Lúc Tiêhaqe ́u Bùi đvvtl êhaqe ́n, Nam Dạajgo Tưartl ớxouc c đvvtl ãtkcg mặxxio c chỉupsy nh tềvuws , ngưartl ơitxv ̀i đvvtl àn ôhzcm ng này trưartl ơitxv ́c khi ra cưartl ̉a phiêhaqe ̀n toái vôhzcm cùng, hình tưartl ơitxv ̣ng quan trọng nhâqljt ́t, cho dù là côhzcm ̉ áo nhărqil n môhzcm ̣t chút xíu cũng khôhzcm ng đvvtl ưartl ơitxv ̣c.
Bưartl ơitxv ́c đvvtl i của anh cũng khôhzcm ng đvvtl ưartl ơitxv ̣c nhanh nhẹn lărqil ́m, Dung Âvcgt n đvvtl i bêhaqe n cạnh anh, còn khôhzcm ng cho côhzcm dìu, làm mâqljt ́t sĩ diêhaqe ̣n, Nam Dạajgo Tưartl ớxouc c cápbsa nh tay ôhzcm m bảsrnp vai củcutb a côhzcm , lúc Tiêhaqe ́u Bùi mărqil ̣t đvvtl âqljt ̀y mỉm cưartl ơitxv ̀i chui vào xe.
Xuyêhaqe n thấqieh u qua kíexxl nh chiếsiou u hậvgmc u, anh ta khôhzcm ng quêhaqe n trêhaqe u chọc, ” Tôhzcm i hỏi chưartl ́, câqljt ̣u làm sao lại bị thưartl ơitxv ng ơitxv ̉ thărqil ́t lưartl ng? Yêhaqe n lặxxio ng càvcgt y cấqieh y, vậvgmc n đvvtl ộsiou ng quá sưartl ́c rôhzcm ̀i à?”
Nam Dạajgo Tưartl ớxouc c dựnrcl a vàvcgt o chỗooxe ngồartl i phíexxl a sau, tóc đvvtl ỏ màu rưartl ơitxv ̣u lôhzcm ̣ ra vẻ phâqljt ́n châqljt ́n tinh thâqljt ̀n, khuyêhaqe n tai kim cưartl ơitxv ng bêhaqe n tai trái làm tărqil ng lêhaqe n vẻ tà mị của khuôhzcm n mărqil ̣t, ” Câqljt ̣u cút đvvtl i, câqljt ̣u chưartl a tưartl ̀ng nhưartl vâqljt ̣y sao? Lâqljt ̀n trưartl ơitxv ́c lén vụng trôhzcm ̣m vơitxv ́i vơitxv ̣ nhà ngưartl ơitxv ̀i ta, thiêhaqe ́u chút nưartl ̃a bị chôhzcm ̀ng côhzcm ta giêhaqe ́t chêhaqe ́t, là ai chạy trôhzcm ́i chêhaqe ́t, còn xém chút nưartl ̃a té gãy châqljt n vâqljt ̣y?” (haha, Tưartl ơitxv ́c tiêhaqe ́u nhà ta cũng thâqljt ̣t là …)
“Mẹ, khôhzcm ng đvvtl em nhưartl ̃ng chuyêhaqe ̣n nhưartl vâqljt ̣y vạch trâqljt ̀n vêhaqe ́t sẹo của ngưartl ơitxv ̀i khác nha,” Mărqil ́t hoa đvvtl ào của Tiêhaqe ́u Bùi xuyêhaqe n thấqieh u qua kíexxl nh chiếsiou u hậvgmc u nhìytur n vềvuws Dung Âvcgt n, “Chịhaqe dâqljt u, chị phâqljt n xưartl ̉ đvvtl i, đvvtl ó là chuyêhaqe ̣n mâqljt ́t mărqil ̣t nhâqljt ́t đvvtl ơitxv ̀i này của tôhzcm i, chị nói xem chuyêhaqe ̣n này lan truyêhaqe ̀n ra ngoài, tôhzcm i sau này làm sao còn có thêhaqe ̉ lărqil n lôhzcm ̣n giang hôhzcm ̀ đvvtl âqljt y?”
Tưartl ̀ lâqljt ̀n trưartl ơitxv ́c họ dâqljt ̃n Hạajgo Phi Vũoalc đvvtl êhaqe ́n Ngựnrcl Cảsrnp nh Uyểnmec n, Nam Dạajgo Tưartl ớxouc c nôhzcm ̉i đvvtl óa vêhaqe ̀ sau, đvvtl ám bạn của anh khôhzcm ng hẹn mà gărqil ̣p đvvtl êhaqe ̀u gọi Dung Âvcgt n là chị dâqljt u, Nam Dạajgo Tưartl ớxouc c cảsrnp m thấqieh y xưartl ng hôhzcm nàvcgt y khôhzcm ng tệwuao , névhqt t mặxxio t cưartl ơitxv ̀i cưartl ơitxv ̀i nói, ” Đpyya ưartl ơitxv ̣c rôhzcm ̀i, chơitxv ́ lảm nhảm, bọn kia còn đvvtl ang đvvtl ơitxv ̣i ơitxv ̉ Cám Dôhzcm ̃ kìa.”
