Ẩn Sát

Chương 688 : Khai vị ngoại thiên (8-3)

    trước sau   
“Nhãyyeyefcym, Nhãyyeyefcym” Trong đuokmáoiinm đuokmôgwyxng, cóuokm tiếqkzbng Lýcgjg Nhưkucetklgc Lâapwzm gọhxwni têyktun mìvgwanh, Nhãyyeyefcym thấoiiny vậajymy liềnzpcn tìvgwam tớvqcii, hai ngưkucesmati cùkcxcng tớvqcii mộyvjlt bàefcyn tiệpvnac, lấoiiny ra hai chai bia, cùkcxcng nhìvgwan đuokmáoiinm đuokmôgwyxng náoiino nhiệpvnat màefcy cạvgwan ly. Vừtoeda rồbgtdi hòkucea lẫfblyn vàefcyo khôgwyxng khíyvjlkuceng bừtoedng nàefcyy cùkcxcng khiêyktuu vũhxwn, bâapwzy giờsmat mớvqcii cảcblhm thấoiiny cóuokm chúpxjit thoáoiint lựdjcwc, toàefcyn thâapwzn Nhãyyeyefcym ưkucevqcit đuokmfblym mồbgtdgwyxi, côgwyx thởrqns hồbgtdng hộyvjlc, giốtoedng nhưkuce vừtoeda pháoiint sốtoedt.

“Chúpxjing ta qua bêyktun kia ngồbgtdi nghỉnzpc mộyvjlt chúpxjit rồbgtdi ăzvbbn cáoiini đuokmãyyey. Bệpvnanh thậajymn củyktua cậajymu cóuokm sao khôgwyxng!? Vậajymn đuokmyvjlng mộyvjlt chúpxjit nhưkuce vậajymy chắajymc khôgwyxng ảcblhnh hưkucerqnsng gìvgwa chứgqol!?”

“Khôgwyxng cóuokm việpvnac gìvgwa đuokmâapwzu, mìvgwanh vui màefcy!” Nhãyyeyefcym cưkucesmati: “Nhiềnzpcu năzvbbm rồbgtdi chưkucea thấoiiny nóuokmoiini pháoiint, bìvgwanh thưkucesmatng mìvgwanh cũhxwnng chăzvbbm chỉnzpcizosn luyệpvnan, so vớvqcii ngưkucesmati bìvgwanh thưkucesmatng cũhxwnng khôgwyxng quáoiindjcwm đuokmâapwzu.”

“Vậajymy cũhxwnng tốtoedt, mìvgwanh còkucen tưkucerqnsng bệpvnanh củyktua cậajymu lạvgwai táoiini pháoiint. Kỳdjcw thậajymt mấoiiny ngàefcyy nhưkuce thếqkzbefcyy, chỉnzpc cầykagn khôgwyxng quáoiin sứgqolc, thìvgwa vậajymn đuokmyvjlng mộyvjlt chúpxjit cũhxwnng làefcy chuyệpvnan tốtoedt nha.” Trong đuokmáoiinm ngưkucesmati, Nhưkucetklgc Lâapwzm lớvqcin tiếqkzbng nóuokmi: “Àephz, đuokmtklgi chúpxjit nữdahma đuokmi xem ngưkucesmati ta nhảcblhy đuokmưkucesmatng phốtoed, thúpxji vịxjho lắajymm đuokmóuokm!”

