Ẩn Sát

Chương 495 : Mạch nước ngầm

    trước sau   
"Tớhlhh khôtadfng muốeolwn cậfnhpu đehmaùbfura nhưjcte vậfnhpy."

jcteơkazsng theo thanh âbfurm quảyfzjng cánoeio củkbdha tivi, ngữuxme đehmaiệjmucu củkbdha Linh Tĩbwcwnh cóbhnb chúkgtnt cứnujrng ngắkdzlc, trêejfsn khuôtadfn mặziclt thanh túkgtn đehmaãgsrl hiệjmucn sựnhhk tứnujrc giậfnhpn.

Qua hồfmwri lâbfuru, Gia Minh thởnhhk phàjcteo mộeajvt cánoeii.

"Tớhlhhbhnbi thậfnhpt."

"Tớhlhhbhnbi, tớhlhh khôtadfng muốeolwn đehmaùbfura kiểygxru nàjctey!"

Linh Tĩbwcwnh trợxgbsn trừwmrnng, lêejfsn giọtieang, ấhpwon loạhpjln cánoeii đehmaiềussfu khiểygxrn tivi, thanh âbfurm củkbdha tivi cứnujrbcbfbcbf, sau mộeajvt lánoeit thìhhos giảyfzjm nhỏtstu, Linh Tĩbwcwnh nédnnxm cánoeii đehmaiềussfu khiểygxrn đehmai, nhìhhosn chăbtxsm chăbtxsm vàjcteo màjcten hìhhosnh.


Gia Minh cúkgtni ngưjctejmuci xuốeolwng, hai tay ôtadfm đehmapuzju, vẫnpuen làjcte thanh âbfurm đehmahpwoy: "Chia tay đehmai..."

"Cha me tớhlhh đehmaãgsrlbhnbi gìhhos vớhlhhi cậfnhpu? Hay làjcte đehmaánoeim họtieajcteng? Tớhlhh đehmaãgsrlbhnbi làjcte tớhlhh khôtadfng muốeolwn đehmaùbfura kiểygxru nàjctey, đehmawmrnng cóbhnb giốeolwng nhưjcte phim truyềussfn hìhhosnh đehmaưjctexgbsc khôtadfng!"

Đwyjfeajvt nhiêejfsn thấhpwoy Gia Minh nóbhnbi ra câbfuru nàjctey, Linh Tĩbwcwnh xoay ngưjctejmuci róbhnbt cho mìhhosnh mộeajvt chédnnxn tràjcte, thanh âbfurm run rẩyahhy:

"Tớhlhh khôtadfng muốeolwn xuấhpwot ngoạhpjli, khôtadfng muốeolwn xuấhpwot ngoạhpjli, từwmrn khôtadfng muốeolwn làjctem nhạhpjlc gia nổiulei tiếandjng, tớhlhhbhnb thểygxr bỏtstu hếandjt tấhpwot cảyfzj mọtieai thứnujr, tớhlhh biếandjt, cậfnhpu cũghzlng hiểygxru đehmaiềussfu nàjctey, sao cậfnhpu lạhpjli nóbhnbi nhữuxmeng câbfuru nàjctey, tớhlhh... tớhlhh sẽbwcw tứnujrc giậfnhpn!"

"Khôtadfng phảyfzji chuyệjmucn đehmaàjcten dưjcteơkazsng cầpuzjm..."

"Vậfnhpy làjcte bởnhhki vìhhosnoeii gìhhos?"

hpjlng ựnhhkc uốeolwng hếandjt mộeajvt chédnnxn nưjctehlhhc, Linh Tĩbwcwnh xoay ngưjctejmuci lạhpjli, hỏtstui:

"Khôtadfng vìhhos chuyệjmucn nàjctey thìhhossqgwn nguyêejfsn nhâbfurn gìhhos nữuxmea?"

Gia Minh xoa tránoein, trầpuzjm mặziclc nhìhhosn vềussf phítstua mặziclt đehmahpwot, Linh Tĩbwcwnh thìhhos chăbtxsm chúkgtn nhìhhosn hắkdzln.

"Cậfnhpu nóbhnbi đehmai."

"Rấhpwot nhiềussfu chuyệjmucn..."

"Rấhpwot nhiềussfu chuyệjmucn? Vìhhos nhàjcte tớhlhh luôtadfn làjctem phiềussfn cậfnhpu? Vìhhos tớhlhh muốeolwn cậfnhpu đehmai Quếandjbfurm du lịywrrch? Tớhlhh..."

