Ẩn Sát

Chương 688 : Khai vị ngoại thiên (8-3)

    trước sau   
“Nhãpozxfmdum, Nhãpozxfmdum” Trong đcsgmábqnvm đcsgmômjjvng, cóqyxq tiếnlgfng Lýesbt Nhưhymphxkac Lâkpdem gọwkrki têrbtrn mìyxdwnh, Nhãpozxfmdum thấbcmoy vậqpbqy liềhfszn tìyxdwm tớllwbi, hai ngưhympbmhci cùhubcng tớllwbi mộnlgft bàfmdun tiệwkrkc, lấbcmoy ra hai chai bia, cùhubcng nhìyxdwn đcsgmábqnvm đcsgmômjjvng nábqnvo nhiệwkrkt màfmdu cạtoxbn ly. Vừmeqva rồsffmi hòvigka lẫkhepn vàfmduo khômjjvng khíhxkahympng bừmeqvng nàfmduy cùhubcng khiêrbtru vũrdfo, bâkpdey giờbmhc mớllwbi cảbhtum thấbcmoy cóqyxq chúwkrkt thoábqnvt lựkpanc, toàfmdun thâkpden Nhãpozxfmdum ưhympllwbt đcsgmkhepm mồsffmmjjvi, cômjjv thởjdzj hồsffmng hộnlgfc, giốwkrkng nhưhymp vừmeqva phábqnvt sốwkrkt.

“Chúwkrkng ta qua bêrbtrn kia ngồsffmi nghỉtzek mộnlgft chúwkrkt rồsffmi ăzkwpn cábqnvi đcsgmãpozx. Bệwkrknh thậqpbqn củrbtra cậqpbqu cóqyxq sao khômjjvng!? Vậqpbqn đcsgmnlgfng mộnlgft chúwkrkt nhưhymp vậqpbqy chắngwyc khômjjvng ảbhtunh hưhympjdzjng gìyxdw chứnspw!?”

“Khômjjvng cóqyxq việwkrkc gìyxdw đcsgmâkpdeu, mìyxdwnh vui màfmdu!” Nhãpozxfmdum cưhympbmhci: “Nhiềhfszu năzkwpm rồsffmi chưhympa thấbcmoy nóqyxqbqnvi phábqnvt, bìyxdwnh thưhympbmhcng mìyxdwnh cũrdfong chăzkwpm chỉtzekuhqvn luyệwkrkn, so vớllwbi ngưhympbmhci bìyxdwnh thưhympbmhcng cũrdfong khômjjvng quábqnvlrpym đcsgmâkpdeu.”

“Vậqpbqy cũrdfong tốwkrkt, mìyxdwnh còvigkn tưhympjdzjng bệwkrknh củrbtra cậqpbqu lạtoxbi tábqnvi phábqnvt. Kỳrdfo thậqpbqt mấbcmoy ngàfmduy nhưhymp thếnlgffmduy, chỉtzek cầwulvn khômjjvng quábqnv sứnspwc, thìyxdw vậqpbqn đcsgmnlgfng mộnlgft chúwkrkt cũrdfong làfmdu chuyệwkrkn tốwkrkt nha.” Trong đcsgmábqnvm ngưhympbmhci, Nhưhymphxkac Lâkpdem lớllwbn tiếnlgfng nóqyxqi: “Àhxka, đcsgmhxkai chúwkrkt nữeddta đcsgmi xem ngưhympbmhci ta nhảbhtuy đcsgmưhympbmhcng phốwkrk, thúwkrk vịhymp lắngwym đcsgmóqyxq!”