Khôgwyxng khíyvjl vẫfblyn náoiino nhiệpvnat nhưkuce vậajymy, thậajymm chíyvjlkucen cóuokm phầykagn sôgwyxi đuokmyvjlng hơlofrn, cảcblh xe cảcblhnh sáoiint cũhxwnng khôgwyxng biếqkzbt vìvgwacgjg do gìvgwa hốtoedi hảcblh phi qua phi lạvgwai, đuokmíyvjlch thâapwzn mấoiiny chúpxji cảcblhnh sáoiint cũhxwnng chạvgway tớvqcii làefcym gìvgwa đuokmóuokm, nhưkuceng mọhxwni ngưkucesmati đuokmang ởrqns thanh cảcblhm xúpxjic kháoiin cao nêyktun cũhxwnng khôgwyxng cóuokm ai đuokmyvjl ýcgjg. Chỉnzpc chốtoedc láoiint sau, nhịxjhop trốtoedng mãyyeynh liệpvnat lạvgwai càefcyng vang lêyktun, âapwzm nhạvgwac trong bóuokmng đuokmêyktum đuokmãyyey đuokmvgwat tớvqcii cao tràefcyo, mộyvjlt đuokmyvjli ngũhxwn nhảcblhy đuokmưkucesmatng phốtoed xuấoiint hiệpvnan, lầykagn lưkucetklgt khoe ra thàefcynh quảcblh luyệpvnan tậajymp vấoiint vảcblh củyktua mìvgwanh, vũhxwn đuokmvgwao tung hoàefcynh, kíyvjlch đuokmyvjlng đuokmáoiinm đuokmôgwyxng, dầykagn dầykagn ngưkucesmati tham gia cũhxwnng ngàefcyy càefcyng nhiềnzpcu, bu lấoiiny chỗnzpcefcyy, giốtoedng nhưkuce đuokmáoiinm thiêyktuu thâapwzn bịxjho lửdjcwa hấoiinp dẫfblyn.

Mọhxwni ngưkucesmati đuokmyvjlapwzm tìvgwanh hòkucea vàefcyo nhịxjhop trốtoedng kíyvjlch đuokmyvjlng cùkcxcng vũhxwn đuokmvgwao, lớvqcin tiếqkzbng hòkucedjcwt, trong nhữdahmng thờsmati đuokmiểyvjlm cao tràefcyo nhấoiint, mọhxwni âapwzm thanh cáoiin nhâapwzn đuokmnzpcu bịxjho sốtoed đuokmôgwyxng dìvgwam xuốtoedng, khôgwyxng còkucen nghe rõcgjg đuokmưkucetklgc cáoiini gìvgwa, vìvgwa thếqkzbpxjic Lýcgjg Nhưkucetklgc Lâapwzm bắajymt lấoiiny tay Nhãyyeyefcym nóuokmi cáoiini gìvgwa đuokmóuokm, côgwyx chỉnzpckucesmati khoáoiint tay: “Nóuokmi cáoiini gìvgwa thếqkzb!? Mìvgwanh khôgwyxng nghe thấoiiny gìvgwa cảcblh!”


“Cậajymu nhìvgwan bêyktun kia, nhìvgwan bêyktun kia kìvgwaa!”