Linh Tĩbwcwnh mùbfur quánoeing suy nghĩbwcw nửeajva ngàjctey:


"Tớhlhh... bởnhhki vìhhos tớhlhh tứnujrc giậfnhpn chuyệjmucn Sa Sa? Tớhlhh quánoei lắkdzlm mồfmwrm? Ta khôtadfng thítstuch xãgsrl hộeajvi đehmaen? Giốeolwng nhưjcte Sa Sa nóbhnbi khôtadfng thítstuch tớhlhh... Cậfnhpu chánoein tớhlhh?"

"Khôtadfng phảyfzji đehmaiềussfu nàjctey..."

"Vậfnhpy cậfnhpu nóbhnbi đehmai, vìhhosnoeii gìhhos."

Nhìhhosn chằyahhm chằyahhm vàjcteo Gia Minh, Linh Tĩbwcwnh lặziclng im đehmaxgbsi câbfuru trảyfzj lờjmuci, tiếandjng tivi vẫnpuen vang lêejfsn, thâbfurn hìhhosnh hai ngưjctejmuci khôtadfng nhúkgtnc nhítstuch chúkgtnt nàjcteo, chỉqzcmsqgwn lạhpjli nhịywrrp hôtadf hấhpwop, trong phòsqgwng đehmaussfu cóbhnb thểygxr nghe rõbtxs.

Thựnhhkc tếandj thìhhos Gia Minh đehmaãgsrl chuẩyahhn bịywrrjctei lýtadf do, thậfnhpm chítstu ngay cảyfzjkgtnc nóbhnbi chuyệjmucn nhưjcte thếandjjcteo cũghzlng đehmaãgsrl chuẩyahhn bịywrr tốeolwt, nhưjcteng màjcte tớhlhhi lúkgtnc nàjctey nhữuxmeng gìhhos muốeolwn nóbhnbi khôtadfng nóbhnbi ra đehmaưjctexgbsc, hắkdzln chỉqzcmnoei miệjmucng, khôtadfng biếandjt nêejfsn nóbhnbi cánoeii gìhhos.

Linh Tĩbwcwnh đehmaxgbsi mộeajvt lúkgtnc lâbfuru mớhlhhi mởnhhk miệjmucng:

"Làjcte cha mẹjcte tớhlhh đehmaãgsrlbhnbi gìhhos vớhlhhi cậfnhpu? Đwyjfúkgtnng khôtadfng?"

"Khôtadfng phảyfzji, cậfnhpu biếandjt làjcte bọtiean họtiea khôtadfng làjctem chuyệjmucn nhưjcte vậfnhpy..."

"Cậfnhpu thítstuch ngưjctejmuci con gánoeii khánoeic?"

Linh Tĩbwcwnh hítstut sâbfuru mộeajvt hơkazsi, dừwmrnng mộeajvt chúkgtnt:

"Huâbfurn?"

"Khôtadfng phảyfzji."

"Làjcte... Đwyjfôtadfng Phưjcteơkazsng Uyểygxrn?"


"Sao đehmaưjctexgbsc chứnujr..."

"Khôtadfng phảyfzji Đwyjfôtadfng Phưjcteơkazsng Uyểygxrn, vậfnhpy chẳyfzjng nhẽbwcwjcte Hứnujra Nghịywrr Đwyjfìhhosnh."

"Tớhlhh đehmaâbfuru cóbhnb lui tớhlhhi gìhhos vớhlhhi côtadf ta đehmaâbfuru..."

"Vậfnhpy làjcte ai..."

"Chịywrr Nhãgsrljctem?"

Liêejfsn tụggvjc suy đehmanoein mấhpwoy ngưjctejmuci, thanh âbfurm lúkgtnc nàjctey đehmaeajvt nhiêejfsn dừwmrnng lạhpjli, cánoeii têejfsn cuốeolwi cùbfurng chỉqzcm do Linh Tĩbwcwnh thuậfnhpn miệjmucng nóbhnbi ra, ai ngờjmuc Gia Minh lạhpjli khoogn phảyfzjn ứnujrng, thâbfurn thểygxrjcteng cứnujrng đehmajmuc, mộeajvt lánoeit sau mớhlhhi run rẩyahhy hỏtstui lạhpjli mộeajvt câbfuru:

"Làjcte chịywrr Nhãgsrljctem?"

"... Tạhpjli sao cậfnhpu đehmanoein đehmaưjctexgbsc?"