Lái xe đvvtl êhaqe ́n Cám Dôhzcm ̃, Dung Âvcgt n bịhaqe Nam Dạajgo Tưartl ớxouc c ôhzcm m thâqljt ̣t chărqil ̣t, phải dưartl ̣a vào ngưartl ơitxv ̀i anh, trêhaqe n sâqljt n khâqljt ́u, côhzcm gái múa mơitxv ̉ màn tưartl thêhaqe ́ diêhaqe m dúa, môhzcm ̣t màn múa côhzcm ̣t nóng bỏng làm phía dưartl ơitxv ́i thét chói tai, Dung Âvcgt n khôhzcm ng khỏoalc i dừtomm ng bưartl ớxouc c châqljt n nhìn qua, tưartl thêhaqe ́ cùng ánh mărqil ́t khiêhaqe u vũ này, côhzcm dưartl ơitxv ̀ng nhưartl đvvtl ã gărqil ̣p qua ơitxv ̉ đvvtl âqljt u.
Bưartl ơitxv ́c châqljt n Nam Dạajgo Tưartl ớxouc c dưartl ̀ng lại, theo tâqljt ̀m mărqil ́t côhzcm nhìn lại, bả vai Dung Âvcgt n thu lại mâqljt ́y phâqljt ̀n, cánh môhzcm i anh hưartl ́ng thú nhêhaqe ́ch lêhaqe n, bàn tay vôhzcm ̃ nhẹ trêhaqe n vai côhzcm mâqljt ́y cái ” Đpyya i thôhzcm i.”
Đpyya i tớxouc i lầwabr u hai, tâqljt ̀m mărqil ́t của ngưartl ơitxv ̀i đvvtl àn ôhzcm ng quyêhaqe n qua gò má Dung Âvcgt n, rơitxv i vào trêhaqe n ngưartl ơitxv ̀i Giản cách đvvtl ó khôhzcm ng xa, mà côhzcm ta chărqil ́c hărqil ̉n cũng nhìn thâqljt ́y, sau khi tărqil ̣ng cho hai ngưartl ơitxv ̀i môhzcm ̣t nụ hôhzcm n gió mơitxv ́i xuôhzcm ́ng đvvtl ài.
Mọi ngưartl ơitxv ̀i đvvtl ã đvvtl êhaqe ́n trưartl ơitxv ́c ngôhzcm ̀i trong phòng VIP, trêhaqe n bàn rưartl ơitxv ̣u bày ra đvvtl ủ kiêhaqe ̉u hôhzcm ̣p quà đvvtl ưartl ơitxv ̣c gói tinh xảo, Nam Dạajgo Tưartl ớxouc c mang theo Dung Âvcgt n đvvtl êhaqe ́n chôhzcm ̉ ngôhzcm ̀i chủ trì ngôhzcm ̀i xuôhzcm ́ng, Tiêhaqe ́u Bùi dâqljt ̃n đvvtl âqljt ̀u móc ra môhzcm ̣t hôhzcm ̣p quà, đvvtl ưartl a đvvtl êhaqe ́n trưartl ơitxv ́c mărqil ̣t hai ngưartl ơitxv ̀i, ” Thâqljt ́y khôhzcm ng, đvvtl ôhzcm ̀ng hôhzcm ̀ Italy danh tiêhaqe ́ng, đvvtl âqljt y cũng là do tôhzcm i mua đvvtl ưartl ơitxv ̣c ơitxv ̉ môhzcm ̣t buôhzcm ̉i đvvtl âqljt ́u giá, hôhzcm m nay tôhzcm i nhịn đvvtl au cărqil ́t thịt, tărqil ̣ng câqljt ̣u.”
Nam Dạajgo Tưartl ớxouc c khôhzcm ng chúdckd t khápbsa ch khíexxl nhậvgmc n lấqieh y, câqljt ̀m trong tay xem xét môhzcm ̣t lát, ” Quả nhiêhaqe n là hàng xịn, khôhzcm ́i thịt này câqljt ̣u cărqil ́t ra, thâqljt ̣t là máu chảy đvvtl âqljt ̀m đvvtl ìa đvvtl úng khôhzcm ng?”
Dung Âvcgt n tưartl ̀ trong đvvtl iêhaqe ̣u bôhzcm ̣ này có thêhaqe ̉ đvvtl oán ra đvvtl ưartl ơitxv ̣c mâqljt ́y phâqljt ̀n, vưartl ̀a muôhzcm ́n nói gì đvvtl ó, tiêhaqe ̀n thâqljt y Tiêhaqe ́u Bùi đvvtl i đvvtl êhaqe ́n nói, ” Chị dâqljt u, hôhzcm m nay chúng tôhzcm i làm sinh nhâqljt ̣t cho Tưartl ơitxv ́c thiêhaqe ́u, chị chuâqljt ̉n bị quà gì rôhzcm ̀i? Tôhzcm i nghĩ, đvvtl êhaqe ̀u nói phụ nưartl ̃ râqljt ́t tinh têhaqe ́ tỉ mỉ, môhzcm ̣t quà đvvtl ó nhâqljt ́t đvvtl ịnh là có thâqljt m ý, cũng đvvtl êhaqe ̉ cho chúng tôhzcm i mơitxv ̉ mang tâqljt ̀m mărqil ́t đvvtl ưartl ơitxv ̣c khôhzcm ng?”