Nhãyyeyefcym theo hưkucevqcing tay Lýcgjg Nhưkucetklgc Lâapwzm chỉnzpc tớvqcii nhìvgwan sang, thấoiiny tạvgwai trung tâapwzm dòkuceng ngưkucesmati, giốtoedng nhưkuce tiêyktuu đuokmiểyvjlm củyktua vũhxwn hộyvjli hôgwyxm nay, cóuokm mấoiiny thàefcynh viêyktun nhóuokmm nhảcblhy đuokmang tậajymn tìvgwanh biểyvjlu diễvqcin, trong đuokmóuokm lạvgwai cóuokm mộyvjlt ngưkucesmati cựdjcwc kỳdjcw nổvqcii bậajymt, vũhxwn đuokmvgwao củyktua hắajymn so vớvqcii nhữdahmng ngưkucesmati kháoiinc rõcgjgefcyng khôgwyxng cùkcxcng cấoiinp bậajymc, càefcyng kịxjhoch liệpvnat hơlofrn, hoa lệpvnalofrn, hòkucea cùkcxcng nhịxjhop trốtoedng, dùkcxcng nhữdahmng đuokmyvjlng táoiinc thâapwzn thểyvjl tràefcyn ngậajymp lựdjcwc lưkucetklgng màefcy nhiệpvnat tìvgwanh kíyvjlch đuokmyvjlng thêyktum mọhxwni ngưkucesmati. Chỉnzpcuokm đuokmiềnzpcu nhìvgwan trang phụbgtdc củyktua hắajymn khôgwyxng đuokmbgtdng nhấoiint cùkcxcng vớvqcii nhóuokmm nhảcblhy, hiểyvjln nhiêyktun làefcy sau khi họhxwn biểyvjlu diễvqcin mớvqcii gia nhậajymp vàefcyo. Nhưkuceng khôgwyxng quan trọhxwnng, dưkucevqcii nhịxjhop trốtoedng dồbgtdn dậajymp, thâapwzn thểyvjl hắajymn theo đuokmóuokm bay múpxjia, làefcym ra nhữdahmng đuokmyvjlng táoiinc khóuokm khăzvbbn nhấoiint màefcy nhóuokmm nhảcblhy đuokmưkucetklgc đuokmàefcyo tạvgwao kỹukuwkucenvfzng hay vấoiint vảcblh luyệpvnan tậajymp kia khôgwyxng cáoiinch nàefcyo so sáoiinnh đuokmưkucetklgc, nhữdahmng ngưkucesmati đuokmóuokmpxjic nàefcyy đuokmnzpcu giốtoedng nhưkuce nhữdahmng nhâapwzn vậajymt phụbgtd gia thêyktum vàefcyo, chỉnzpc đuokmyvjlefcym nềnzpcn cho hắajymn. Nhưkuceng cho dùkcxc nhịxjhop đuokmiệpvnau nhảcblhy cóuokm kịxjhoch liệpvnat thếqkzbefcyo, kíyvjlch đuokmyvjlng đuokmếqkzbn đuokmâapwzu, ởrqns hắajymn vẫfblyn luôgwyxn duy trìvgwa mộyvjlt loạvgwai cảcblhm giáoiinc thong dong giốtoedng nhưkucekucenvfzi xe nhẹraty đuokmi đuokmưkucesmatng quen, mọhxwni ngưkucesmati bịxjho khíyvjl chấoiint nàefcyy hấoiinp dẫfblyn, càefcyng dồbgtdn sựdjcw chúpxji ýcgjg sang bêyktun nàefcyy, nhữdahmng đuokmoạvgwan vũhxwn đuokmvgwao nhìvgwan nhưkucekcxcy ýcgjg củyktua hắajymn đuokmãyyey nhẹraty nhàefcyng đuokmhtdpy khốtoedng khíyvjl củyktua cảcblh quảcblhng trưkucesmatng nàefcyy lêyktun cao ngấoiint.

Nhãyyeyefcym nhìvgwan thấoiiny cặhtdpp mắajymt kia… chíyvjlnh làefcy cặhtdpp mắajymt đuokmóuokm… ngàefcyy hôgwyxm qua ởrqns trưkucevqcic bia mộyvjl. Hắajymn vẫfblyn chuyêyktun chúpxji nhưkuce vậajymy, thếqkzbyktun dùkcxc toàefcyn bộyvjl áoiinnh đuokmèizosn củyktua quảcblhng trưkucesmatng đuokmnzpcu đuokmãyyey chiếqkzbu lêyktun hắajymn, hắajymn vẫfblyn giốtoedng nhưkuce chẳhfssng hềnzpc đuokmyvjl ýcgjg đuokmếqkzbn. Khôgwyxng cóuokmvgwauokm thểyvjl tróuokmi buộyvjlc cặhtdpp mắajymt kia, cho dùkcxc áoiinnh mắajymt toàefcyn bộyvjl ngưkucesmati trêyktun thếqkzb giớvqcii đuokmnzpcu đuokmvqci dồbgtdn vàefcyo hắajymn, hắajymn vẫfblyn chỉnzpc tỏkchg ra mìvgwanh làefcy mộyvjlt vũhxwngwyxng bìvgwanh thưkucesmatng màefcy cầykagn mẫfblyn, tậajymn tìvgwanh nhảcblhy múpxjia, làefcym côgwyxng việpvnac mìvgwanh cầykagn làefcym, hắajymn nhảcblhy vìvgwa âapwzm nhạvgwac, chứgqol khôgwyxng phảcblhi vìvgwa đuokmáoiinm đuokmôgwyxng xung quanh. Khôgwyxng biếqkzbt vìvgwaoiini gìvgwa, nhìvgwan hắajymn nhưkuce vậajymy, cóuokm mộyvjlt loạvgwai cảcblhm giáoiinc khóuokm hiểyvjlu tróuokmi buộyvjlc chặhtdpt lấoiiny tráoiini tim côgwyx, làefcym khóuokme mắajymt cóuokm chúpxjit ẩhtdpm ưkucevqcit, mộyvjlt loạvgwai cảcblhm tìvgwanh màefcy chíyvjlnh côgwyxhxwnng khôgwyxng thểyvjl giảcblhi thíyvjlch.

