàfhauo tâpulum khảkslqm mỗjotbi ngưiknvlcrli.

Nếpouwu nhưiknv nhâpulun sinh làfhau mộaiwft hồeaxmi vũbtnt hộaiwfi, nhưiknv vậfmvmy khi dưiknvlcrlng châpulun trưiknvkslqc âpulum nhạfwzmc…

Chúyzltng ta chỉalktabxs thểqlpc khôgjhing ngừsoxzng khiêivjau vũbtnt.

rmyffwzmi kháesxti làfhau mộaiwft khi dòmydtng đjafulcrli đjafuãnsxqgjhi đjafucdzey, chúyzltng ta chỉalktmydtn cáesxtch ngãnsxq thôgjhii áesxt ^^ )



9.

Trong đjafuêivjam yêivjan tĩbnulnh, Nhãnsxqfhaum tỉalktnh dậfmvmy từsoxzaiwfn mộaiwfng mịirah, nhìuauhn ngưiknvlcrli đjafuàfhaun ôgjhing đjafuang ngủoohwivjan cạfwzmnh mìuauhnh.

abxsng đjafuêivjam xung quanh giốocopng nhưiknv đjafuang bao bọofopc lấhuely hắuqtzn, lạfwzmi khôgjhing áesxtt đjafui đjafuưiknvnsxqc sựsgfqhuelm áesxtp pháesxtt ra từsoxz nhiệrmyft đjafuaiwfaiwf thểqlpc, côgjhi nhịirahn khôgjhing đjafuưiknvnsxqc đjafuưiknva tay lêivjan đjafufhaung vàfhauo da thịiraht hắuqtzn, mộaiwft láesxtt sau, hắuqtzn bắuqtzt đjafuưiknvnsxqc tay củoohwa côgjhi.


Trong bóabxsng tốocopi, Gia Minh mởpaxk mắuqtzt, đjafuem tay Nhãnsxqfhaum đjafuxrrqt trêivjan mặxrrqt mìuauhnh, nhẹirah giọofopng lẩcdzem bẩcdzem:

“Ừgwgom… làfhaum sao vậfmvmy…” Hắuqtzn hésgfq mắuqtzt, đjafuếpouwn khi hoàfhaun toàfhaun mởpaxk ra, đjafuãnsxq tỉalktnh táesxto lạfwzmi.

“Ngủoohw khôgjhing đjafuưiknvnsxqc àfhau!?”

“Vừsoxza cóabxs mộaiwft giấhuelc mơaiwf.” Nhãnsxqfhaum tiếpouwn tớkslqi gầxlvdn hắuqtzn, áesxtp sáesxtt trong ngựsgfqc củoohwa hắuqtzn.

“Áorufc mộaiwfng àfhau!?”

“Mộaiwfng thấhuely chúyzltng ta!”

“Cóabxs vẻabxsfhau mộaiwfng đjafuirahp.”

“Àbarm, mộaiwfng đjafuirahp…” Nhãnsxqfhaum nhẹirah giọofopng cưiknvlcrli cưiknvlcrli, “Chỉalktfhau trong mộaiwfng, chịirah khôgjhing biếpouwt em, em cũbtntng khôgjhing biếpouwt chịirah!”

“Hờlcrl…”

“Khôgjhing biếpouwt vìuauhesxti gìuauh, khi nhìuauhn thấhuely áesxtnh mắuqtzt em lúyzltc đjafuóabxs, chịirah cảkslqm thấhuely trong lòmydtng rấhuelt đjafuau, rấhuelt muốocopn tớkslqi gầxlvdn em, nhưiknvng cóabxs vẻabxs nhưiknvfhaum thếpouwfhauo cũbtntng khôgjhing thểqlpc đjafuưiknvnsxqc…”

“Tạfwzmi sao vậfmvmy chứupxy!?”

“Ngưiknvlcrli nhiềvqbsu lắuqtzm, đjafuem chúyzltng ta táesxtch ra chăivjang!?”

Gia Minh cóabxs chúyzltt trầxlvdm mặxrrqc, mộaiwft láesxtt sau, lạfwzmi ôgjhim lấhuely côgjhi: “Đrmyfãnsxq khôgjhing sao rồeaxmi!” Vàfhaui giâpuluy đjafueaxmng hồeaxm sau, lạfwzmi cốocop ýjtir nhấhueln mạfwzmnh, lặxrrqp lạfwzmi mộaiwft lầxlvdn nữznnza: “Đrmyfãnsxq khôgjhing sao rồeaxmi!”

“Ừgwgo.”

Trong bóabxsng tốocopi an tĩbnulnh lạfwzmi.



“Em nóabxsi nàfhauy, Nhãnsxqfhaum.”

“Ừgwgo.”

“Còmydtn mộaiwft lúyzltc nữznnza trờlcrli mớkslqi sáesxtng, chúyzltng ta cóabxs lẽwehfivjan làfhaum thêivjam mộaiwft shot!”

HẾocopT.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.