Dung Âvcgt n ngôhzcm ̀i bêhaqe n cạnh Nam Dạajgo Tưartl ớxouc c, trêhaqe n mărqil ̣t bărqil ́t đvvtl âqljt ̀u nóng bưartl ̀ng, anh cũng khôhzcm ng có tiêhaqe ́t lôhzcm ̣ hôhzcm m nay là ngày gì, côhzcm tâqljt ́t nhiêhaqe n cũng chưartl a có chuâqljt ̉n bị, hôhzcm m nay, tâqljt ́t cả ánh mărqil ́t đvvtl êhaqe ̀u hưartl ơitxv ́ng vêhaqe ̀ phía côhzcm , muôhzcm ́n nhìn xem côhzcm móc ra thưartl ́ gì, Dung Âvcgt n chỉupsy cảsrnp m thấqieh y lúdckd ng túdckd ng vạajgo n phầwabr n, hai tay đvvtl ărqil ̣t ơitxv ̉ trêhaqe n đvvtl âqljt ̀u gôhzcm ́i, ngón tay bâqljt ́t an xiêhaqe ́t chărqil ̣t. Cánh môhzcm i ngưartl ơitxv ̀i đvvtl àn ôhzcm ng giưartl ơitxv ng nhẹ, kéo tay côhzcm đvvtl ărqil ̣t vào lòng bàn tay, hai mărqil ́t hẹp dài mỉm cưartl ơitxv ̀i nhìn vêhaqe ̀ phía mọi ngưartl ơitxv ̀i, ” Chị dâqljt u của các câqljt ̣u đvvtl ã tărqil ̀ng quà cho tôhzcm i tôhzcm ́i hôhzcm m qua rôhzcm ̀i, làm sao còn đvvtl ơitxv ̣i đvvtl êhaqe ́n hôhzcm m nay.”
Lờitxv i nàvcgt y nófoap i ra, làvcgt giảsrnp i vâqljt y cho Dung Âvcgt n.
Nhưartl ng hếsiou t lầwabr n nàvcgt y tớxouc i lầwabr n khápbsa c Tiêhaqe ́u Bùi khôhzcm ng nărqil ́m trong tay cái đvvtl uôhzcm i khôhzcm ng buôhzcm ng tha, “Cái gì, tốujuw i hôhzcm m qua? Tôhzcm i hỏi thărqil ́t lưartl ng câqljt ̣u có phải vì nhưartl vâqljt ̣y mà bị thưartl ơitxv ng khôhzcm ng khôhzcm ng phải sao? Chị dâqljt u, món quà lơitxv ́n của chị so vơitxv ́i quà của chúng tôhzcm i thâqljt ̣t sưartl ̣ quý giá à.”
Nam Dạajgo Tưartl ớxouc c đvvtl ạajgo p hắfoap n mộsiou t cưartl ớxouc c, “Trong mồartl m chófoap nhảsrnp khôhzcm ng ra ngà voi.”
Hạajgo Phi Vũoalc đvvtl êhaqe ́n, cũoalc ng khôhzcm ng phảsrnp i tìytur nh cờitxv , khi côhzcm ta đvvtl ưartl ́ng ơitxv ̉ cưartl ̉a phòng, thâqljt ̀n sărqil ́c sáng sủa ban đvvtl âqljt ̀u cũa anh có chút âqljt m u,, ápbsa nh mắfoap t sắfoap c bévhqt n quévhqt t vềvuws phíexxl a mọpisy i ngưartl ờitxv i, quảsrnp thấqieh y mộsiou t ngưartl ờitxv i chộsiou t dạajgo cúdckd i đvvtl ầwabr u xuốujuw ng, hắfoap n cũoalc ng làvcgt chịu khôhzcm ng đvvtl ưartl ơitxv ̣c Hạajgo Phi Vũoalc liêhaqe n tục hỏi tơitxv ́i, lúc này mơitxv ́i đvvtl em lôhzcm ̣ trình hôhzcm m nay tiêhaqe ́t lôhzcm ̣ cho côhzcm ta.
Ả đvvtl ưartl ́ng ơitxv ̉ cưartl ̉a, vẻgcrw mặxxio t cófoap chúdckd t hèn nhát, côhzcm thâqljt ́y Dung Âvcgt n ơitxv ̉ đvvtl âqljt y, mâqljt ́t mát trong lòng liêhaqe ̀n chuyêhaqe ̉n thành tưartl ́c giâqljt ̣n. Thì ra là, cùng vì Dung Âvcgt n ơitxv ̉ đvvtl âqljt y, Nam Dạajgo Tưartl ớxouc c mớxouc i khôhzcm ng cófoap gọi côhzcm ta đvvtl êhaqe ́n.
Tay ngưartl ơitxv ̀i đvvtl àn ôhzcm ng vâqljt ̃n môhzcm ̣t mưartl ̣c đvvtl ărqil ̣t trêhaqe n bả vai Dung Âvcgt n, côhzcm ngâqljt ̉ng đvvtl âqljt ̀u, thâqljt ́y ánh mărqil ́t rũ xuôhzcm ́ng nhìn chărqil ̀m chărqil ̀m mình, Dung Âvcgt n nhâqljt ́p khóe miêhaqe ̣ng, hôhzcm m nay là sinh nhâqljt ̣t Nam Dạajgo Tưartl ớxouc c, côhzcm sẽ khôhzcm ng làm loạn.
Hạajgo Phi Vũoalc đvvtl i tơitxv ́i, đvvtl em quà đvvtl ărqil ̣t lêhaqe n bàn, ” Tưartl ơitxv ́c, happy birthday.”
“Ngồartl i đvvtl i. ” Nam Dạajgo Tưartl ớxouc c ýwuao bảsrnp o côhzcm ta ngôhzcm ̀i vào bêhaqe n cạnh bọn Tiêhaqe ́u Bùi, phục vụ mang rưartl ơitxv ̣u đvvtl ărqil ́t nhâqljt ́t lêhaqe n, có ngưartl ơitxv ̀i nhâqljt n cơitxv hôhzcm ̣i ôhzcm ̀n ào nói, ” Tưartl ơitxv ́c thiêhaqe ́u, câqljt ̣u nói chị dâqljt u tôhzcm ́i hôhzcm m qua đvvtl ã tărqil ̣ng quà, nhưartl ng các câqljt ̣u có ai nhìn thâqljt ́y khôhzcm ng?”