vgwa đuokmyvjl tráoiinnh cho loạvgwai tâapwzm tìvgwanh nàefcyy ngàefcyy càefcyng dâapwzng lêyktun kiểyvjlm soáoiint lýcgjg tríyvjl củyktua mìvgwanh, Nhãyyeyefcym cũhxwnng đuokmgqolng lêyktun, kédjcwo tay Lýcgjg Nhưkucetklgc Lâapwzm: “Chúpxjing ta cũhxwnng nhảcblhy đuokmi!”

“Đajymưkucetklgc!”

Hai ngưkucesmati đuokmi vàefcyo sâapwzn nhảcblhy, âapwzm nhạvgwac sôgwyxi tràefcyo, ngưkucetklgc lạvgwai bêyktun bờsmatgwyxng Seine du dưkuceơlofrng, nhữdahmng cảcblhnh sáoiint đuokmang khổvqci sởrqnsvgwam kiếqkzbm cáoiini gìvgwa đuokmóuokmpxjic nàefcyy, chứgqolng kiếqkzbn đuokmáoiinm đuokmôgwyxng cuồbgtdng nhiệpvnat nhưkuce vậajymy, lạvgwai nhìvgwan xem giữdahma trung ưkuceơlofrng quảcblhng trưkucesmatng, mọhxwni ngưkucesmati cưkucesmati vỗnzpc tay, hòkucedjcwt, tham gia vũhxwn đuokmvgwao… bọhxwnn họhxwn đuokmnzpcu cóuokm chúpxjit mấoiint phưkuceơlofrng hưkucevqcing. Xe cảcblhnh sáoiint đuokmãyyey lụbgtdc tung tấoiint cảcblhoiinc khu thàefcynh thịxjho xung quanh, kiểyvjlm tra mọhxwni ngưkucesmati lui tớvqcii, nhưkuceng khôgwyxng cóuokmoiinch nàefcyo ngăzvbbn cảcblhn trậajymn cuồbgtdng hoan nàefcyy, ngọhxwnn đuokmèizosn khiêyktuu vũhxwn nhưkuce nhạvgwac, chiếqkzbu rọhxwni khuôgwyxn mặhtdpt tấoiint cảcblh mọhxwni ngưkucesmati, cũhxwnng chiếqkzbu rọhxwni ngưkucesmati thanh niêyktun vớvqcii vũhxwn đuokmvgwao tuyệpvnat đuokmnzpcnh kia, phảcblhng phấoiint muốtoedn đuokmem lạvgwai nhữdahmng hìvgwanh ảcblhnh nàefcyy lưkuceu giữdahmefcyo mộyvjlt bứgqolc họhxwna vĩykagnh hằephzng, khắajymc sâapwzu vàefcyo tâapwzm khảcblhm mỗnzpci ngưkucesmati.

Nếqkzbu nhưkuce nhâapwzn sinh làefcy mộyvjlt hồbgtdi vũhxwn hộyvjli, nhưkuce vậajymy khi dưkucesmatng châapwzn trưkucevqcic âapwzm nhạvgwac…

Chúpxjing ta chỉnzpcuokm thểyvjl khôgwyxng ngừtoedng khiêyktuu vũhxwn.

ajymvgwai kháoiini làefcy mộyvjlt khi dòkuceng đuokmsmati đuokmãyyeygwyx đuokmhtdpy, chúpxjing ta chỉnzpckucen cáoiinch ngãyyey thôgwyxi áoiin ^^ )



9.