"Tớhlhh... Đwyjfưjcteơkazsng nhiêejfsn làjcte đehmanoein mòsqgw... Ha ha..."

Linh Tĩbwcwnh chu miệjmucng, trong đehmapuzju bỗchpvng hiệjmucn lêejfsn mộeajvt ýtadf nghĩbwcw, vốeolwn nàjcteng nghĩbwcwnoeii lựnhhka chọtiean cuốeolwi cùbfurng nàjctey làjcte đehmaiềussfu khôtadfng thểygxr xảyfzjy ra. Bạhpjln đehmaang đehmatieac truyệjmucn đehmaưjctexgbsc copy tạhpjli Nguồfmwrn truyệjmucn: TruyentienHiep.vn" style="color:white;">TruyenTienHiep.vn

kgtnc nàjctey, toàjcten bộeajv nhữuxmeng tìhhosnh cảyfzjnh quen biếandjt Nhãgsrljctem hiệjmucn lêejfsn, nàjcteng thấhpwoy đehmaúkgtnng làjctebhnbhhos đehmaóbhnb khôtadfng ổiulen, nàjcteng đehmaưjctea tay lêejfsn rồfmwri lạhpjli hạhpjl tay xuốeolwng, khôtadfng biếandjt làjctem nhưjcte thếandjjcteo mớhlhhi khánoei:

"Thếandj nhưjcteng... Cậfnhpu nóbhnbi bậfnhpy, cánoeic ngưjctejmuci... chịywrr Nhãgsrljctem lớhlhhn hơkazsn cậfnhpu 7 tuổiulei, làjctem sao cóbhnb thểygxr, thếandjjcteo... chịywrr Nhãgsrljctem... chịywrrhpwoy..."

bhnbi đehmaưjctexgbsc câbfuru nàjctey, hai vai Linh Tĩbwcwnh hạhpjl xuốeolwng, lảyfzjo đehmayfzjo ngồfmwri trởnhhk lạhpjli salon, hai tay ôtadfm đehmapuzju, mưjctejmuci đehmapuzju ngóbhnbn tay cắkdzlm sâbfuru vàjcteo trong:


"Rốeolwt cuộeajvc... làjctehhos sao..."

Gia Minh trầpuzjm mặziclc:

"Năbtxsm ngoánoeii ởnhhk New York."

"Chịywrr Nhãgsrljctem bịywrr bệjmucnh, cậfnhpu đehmai đehmai cứnujru chịywrrhpwoy, sau đehmaóbhnb thìhhos..."

jcteng suy nghĩbwcw mộeajvt chúkgtnt:

"Sau đehmaóbhnbnoeic ngưjctejmuci cùbfurng nhau... Áeolwch, thảyfzjo nàjcteo sau khi chịywrr Nhãgsrljctem trởnhhk vềussf lạhpjli nóbhnbi chuyệjmucn vớhlhhi chúkgtnng tớhlhh, còsqgwn ởnhhk chung vớhlhhi chúkgtnng tớhlhh vui đehmaùbfura, cậfnhpu..."

"Cậfnhpu... Cậfnhpu đehmaãgsrlbhnbi vớhlhhi Sa Sa chưjctea?"

"Chưjctea..."

"Vậfnhpy sao cậfnhpu lạhpjli nóbhnbi cho tớhlhh biếandjt!"

Linh Tĩbwcwnh hai mắkdzlt đehmatstu bừwmrnng, hédnnxt to mộeajvt tiếandjng, mắkdzlt thấhpwoy Gia Minh lạhpjli cúkgtni đehmapuzju im lặziclng, nàjcteng nắkdzlm lấhpwoy mộeajvt quảyfzjnoeio trêejfsn bàjcten nédnnxm hắkdzln, tay kia đehmaang cầpuzjm đehmaiềussfu khiểygxrn từwmrn xa cũghzlng nédnnxm ra, trong lúkgtnc nhấhpwot thờjmuci, tấhpwot cảyfzj nhữuxmeng thứnujr trêejfsn bàjcten nhưjcte gốeolwi ôtadfm… đehmaussfu bay tớhlhhi chỗchpv Gia Minh.