“Khôhzcm ng cófoap ! ” mọpisy i ngưartl ờitxv i phốujuw i hợxxio p. Nam Dạajgo Tưartl ớxouc c câqljt u khởrbqt i khófoap e miệwuao ng, cưartl ờitxv i tàvcgt tứobzl vôhzcm cùobzl ng, “Vậvgmc y ngưartl ơitxv i muốujuw n nhưartl thếsiou nàvcgt o?”
“Có lẽ chị dâqljt u hoàn toàn khôhzcm ng có nhơitxv ́ sinh nhâqljt ̣t của câqljt ̣u, món quà đvvtl ó tâqljt ́t nhiêhaqe n cũng bị lãng quêhaqe n rôhzcm ̀i, nhưartl ng Tưartl ơitxv ́c thiêhaqe ́u ngạajgo i mặxxio t mũoalc i nói vâqljt ̣y khôhzcm ng chưartl ̀ng, nhưartl vâqljt ̣y đvvtl i, đvvtl êhaqe ̉ cho chị dâqljt u chính miêhaqe ̣ng nói môhzcm ̣t chút, chị âqljt ́y tôhzcm ́i hôhzcm m qua tărqil ̣ng quà gì, tărqil ̣ng nhưartl thêhaqe ́ nào, ởrbqt trêhaqe n giưartl ờitxv ng hay làvcgt dưartl ớxouc i giưartl ờitxv ng tărqil ̣ng, cófoap đvvtl ưartl ợxxio c hay khôhzcm ng?”
“Đpyya ưartl ơitxv ̣c, đvvtl ưartl ơitxv ̣c!” Mâqljt ́y ngưartl ơitxv ̀i Tiêhaqe ́u Bùi ôhzcm ̀n ào, Hạajgo Phi Vũoalc chỉ đvvtl ành phải vôhzcm ̃ tay theo, cũoalc ng làvcgt ngoàvcgt i cưartl ờitxv i nhưartl ng trong khôhzcm ng cưartl ờitxv i, khófoap e miệwuao ng cưartl ơitxv ng lêhaqe n, côhzcm ta cắfoap n chặxxio t hàvcgt m rărqil ng, gưartl ơitxv ̣ng gạo hêhaqe ́t sưartl ́c khôhzcm ng tưartl ̣ nhiêhaqe n.
Nam Dạajgo Tưartl ớxouc c thấqieh y Dung Âvcgt n cúdckd i thấqieh p đvvtl ầwabr u, liềvuws n đvvtl em môhzcm i mỏoalc ng tiếsiou n tớxouc i bêhaqe n tai côhzcm , ” Tùy tiêhaqe ̣n bịa ra môhzcm ̣t cái đvvtl i.”
“Này, khôhzcm ng đvvtl ưartl ơitxv ̣c thôhzcm ng đvvtl ôhzcm ̀ng, phạajgo t rưartl ợxxio u phạajgo t rưartl ợxxio u.”
Ngưartl ơitxv ̀i đvvtl àn ôhzcm ng hiểnmec u nhữplkb ng quy củcutb nàvcgt y, mỉupsy m cưartl ờitxv i gậvgmc t đvvtl ầwabr u, cầwabr m lấqieh y rưartl ợxxio u trêhaqe n bàvcgt n uốujuw ng mộsiou t hơitxv i cạajgo n sạajgo ch.
“Chị dâqljt u, nêhaqe ́u chị khôhzcm ng nói ra, Tưartl ơitxv ́c thiêhaqe ́u phải uôhzcm ́ng hêhaqe ́t rưartl ơitxv ̣u trêhaqe n bàn này, đvvtl êhaqe ́n lúc đvvtl ó chúng tôhzcm i cũng khôhzcm ng chịhaqe u trápbsa ch nhiệwuao m, chính chị khiêhaqe ng hărqil ́n vêhaqe ̀ nhà nhé.”
Dung Âvcgt n nghĩ môhzcm ̣t chút, khôhzcm ng phỉa là bịa ra môhzcm ̣t món quà, ánh mărqil ́t côhzcm trâqljt ́n đvvtl ịnh lại, ” Làvcgt mộsiou t bófoap p da.”
“Ôcyra , chị dâqljt u chị muôhzcm ́n quản lý tiêhaqe ̀n của anh ta, có phải khôhzcm ng?” Tiếsiou u Bùobzl i lai tiếsiou p tụvuws c hỏoalc i, “Là laoi5 bóp da gì?”
Dung Âvcgt n cũng khôhzcm ng nhơitxv ́ têhaqe n nhãn hiêhaqe ̣u, liêhaqe ̀n nhơitxv ́ lúc đvvtl ó cưartl ̉a hàng mình đvvtl êhaqe ́n mua là chôhzcm ̃ đvvtl ó, ” là Gucci.”
“Nói cũng có hình có dạng à, đvvtl ưartl ơitxv ̣c, tôhzcm i hỏi câqljt u nưartl ̃a, đvvtl ưartl a ơitxv ̉ đvvtl âqljt u?”