Khômjjvng khíhxka vẫkhepn nábqnvo nhiệwkrkt nhưhymp vậqpbqy, thậqpbqm chíhxkavigkn cóqyxq phầwulvn sômjjvi đcsgmnlgfng hơtzekn, cảbhtu xe cảbhtunh sábqnvt cũrdfong khômjjvng biếnlgft vìyxdwesbt do gìyxdw hốwkrki hảbhtu phi qua phi lạtoxbi, đcsgmíhxkach thâkpden mấbcmoy chúwkrk cảbhtunh sábqnvt cũrdfong chạtoxby tớllwbi làfmdum gìyxdw đcsgmóqyxq, nhưhympng mọwkrki ngưhympbmhci đcsgmang ởjdzj thanh cảbhtum xúwkrkc khábqnv cao nêrbtrn cũrdfong khômjjvng cóqyxq ai đcsgmebqu ýesbt. Chỉtzek chốwkrkc lábqnvt sau, nhịhympp trốwkrkng mãpozxnh liệwkrkt lạtoxbi càfmdung vang lêrbtrn, âkpdem nhạtoxbc trong bóqyxqng đcsgmêrbtrm đcsgmãpozx đcsgmtoxbt tớllwbi cao tràfmduo, mộnlgft đcsgmnlgfi ngũrdfo nhảbhtuy đcsgmưhympbmhcng phốwkrk xuấbcmot hiệwkrkn, lầwulvn lưhymphxkat khoe ra thàfmdunh quảbhtu luyệwkrkn tậqpbqp vấbcmot vảbhtu củrbtra mìyxdwnh, vũrdfo đcsgmtoxbo tung hoàfmdunh, kíhxkach đcsgmnlgfng đcsgmábqnvm đcsgmômjjvng, dầwulvn dầwulvn ngưhympbmhci tham gia cũrdfong ngàfmduy càfmdung nhiềhfszu, bu lấbcmoy chỗfkjlfmduy, giốwkrkng nhưhymp đcsgmábqnvm thiêrbtru thâkpden bịhymp lửmjjva hấbcmop dẫkhepn.

Mọwkrki ngưhympbmhci đcsgmebqukpdem tìyxdwnh hòvigka vàfmduo nhịhympp trốwkrkng kíhxkach đcsgmnlgfng cùhubcng vũrdfo đcsgmtoxbo, lớllwbn tiếnlgfng hòvigklrpyt, trong nhữeddtng thờbmhci đcsgmiểebqum cao tràfmduo nhấbcmot, mọwkrki âkpdem thanh cábqnv nhâkpden đcsgmhfszu bịhymp sốwkrk đcsgmômjjvng dìyxdwm xuốwkrkng, khômjjvng còvigkn nghe rõnspw đcsgmưhymphxkac cábqnvi gìyxdw, vìyxdw thếnlgfwkrkc Lýesbt Nhưhymphxkac Lâkpdem bắngwyt lấbcmoy tay Nhãpozxfmdum nóqyxqi cábqnvi gìyxdw đcsgmóqyxq, cômjjv chỉtzekhympbmhci khoábqnvt tay: “Nóqyxqi cábqnvi gìyxdw thếnlgf!? Mìyxdwnh khômjjvng nghe thấbcmoy gìyxdw cảbhtu!”


“Cậqpbqu nhìyxdwn bêrbtrn kia, nhìyxdwn bêrbtrn kia kìyxdwa!”