Trong lòsqgwng Linh Tĩbwcwnh buồfmwrn vìhhos Gia Minh cứnujr im lặziclng, nhữuxmeng thứnujrhhosbhnb thểygxrdnnxm đehmaussfu nédnnxm hếandjt, đehmaiềussfu khiểygxrn rồfmwri quảyfzjnoeio đehmafnhpp vàjcteo đehmapuzju Gia Minh lạhpjli văbtxsng ra, hếandjt nhữuxmeng thứnujrjctey nàjcteng vôtadf ýtadf thứnujrc sờjmuchhosm kiếandjm thứnujr khánoeic...

noeich mộeajvt cánoeii, mánoeiu tưjcteơkazsi xuấhpwot hiệjmucn.

noeinh tay Linh Tĩbwcwnh vừwmrna cầpuzjm con dao gọtieat tránoeii câbfury dừwmrnng lạhpjli giữuxmea khôtadfng trung, Gia Minh hítstut mộeajvt hơkazsi, nhìhhosn lỗchpv hổiuleng trêejfsn tay tránoeii, vẫnpuen khôtadfng nóbhnbi gìhhos.

Qua mộeajvt lúkgtnc, Linh Tĩbwcwnh nuốeolwt mộeajvt ngụggvjm nưjctehlhhc bọtieat, đehmaygxr tay xuốeolwng bưjctehlhhc lạhpjli gầpuzjn, đehmapuzju tiêejfsn làjcte ôtadfm chầpuzjm lấhpwoy hắkdzln, sau đehmaóbhnbjcte lấhpwoy cánoeii ánoeio củkbdha mìhhosnh bịywrrt vếandjt thưjcteơkazsng cho Gia Minh, édnnxp vàjctei cánoeii nhưjcteng mánoeiu tưjcteơkazsi vẫnpuen khôtadfng ngừwmrnng chảyfzjy.

jctehlhhc mắkdzlt nàjcteng rơkazsi nhưjctejctea nhưjcteng màjcte vẫnpuen quậfnhpt vưjctejmucng khôtadfng chớhlhhp, khôtadfng bậfnhpt thàjctenh tiếandjng, đehmaygxrjctehlhhc mắkdzlt tựnhhkkazsi.

jcteng quấhpwon vàjctei cánoeii sau đehmaóbhnb đehmanujrng dậfnhpy đehmai vàjcteo trong phòsqgwng, cầpuzjm hộeajvp y tếandj đehmai ra, cởnhhki ánoeio cho Gia Minh, cởnhhki nốeolwt cảyfzjkazs mi, lấhpwoy cồfmwrn i-ốeolwt, băbtxsng gạhpjlc bắkdzlt đehmapuzju chăbtxsm sóbhnbc vếandjt thưjcteơkazsng cho hắkdzln.

Thanh âbfurm quảyfzjng cánoeio vẫnpuen liêejfsn tụggvjc vang lêejfsn, hai bóbhnbng ngưjctejmuci ngồfmwri im nhưjcte phỗchpvng, Gia Minh ngồfmwri mộeajvt chỗchpv, Linh Tĩbwcwnh quỳshcajctehlhhi châbfurn hắkdzln đehmaang tẩyahhy vếandjt thưjcteơkazsng, bôtadfi thuốeolwc, băbtxsng bóbhnb, thâbfurn hìhhosnh duyêejfsn dánoeing củkbdha thiếandju nữuxmekazsi run.

Đwyjfxgbsi khi vếandjt thưjcteơkazsng đehmaưjctexgbsc băbtxsng bóbhnb xong, nàjcteng thu dọtiean cánoeic thứnujr, sau đehmaóbhnb cầpuzjm hộeajvp y tếandj trởnhhkjcteo trong, sau khi bưjctehlhhc ra ngoàjctei, trêejfsn tay nàjcteng đehmaãgsrl cầpuzjm mộeajvt cánoeii ánoeio khánoeic cho Gia Minh mặziclc.

Đwyjfziclt ánoeio bêejfsn cạhpjlnh hắkdzln, thiếandju nữuxme ngồfmwri ởnhhkejfsn, ánoeinh mắkdzlt nhìhhosn chăbtxsm chúkgtnjcteo tivi.

wyjfãgsrlkazsn mộeajvt năbtxsm rồfmwri, vìhhos sao bâbfury giờjmuc mớhlhhi nóbhnbi?"

"Tạhpjli sao lạhpjli làjcte chịywrr Nhãgsrljctem?"

"Tớhlhh... tớhlhhjcte Sa Sa cóbhnb thểygxr đehmafmwrng thờjmuci sốeolwng vớhlhhi cậfnhpu, nhưjcteng..."

"Cóbhnb tớhlhhjcte Sa Sa rồfmwri chẳyfzjng nhẽbwcwsqgwn chưjctea đehmakbdh ưjcte?"

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.