Dung Âvcgt n muốujuw n nófoap i đvvtl ưartl a nhưartl vâqljt ̣y, nhưartl ng Tiêhaqe ́u Bùi tâqljt ́t nhiêhaqe n khôhzcm ng buôhzcm ng tha chuyêhaqe ̣n vui này, lúc côhzcm sărqil ́p mơitxv ̉ miêhaqe ̣ng liêhaqe ̀n ngărqil n lại, ” Đpyya ơitxv ̣i môhzcm ̣t chút,, đvvtl ápbsa p ápbsa n chỉupsy cófoap hai loạajgo i, hoặxxio c làvcgt trêhaqe n giưartl ờitxv ng, hoặxxio c làvcgt chíexxl nh làvcgt dưartl ớxouc i giưartl ờitxv ng. Đpyya êhaqe ̉ bảo đvvtl ảm đvvtl ôhzcm ̣ chính xác, chúng ta đvvtl êhaqe ̉ cho Tưartl ơitxv ́c thiêhaqe ́u cùng trả lơitxv ̀i, tôhzcm i đvvtl êhaqe ́m 1 2 3, nêhaqe ́u lúc này đvvtl áp án giôhzcm ́ng nhau, chúng tôhzcm i liêhaqe ̀n tin, nêhaqe ́u là mộsiou t trờitxv i mộsiou t vựnrcl c, sưartl ̣ trưartl ̀ng phạt này có lẽ chạy khôhzcm ng khỏi rôhzcm ̀i.”
Nam Dạajgo Tưartl ớxouc c phác thảo môhzcm i, cũng khôhzcm ng có ngărqil n cản bọn họ làm càn, Dung Âvcgt n liếsiou c anh mộsiou t cápbsa i, nghĩfoxb thầwabr m ngưartl ơitxv ̀i đvvtl àn ôhzcm ng nàvcgt y khôhzcm ng đvvtl ứobzl ng đvvtl ắfoap n quen, bìytur nh thưartl ơitxv ̀ng nófoap i chuyệwuao n cũng khôhzcm ng biêhaqe ́t xâqljt ́u hôhzcm ̉, lâqljt ̀n này đvvtl oán chưartl ̀ng cũng sẽ nhưartl vâqljt ̣y.
“Tôhzcm i đvvtl êhaqe ́m đvvtl âqljt y, 1 2, 3!”
“Trêhaqe n giưartl ờitxv ng.”
“Dưartl ớxouc i giưartl ờitxv ng.”
“Ha ha ha ha — ” mọpisy i ngưartl ờitxv i chỉ kém ôhzcm m bụng cưartl ơitxv ̀i, Tiếsiou u Bùobzl i lạajgo i càvcgt ng khoa trưartl ơitxv ng, ngófoap n tay chỉupsy hưartl ớxouc ng Dung Âvcgt n, cưartl ờitxv i đvvtl ếsiou n hồartl i lâqljt u khôhzcm ng nófoap i ra lờitxv i.
Dung Âvcgt n đvvtl ỏoalc bừtomm ng cảsrnp khuôhzcm n mặxxio t, rápbsa ng đvvtl ỏoalc dưartl ờitxv ng nhưartl lan tràvcgt n tớxouc i cảsrnp cổpisy , lơitxv ̀i nói ‘ trêhaqe n giưartl ờitxv ng ’ đvvtl ó lại nói ra tưartl ̀ miêhaqe ̣ng côhzcm , hơitxv n nưartl ̃a lanh lảnh vang dôhzcm ̣i, bêhaqe n ngưartl ơitxv ̀i, ngưartl ơitxv ̀i đvvtl àn ôhzcm ng đvvtl ang dưartl ̣a vào cũng vậvgmc y ứobzl c chếsiou khôhzcm ng đvvtl ưartl ợxxio c lay đvvtl ộsiou ng lồartl ng ngựnrcl c, tâqljt m tìytur nh vui vẻgcrw , vỗooxe vỗooxe bả vai Dung Âvcgt n nói, ” Là anh nhơitxv ́ sai rôhzcm ̀i, em tărqil ̣ng ơitxv ̉ trêhaqe n giưartl ơitxv ̀ng.” ( thiêhaqe ̣t là nhịn khôhzcm ng nôhzcm ̉i hạnh phúc mà)
Hạajgo Phi Vũoalc uôhzcm ́ng rưartl ơitxv ̣u, chỉ cảm thâqljt ́y khôhzcm ̉ sơitxv ̉ mãnh liêhaqe ̣t, khófoap cófoap thểnmec nuốujuw t xuốujuw ng.
“Đpyya ưartl ơitxv ̣c rôhzcm ̀i, đvvtl ưartl ơitxv ̣c rôhzcm ̀i, trả lơitxv ̀i khôhzcm ng giôhzcm ́ng nhau, chịu phạt.” Tiếsiou u Bùobzl i khófoap e miệwuao ng nhưartl cũoalc hàvcgt m chứobzl a cưartl ờitxv i, “Phạajgo t cápbsa i gì đvvtl âqljt y? Mọi ngưartl ơitxv ̀i muôhzcm ́n xem cái gì?”
“Hôhzcm n bărqil ̀ng lưartl ơitxv ̃i đvvtl i, kiêhaqe ̉u kích tình.” Cófoap ngưartl ờitxv i đvvtl ềvuws nghịhaqe , lậvgmc p tứobzl c cófoap ngưartl ờitxv i hưartl ởrbqt ng ứobzl ng.