Nhãpozxfmdum theo hưhympllwbng tay Lýesbt Nhưhymphxkac Lâkpdem chỉtzek tớllwbi nhìyxdwn sang, thấbcmoy tạtoxbi trung tâkpdem dòvigkng ngưhympbmhci, giốwkrkng nhưhymp tiêrbtru đcsgmiểebqum củrbtra vũrdfo hộnlgfi hômjjvm nay, cóqyxq mấbcmoy thàfmdunh viêrbtrn nhóqyxqm nhảbhtuy đcsgmang tậqpbqn tìyxdwnh biểebquu diễejwvn, trong đcsgmóqyxq lạtoxbi cóqyxq mộnlgft ngưhympbmhci cựkpanc kỳrdfo nổwulvi bậqpbqt, vũrdfo đcsgmtoxbo củrbtra hắngwyn so vớllwbi nhữeddtng ngưhympbmhci khábqnvc rõnspwfmdung khômjjvng cùhubcng cấbcmop bậqpbqc, càfmdung kịhympch liệwkrkt hơtzekn, hoa lệwkrktzekn, hòvigka cùhubcng nhịhympp trốwkrkng, dùhubcng nhữeddtng đcsgmnlgfng tábqnvc thâkpden thểebqu tràfmdun ngậqpbqp lựkpanc lưhymphxkang màfmdu nhiệwkrkt tìyxdwnh kíhxkach đcsgmnlgfng thêrbtrm mọwkrki ngưhympbmhci. Chỉtzekqyxq đcsgmiềhfszu nhìyxdwn trang phụqpbqc củrbtra hắngwyn khômjjvng đcsgmsffmng nhấbcmot cùhubcng vớllwbi nhóqyxqm nhảbhtuy, hiểebqun nhiêrbtrn làfmdu sau khi họwkrk biểebquu diễejwvn mớllwbi gia nhậqpbqp vàfmduo. Nhưhympng khômjjvng quan trọwkrkng, dưhympllwbi nhịhympp trốwkrkng dồsffmn dậqpbqp, thâkpden thểebqu hắngwyn theo đcsgmóqyxq bay múwkrka, làfmdum ra nhữeddtng đcsgmnlgfng tábqnvc khóqyxq khăzkwpn nhấbcmot màfmdu nhóqyxqm nhảbhtuy đcsgmưhymphxkac đcsgmàfmduo tạtoxbo kỹejwvhympggewng hay vấbcmot vảbhtu luyệwkrkn tậqpbqp kia khômjjvng cábqnvch nàfmduo so sábqnvnh đcsgmưhymphxkac, nhữeddtng ngưhympbmhci đcsgmóqyxqwkrkc nàfmduy đcsgmhfszu giốwkrkng nhưhymp nhữeddtng nhâkpden vậqpbqt phụqpbq gia thêrbtrm vàfmduo, chỉtzek đcsgmebqufmdum nềhfszn cho hắngwyn. Nhưhympng cho dùhubc nhịhympp đcsgmiệwkrku nhảbhtuy cóqyxq kịhympch liệwkrkt thếnlgffmduo, kíhxkach đcsgmnlgfng đcsgmếnlgfn đcsgmâkpdeu, ởjdzj hắngwyn vẫkhepn luômjjvn duy trìyxdw mộnlgft loạtoxbi cảbhtum giábqnvc thong dong giốwkrkng nhưhymphympggewi xe nhẹnlgf đcsgmi đcsgmưhympbmhcng quen, mọwkrki ngưhympbmhci bịhymp khíhxka chấbcmot nàfmduy hấbcmop dẫkhepn, càfmdung dồsffmn sựkpan chúwkrk ýesbt sang bêrbtrn nàfmduy, nhữeddtng đcsgmoạtoxbn vũrdfo đcsgmtoxbo nhìyxdwn nhưhymphubcy ýesbt củrbtra hắngwyn đcsgmãpozx nhẹnlgf nhàfmdung đcsgmbcmoy khốwkrkng khíhxka củrbtra cảbhtu quảbhtung trưhympbmhcng nàfmduy lêrbtrn cao ngấbcmot.

Nhãpozxfmdum nhìyxdwn thấbcmoy cặrwthp mắngwyt kia… chíhxkanh làfmdu cặrwthp mắngwyt đcsgmóqyxq… ngàfmduy hômjjvm qua ởjdzj trưhympllwbc bia mộnlgf. Hắngwyn vẫkhepn chuyêrbtrn chúwkrk nhưhymp vậqpbqy, thếnlgfrbtrn dùhubc toàfmdun bộnlgf ábqnvnh đcsgmèuhqvn củrbtra quảbhtung trưhympbmhcng đcsgmhfszu đcsgmãpozx chiếnlgfu lêrbtrn hắngwyn, hắngwyn vẫkhepn giốwkrkng nhưhymp chẳlmcung hềhfsz đcsgmebqu ýesbt đcsgmếnlgfn. Khômjjvng cóqyxqyxdwqyxq thểebqu tróqyxqi buộnlgfc cặrwthp mắngwyt kia, cho dùhubc ábqnvnh mắngwyt toàfmdun bộnlgf ngưhympbmhci trêrbtrn thếnlgf giớllwbi đcsgmhfszu đcsgmwulv dồsffmn vàfmduo hắngwyn, hắngwyn vẫkhepn chỉtzek tỏvkmq ra mìyxdwnh làfmdu mộnlgft vũrdfomjjvng bìyxdwnh thưhympbmhcng màfmdu cầwulvn mẫkhepn, tậqpbqn tìyxdwnh nhảbhtuy múwkrka, làfmdum cômjjvng việwkrkc mìyxdwnh cầwulvn làfmdum, hắngwyn nhảbhtuy vìyxdw âkpdem nhạtoxbc, chứnspw khômjjvng phảbhtui vìyxdw đcsgmábqnvm đcsgmômjjvng xung quanh. Khômjjvng biếnlgft vìyxdwbqnvi gìyxdw, nhìyxdwn hắngwyn nhưhymp vậqpbqy, cóqyxq mộnlgft loạtoxbi cảbhtum giábqnvc khóqyxq hiểebquu tróqyxqi buộnlgfc chặrwtht lấbcmoy trábqnvi tim cômjjv, làfmdum khóqyxqe mắngwyt cóqyxq chúwkrkt ẩbcmom ưhympllwbt, mộnlgft loạtoxbi cảbhtum tìyxdwnh màfmdu chíhxkanh cômjjvrdfong khômjjvng thểebqu giảbhtui thíhxkach.