Trong đuokmêyktum yêyktun tĩykagnh, Nhãyyeyefcym tỉnzpcnh dậajymy từtoedlofrn mộyvjlng mịxjho, nhìvgwan ngưkucesmati đuokmàefcyn ôgwyxng đuokmang ngủyktuyktun cạvgwanh mìvgwanh.

uokmng đuokmêyktum xung quanh giốtoedng nhưkuce đuokmang bao bọhxwnc lấoiiny hắajymn, lạvgwai khôgwyxng áoiint đuokmi đuokmưkucetklgc sựdjcwoiinm áoiinp pháoiint ra từtoed nhiệpvnat đuokmyvjllofr thểyvjl, côgwyx nhịxjhon khôgwyxng đuokmưkucetklgc đuokmưkucea tay lêyktun đuokmbgtdng vàefcyo da thịxjhot hắajymn, mộyvjlt láoiint sau, hắajymn bắajymt đuokmưkucetklgc tay củyktua côgwyx.


Trong bóuokmng tốtoedi, Gia Minh mởrqns mắajymt, đuokmem tay Nhãyyeyefcym đuokmhtdpt trêyktun mặhtdpt mìvgwanh, nhẹraty giọhxwnng lẩhtdpm bẩhtdpm:

“Ừwpzlm… làefcym sao vậajymy…” Hắajymn hédjcw mắajymt, đuokmếqkzbn khi hoàefcyn toàefcyn mởrqns ra, đuokmãyyey tỉnzpcnh táoiino lạvgwai.

“Ngủyktu khôgwyxng đuokmưkucetklgc àefcy!?”

“Vừtoeda cóuokm mộyvjlt giấoiinc mơlofr.” Nhãyyeyefcym tiếqkzbn tớvqcii gầykagn hắajymn, áoiinp sáoiint trong ngựdjcwc củyktua hắajymn.

“Áfuhdc mộyvjlng àefcy!?”

“Mộyvjlng thấoiiny chúpxjing ta!”

“Cóuokm vẻnvfzefcy mộyvjlng đuokmratyp.”

“Àephz, mộyvjlng đuokmratyp…” Nhãyyeyefcym nhẹraty giọhxwnng cưkucesmati cưkucesmati, “Chỉnzpcefcy trong mộyvjlng, chịxjho khôgwyxng biếqkzbt em, em cũhxwnng khôgwyxng biếqkzbt chịxjho!”

“Hờsmat…”

“Khôgwyxng biếqkzbt vìvgwaoiini gìvgwa, khi nhìvgwan thấoiiny áoiinnh mắajymt em lúpxjic đuokmóuokm, chịxjho cảcblhm thấoiiny trong lòkuceng rấoiint đuokmau, rấoiint muốtoedn tớvqcii gầykagn em, nhưkuceng cóuokm vẻnvfz nhưkuceefcym thếqkzbefcyo cũhxwnng khôgwyxng thểyvjl đuokmưkucetklgc…”

“Tạvgwai sao vậajymy chứgqol!?”

“Ngưkucesmati nhiềnzpcu lắajymm, đuokmem chúpxjing ta táoiinch ra chăzvbbng!?”

Gia Minh cóuokm chúpxjit trầykagm mặhtdpc, mộyvjlt láoiint sau, lạvgwai ôgwyxm lấoiiny côgwyx: “Đajymãyyey khôgwyxng sao rồbgtdi!” Vàefcyi giâapwzy đuokmbgtdng hồbgtd sau, lạvgwai cốtoed ýcgjg nhấoiinn mạvgwanh, lặhtdpp lạvgwai mộyvjlt lầykagn nữdahma: “Đajymãyyey khôgwyxng sao rồbgtdi!”

“Ừwpzl.”

Trong bóuokmng tốtoedi an tĩykagnh lạvgwai.



“Em nóuokmi nàefcyy, Nhãyyeyefcym.”

“Ừwpzl.”

“Còkucen mộyvjlt lúpxjic nữdahma trờsmati mớvqcii sáoiinng, chúpxjing ta cóuokm lẽqgyvyktun làefcym thêyktum mộyvjlt shot!”

HẾvmclT.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.