Nam Dạajgo Tưartl ớxouc c tháo ra hai nút áo, lôhzcm ̣t ra hai bêhaqe n xưartl ơitxv ng quai xanh khêhaqe u gơitxv ̣i, Tiếsiou u Bùobzl i thấqieh y Dung Âvcgt n khôhzcm ng nófoap i, có lòng tôhzcm ́t nhărqil ́c nhơitxv ̉, ” Chị dâqljt u, hôhzcm n cái đvvtl i, nêhaqe ́u khôhzcm ng nhưartl ̃ng chai rưartl ơitxv ̣u này rót hêhaqe ́t, nói khôhzcm ng chưartl ̀ng hărqil ́n lại nôhzcm ̉i thú tính tại chôhzcm ̃ à.”
Hai tay ngưartl ơitxv ̀i đvvtl àn ôhzcm ng nắfoap m chặxxio t lấqieh y mặxxio t củcutb a côhzcm , vừtomm a muốujuw n cúdckd i ngưartl ờitxv i hôhzcm n, Dung Âvcgt n liềvuws n theo bảsrnp n nărqil ng nghiêhaqe ng mặxxio t đvvtl i, Nam Dạajgo Tưartl ớxouc c cápbsa nh tay ôhzcm m bảsrnp vai củcutb a côhzcm , ơitxv ̉ bêhaqe n tai côhzcm nói, “Âvcgt n Âvcgt n, cái này coi nhưartl là quà sinh nhâqljt ̣t của em tărqil ̣ng tôhzcm i đvvtl ưartl ơitxv ̣c khôhzcm ng?”
Nófoap i xong, cũoalc ng khôhzcm ng đvvtl ợxxio i côhzcm có đvvtl ôhzcm ̀ng ý hay khôhzcm ng, liềvuws n lâqljt ́p đvvtl âqljt ̀y môhzcm i củ âqljt ́u hé mơitxv ̉ của côhzcm , chẳvgmc ng qua làvcgt khẽhaqe hôhzcm n, nhàvcgt n nhạajgo t mang theo dâqljt ́u vêhaqe ́t thâqljt n mâqljt ̣t.
“Nè, cái này khôhzcm ng tính đvvtl ó nha!”
Nam Dạajgo Tưartl ớxouc c lùi lại, đvvtl em lôhzcm ̀ng ngưartl ̣c che mărqil ̣t Dung Âvcgt n, ” Đpyya ùa đvvtl ủ rôhzcm ̀i nha, muôhzcm ́n xem chính mình vêhaqe ̀ nhà thưartl ̣c chiêhaqe ́n (thưartl ̣c têhaqe ́ chiêhaqe ́n đvvtl âqljt ́u) đvvtl i.”
Giản đvvtl ưartl ́ng ơitxv ̉ cưartl ̉a phòng VIP, trong tay côhzcm ta cầwabr m đvvtl iếsiou u thuốujuw c, Dung Âvcgt n lấqieh y tay miệwuao ng, khófoap e môhzcm i cưartl ờitxv i yếsiou u ớxouc t. Côhzcm ta nhìn chărqil m chú hai bả vai của hai ngưartl ơitxv ̀i lúc này đvvtl ang dưartl ̣a sát vào nhau, trong con ngưartl ơitxv i sáng ngơitxv ̀i lôhzcm ̣ ra phưartl ́c tạp khó nén, côhzcm gâqljt ̉y tàn thuôhzcm ́c, cũng khôhzcm ng xoay ngưartl ơitxv ̀i rơitxv ̀i đvvtl i, màvcgt làvcgt đvvtl ẩujuw y cửnmec a ra thẳvgmc ng đvvtl i vàvcgt o.
“Thì ra hôhzcm m nay là sinh nhâqljt ̣t của Tưartl ơitxv ́c thiêhaqe ́u, tôhzcm i sẽ phải tơitxv ́i đvvtl òi môhzcm ̣t ly rưartl ơitxv ̣u uôhzcm ́ng rôhzcm ̀i.”
Tiêhaqe ́ng nói trong trẻo cùng mùi nưartl ơitxv ́c hoa nôhzcm ̀ng nărqil ̣c trêhaqe n ngưartl ơitxv ̀i côhzcm gái truyêhaqe ̀n vào, lôhzcm ̃ mũi Dung Âvcgt n râqljt ́t nhạy cảm, đvvtl âqljt y chính là mùi mà ngày đvvtl ó Nam Dạajgo Tưartl ớxouc c mang vêhaqe ̀. Giản mărqil ̣c trang phục màu đvvtl en, tóc xõa tùy ý, lôhzcm ̣ ra vẻ mêhaqe ̣t mỏi mà quâqljt ̣t cưartl ơitxv ̀ng, côhzcm tưartl ̣ nhâqljt ́c ly rưartl ơitxv ̣u lêhaqe n, hưartl ơitxv ́ng Nam Dạajgo Tưartl ớxouc c khẽ chạm, ” Nêhaqe ́u khôhzcm ng phải Tưartl ơitxv ́c thiêhaqe ́u tâqljt ng bôhzcm ́c, tôhzcm i cũng sẽ khôhzcm ng dêhaqe ̃ dàng chiêhaqe ́m đvvtl ưartl ơitxv ̣c vị trí vũ hâqljt ̣u nhưartl vâqljt ̣y,” Côhzcm nói vơitxv ́i ngưartl ơitxv ̀i phục vụ bêhaqe n cạnh, ” Đpyya i lâqljt ́y hai chai rưartl ơitxv ̣u ngon đvvtl êhaqe ́n đvvtl âqljt y, ghi vào sôhzcm ̉ của tôhzcm i.”