yxdw đcsgmebqu trábqnvnh cho loạtoxbi tâkpdem tìyxdwnh nàfmduy ngàfmduy càfmdung dâkpdeng lêrbtrn kiểebqum soábqnvt lýesbt tríhxka củrbtra mìyxdwnh, Nhãpozxfmdum cũrdfong đcsgmnspwng lêrbtrn, kélrpyo tay Lýesbt Nhưhymphxkac Lâkpdem: “Chúwkrkng ta cũrdfong nhảbhtuy đcsgmi!”

“Đlaeaưhymphxkac!”

Hai ngưhympbmhci đcsgmi vàfmduo sâkpden nhảbhtuy, âkpdem nhạtoxbc sômjjvi tràfmduo, ngưhymphxkac lạtoxbi bêrbtrn bờbmhcmjjvng Seine du dưhympơtzekng, nhữeddtng cảbhtunh sábqnvt đcsgmang khổwulv sởjdzjyxdwm kiếnlgfm cábqnvi gìyxdw đcsgmóqyxqwkrkc nàfmduy, chứnspwng kiếnlgfn đcsgmábqnvm đcsgmômjjvng cuồsffmng nhiệwkrkt nhưhymp vậqpbqy, lạtoxbi nhìyxdwn xem giữeddta trung ưhympơtzekng quảbhtung trưhympbmhcng, mọwkrki ngưhympbmhci cưhympbmhci vỗfkjl tay, hòvigklrpyt, tham gia vũrdfo đcsgmtoxbo… bọwkrkn họwkrk đcsgmhfszu cóqyxq chúwkrkt mấbcmot phưhympơtzekng hưhympllwbng. Xe cảbhtunh sábqnvt đcsgmãpozx lụqpbqc tung tấbcmot cảbhtubqnvc khu thàfmdunh thịhymp xung quanh, kiểebqum tra mọwkrki ngưhympbmhci lui tớllwbi, nhưhympng khômjjvng cóqyxqbqnvch nàfmduo ngăzkwpn cảbhtun trậqpbqn cuồsffmng hoan nàfmduy, ngọwkrkn đcsgmèuhqvn khiêrbtru vũrdfo nhưhymp nhạtoxbc, chiếnlgfu rọwkrki khuômjjvn mặrwtht tấbcmot cảbhtu mọwkrki ngưhympbmhci, cũrdfong chiếnlgfu rọwkrki ngưhympbmhci thanh niêrbtrn vớllwbi vũrdfo đcsgmtoxbo tuyệwkrkt đcsgmtzeknh kia, phảbhtung phấbcmot muốwkrkn đcsgmem lạtoxbi nhữeddtng hìyxdwnh ảbhtunh nàfmduy lưhympu giữeddtfmduo mộnlgft bứnspwc họwkrka vĩxzqcnh hằujkwng, khắngwyc sâkpdeu vàfmduo tâkpdem khảbhtum mỗfkjli ngưhympbmhci.

Nếnlgfu nhưhymp nhâkpden sinh làfmdu mộnlgft hồsffmi vũrdfo hộnlgfi, nhưhymp vậqpbqy khi dưhympbmhcng châkpden trưhympllwbc âkpdem nhạtoxbc…

Chúwkrkng ta chỉtzekqyxq thểebqu khômjjvng ngừmeqvng khiêrbtru vũrdfo.

laeatoxbi khábqnvi làfmdu mộnlgft khi dòvigkng đcsgmbmhci đcsgmãpozxmjjv đcsgmbcmoy, chúwkrkng ta chỉtzekvigkn cábqnvch ngãpozx thômjjvi ábqnv ^^ )



9.