“Nưartl ̣c cưartl ơitxv ̀i, chúng tôhzcm i đvvtl i ra ngoài tiêhaqe u khiêhaqe ̉n, khi nào câqljt ̀n môhzcm ̣t ả múa mơitxv ̉ màn nhưartl côhzcm mơitxv ̀i khách chưartl ́?” Ngưartl ơitxv ̀i nói chuyêhaqe ̣n chính là Hạajgo Phi Vũoalc , côhzcm ta nghe ra sưartl ̣ mâqljt ̣p mơitxv ̀ trong lơitxv ̀i nói của Giản, khôhzcm ng khỏoalc i lêhaqe n tiếsiou ng nófoap i.
Côhzcm gái ngâqljt ̉ng cao cărqil ̀m, rõ ràng nêhaqe n lúng túng, ơitxv ̉ trêhaqe n ngưartl ơitxv ̀i côhzcm gái, lại có loại dáng vẻ tài trí hơitxv n ngưartl ơitxv ̀i, côhzcm hít môhzcm ̣t ngụm khói, vẽ ra môhzcm ̣t vòng khói, hai mărqil ́t liêhaqe ́c nhìn Hạajgo Phi Vũoalc , chărqil ng qua là nhàn nhạt đvvtl ưartl a mărqil ́t nhìn, Dung Âvcgt n lại nhìn thâqljt ́y trong mărqil ́t của côhzcm ta lòng cărqil m thù râqljt ́t rõ ràng,Giản híp lại ánh mărqil ́t dài nhỏ đvvtl ẹp mărqil ́t, trong miêhaqe ̣ng vòng khói trărqil ́ng châqljt ̣m rãi phun ra, Dung Âvcgt n nhìytur n khôhzcm ng rõcutb lắfoap m mặxxio t củcutb a côhzcm ta, chỉ biêhaqe ́t đvvtl áy mărqil ́t côhzcm ta dưartl ơitxv ̀ng nhưartl có cái gì đvvtl ó bărqil ́t đvvtl âqljt ̀u khơitxv ̉i đvvtl ôhzcm ̣ng, lại bị côhzcm ta nhâqljt ̃n nhịn vôhzcm cùng giỏi, ” Côhzcm đvvtl ã nói nhưartl vâqljt ̣y, vâqljt ̣y càng tôhzcm ́t, đvvtl ơitxv ̃ tôhzcm ́n tiêhaqe ̀n của tôhzcm i.”
Nam Dạajgo Tưartl ớxouc c từtomm đvvtl ầwabr u đvvtl ếsiou n cuốujuw i cũoalc ng mặxxio t lạajgo nh khôhzcm ng nófoap i gìytur , Tiếsiou u Bùobzl i biếsiou t chuyệwuao n đvvtl êhaqe m đvvtl ófoap , cho nêhaqe n cũng thu lại nụ cưartl ơitxv ̀i bâqljt ́t câqljt ̀n của mình, Dung Âvcgt n chỉ cảm thâqljt ́y bả vai của mình lại bị giưartl ̃ chărqil ̣t, côhzcm cảm thâqljt ́y đvvtl au, ngưartl ơitxv ̀i đvvtl àn ôhzcm ng nghĩ thâqljt ̀m, nêhaqe ́u là Giản côhzcm ́ ý đvvtl êhaqe ́n làm âqljt ̀m ỹ nhưartl vâqljt ̣y, anh nhâqljt ́t đvvtl ịnh sẽ khôhzcm ng bỏ qua cho côhzcm .
Côhzcm gápbsa i nghiêhaqe ng ngưartl ơitxv ̀i, rót chén rưartl ơitxv ̣u mărqil ̣t nhìn Nam Dạajgo Tưartl ớxouc c, côhzcm tâqljt ́t nhiêhaqe n sẽ khôhzcm ng xem nhẹ khóe miêhaqe ̣ng giưartl ơitxv ng lêhaqe n ngang tàn của anh, ơitxv ̉ trêhaqe n ngưartl ơitxv ̀i anh chịu đvvtl au khôhzcm ̉, đvvtl ã đvvtl ủ đvvtl ôhzcm ̉i đvvtl ưartl ơitxv ̣c bài học cả đvvtl ơitxv ̀i, “Tưartl ơitxv ́c thiêhaqe ́u, chơitxv i vui vẻ, tôhzcm i sẽ khôhzcm ng quâqljt ́y râqljt ̀y.” Côhzcm ngay thărqil ̉ng phóng khoáng hêhaqe ́t sưartl ́c, đvvtl em chén rưartl ơitxv ̣u đvvtl ărqil ̣t lại trêhaqe n bàn mơitxv ́i xoay ngưartl ơitxv ̀i rơitxv ̀i đvvtl i.
Dung Âvcgt n xuâqljt ́t thâqljt ̀n nhìn bóng lưartl ng của côhzcm ta, ngay cả tưartl thêhaqe ́ bưartl ơitxv ́c đvvtl i cũng giôhzcm ́ng nhưartl đvvtl úc, Nam Dạajgo Tưartl ớxouc c nhâqljt ́p nhẹ ngụm rưartl ơitxv ̣u, cúi đvvtl âqljt ̀u thâqljt ́y ánh mărqil ́t côhzcm thủy chung dính vào ngưartl ơitxv ̀i Giản, liềvuws n vỗooxe vỗooxe bảsrnp vai củcutb a côhzcm , “Âvcgt n Âvcgt n?”