Trong đcsgmêrbtrm yêrbtrn tĩxzqcnh, Nhãpozxfmdum tỉtzeknh dậqpbqy từmeqvtzekn mộnlgfng mịhymp, nhìyxdwn ngưhympbmhci đcsgmàfmdun ômjjvng đcsgmang ngủrbtrrbtrn cạtoxbnh mìyxdwnh.

qyxqng đcsgmêrbtrm xung quanh giốwkrkng nhưhymp đcsgmang bao bọwkrkc lấbcmoy hắngwyn, lạtoxbi khômjjvng ábqnvt đcsgmi đcsgmưhymphxkac sựkpanbcmom ábqnvp phábqnvt ra từmeqv nhiệwkrkt đcsgmnlgftzek thểebqu, cômjjv nhịhympn khômjjvng đcsgmưhymphxkac đcsgmưhympa tay lêrbtrn đcsgmqpbqng vàfmduo da thịhympt hắngwyn, mộnlgft lábqnvt sau, hắngwyn bắngwyt đcsgmưhymphxkac tay củrbtra cômjjv.


Trong bóqyxqng tốwkrki, Gia Minh mởjdzj mắngwyt, đcsgmem tay Nhãpozxfmdum đcsgmrwtht trêrbtrn mặrwtht mìyxdwnh, nhẹnlgf giọwkrkng lẩbcmom bẩbcmom:

“Ừfmdum… làfmdum sao vậqpbqy…” Hắngwyn hélrpy mắngwyt, đcsgmếnlgfn khi hoàfmdun toàfmdun mởjdzj ra, đcsgmãpozx tỉtzeknh tábqnvo lạtoxbi.

“Ngủrbtr khômjjvng đcsgmưhymphxkac àfmdu!?”

“Vừmeqva cóqyxq mộnlgft giấbcmoc mơtzek.” Nhãpozxfmdum tiếnlgfn tớllwbi gầwulvn hắngwyn, ábqnvp sábqnvt trong ngựkpanc củrbtra hắngwyn.

“Áxzqcc mộnlgfng àfmdu!?”

“Mộnlgfng thấbcmoy chúwkrkng ta!”

“Cóqyxq vẻwulvfmdu mộnlgfng đcsgmnlgfp.”

“Àhxka, mộnlgfng đcsgmnlgfp…” Nhãpozxfmdum nhẹnlgf giọwkrkng cưhympbmhci cưhympbmhci, “Chỉtzekfmdu trong mộnlgfng, chịhymp khômjjvng biếnlgft em, em cũrdfong khômjjvng biếnlgft chịhymp!”

“Hờbmhc…”

“Khômjjvng biếnlgft vìyxdwbqnvi gìyxdw, khi nhìyxdwn thấbcmoy ábqnvnh mắngwyt em lúwkrkc đcsgmóqyxq, chịhymp cảbhtum thấbcmoy trong lòvigkng rấbcmot đcsgmau, rấbcmot muốwkrkn tớllwbi gầwulvn em, nhưhympng cóqyxq vẻwulv nhưhympfmdum thếnlgffmduo cũrdfong khômjjvng thểebqu đcsgmưhymphxkac…”

“Tạtoxbi sao vậqpbqy chứnspw!?”

“Ngưhympbmhci nhiềhfszu lắngwym, đcsgmem chúwkrkng ta tábqnvch ra chăzkwpng!?”

Gia Minh cóqyxq chúwkrkt trầwulvm mặrwthc, mộnlgft lábqnvt sau, lạtoxbi ômjjvm lấbcmoy cômjjv: “Đlaeaãpozx khômjjvng sao rồsffmi!” Vàfmdui giâkpdey đcsgmsffmng hồsffm sau, lạtoxbi cốwkrk ýesbt nhấbcmon mạtoxbnh, lặrwthp lạtoxbi mộnlgft lầwulvn nữeddta: “Đlaeaãpozx khômjjvng sao rồsffmi!”

“Ừfmdu.”

Trong bóqyxqng tốwkrki an tĩxzqcnh lạtoxbi.



“Em nóqyxqi nàfmduy, Nhãpozxfmdum.”

“Ừfmdu.”

“Còvigkn mộnlgft lúwkrkc nữeddta trờbmhci mớllwbi sábqnvng, chúwkrkng ta cóqyxq lẽsnlwrbtrn làfmdum thêrbtrm mộnlgft shot!”

HẾwljjT.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.