Côhzcm sợxxio run lêhaqe n, ngẩujuw ng đvvtl ầwabr u nhìn vêhaqe ̀ phía ngưartl ơitxv ̀i đvvtl àn ôhzcm ng, thâqljt ́y bộsiou mặxxio t cófoap chúdckd t bốujuw i rốujuw i, Nam Dạajgo Tưartl ớxouc c thầwabr m nghĩfoxb , nhưartl ̃ng lơitxv ̀i nói âqljt ̉n ý kia của Giản nhâqljt ́t đvvtl ịnh bị Dung Âvcgt n nghe lọt, đvvtl êhaqe ̀u nói phụ nưartl ̃ là mâqljt ̃n cảm nhâqljt ́t, ” Ngày đvvtl ó tôhzcm i cùng bọn Tiêhaqe ́u Bùi đvvtl êhaqe ́n chơitxv i, vưartl ̀a lúc Cám Dôhzcm ̃ cưartl ̉ hành đvvtl âqljt ́u vũ, chúng tôhzcm i ơitxv ̉ đvvtl âqljt y vui đvvtl ùa môhzcm ̣t chút…”
Mâqljt ́y ngưartl ơitxv ̀i nhìn nhau, hărqil ́n coi cái này là gì đvvtl âqljt y? Tiếsiou u Bùobzl i khôhzcm ng giảsrnp i thíexxl ch đvvtl ưartl ợxxio c, khôhzcm ng phảsrnp i làvcgt đvvtl ang giải thích cùng phụ nưartl ̃ sao? (vì đvvtl âqljt y là suy nghĩ của Tiêhaqe ́u Bùi nêhaqe n gọi NDT là hărqil ́n nhé)
Dung Âvcgt n khôhzcm ng cófoap nófoap i gìytur , tâqljt m tưartl tấqieh t cảsrnp đvvtl ărqil ̣t trêhaqe n ngưartl ơitxv ̀i Giản, Hạajgo Phi Vũoalc ngồartl i ởrbqt bêhaqe n hôhzcm ng chỉupsy cảsrnp m thấqieh y lâqljt ́p kín buôhzcm ̀n bưartl ̣c, côhzcm ta đvvtl ưartl ́ng dâqljt ̣y đvvtl i ra khỏi phòng, muôhzcm ́n hít thơitxv ̉ khôhzcm ng khí môhzcm ̣t chút.
Đpyya i tớxouc i nhà vêhaqe ̣ sinh, côhzcm ta rưartl ̉a mărqil ̣t, sau khi bị nưartl ơitxv ́c lạnh nhưartl bărqil ng kích thích, côhzcm ta ưartl u nhã giơitxv tay lêhaqe n, vành mărqil ́t giưartl ơitxv ng lêhaqe n nhào vào trêhaqe n mărqil ̣t đvvtl ôhzcm ́i phưartl ơitxv ng, Hạajgo Phi Vũoalc bị sărqil ̣c đvvtl êhaqe ́n ho khan liêhaqe n tục,, đvvtl em khărqil n giấqieh y névhqt m tớxouc i trêhaqe n bồartl n rửnmec a tay, “Côhzcm muôhzcm ́n làm gì?”
“Tôhzcm i muôhzcm ́n đvvtl oạt lâqljt ́y Tưartl ơitxv ́c.”
Hạajgo Phi Vũoalc rõcutb ràvcgt ng ngơitxv ngẩujuw n, hai mắfoap t trợxxio n tròooxe n, ngay sau đvvtl ófoap , liềvuws n cưartl ơitxv ̀i nhạo ra tiêhaqe ́ng, ” Thâqljt ̣t là tưartl ́c cưartl ơitxv ̀i, côhzcm mơitxv ́i vưartl ̀a rôhzcm ̀i khôhzcm ng cófoap nhìytur n thấqieh y sao? Hắfoap n ôhzcm m chíexxl nh làvcgt ngưartl ơitxv ̀i phụ nưartl ̃ khác!”
Giản dâqljt ̣p tărqil ́t khói, lấqieh y đvvtl iệwuao n thoạajgo i di đvvtl ộsiou ng ra, nhâqljt ́n mâqljt ́y cái, đvvtl em hình lưartl u trong đvvtl iêhaqe ̣n thoại cho côhzcm ta xem, ánh mărqil ́t Hạajgo Phi Vũoalc âqljt m u tàn ác, ” Côhzcm , làm sao côhzcm có….”
“Côhzcm thâqljt ̣t đvvtl úng là tôhzcm ̣i nghiêhaqe ̣p, hărqil ́n tình nguyêhaqe ̣n cùng nhưartl ̃ng ngưartl ơitxv ̀i nhưartl chúng tôhzcm i lêhaqe n giưartl ơitxv ̀ng, cũng sẽ khôhzcm ng muôhzcm ́n loại hàng nhưartl côhzcm !”
Khóe mărqil ́t Giản giưartl ơitxv ng nhe, giêhaqe ̃u cơitxv ̣t bêhaqe n trong hiêhaqe ̣n ra râqljt ́t rõ ràng, côhzcm cưartl ơitxv ̀i, đvvtl ôhzcm ̣ cong khóe miêhaqe ̣ng giưartl ơitxv ng cao kéo ra càng xa, Hạajgo Phi Vũoalc tứobzl c cảsrnp ngưartl ờitxv i run rẩujuw y, côhzcm ta nófoap i khôhzcm ng sai, Dung Âvcgt n lúdckd c trưartl ớxouc c cũng chỉ là môhzcm ̣t con nhỏ phục vụ, hôhzcm m nay lại đvvtl ưartl ơitxv ̣ng Nam Dạajgo Tưartl ớxouc c nâqljt ng niu, còn Giản, nưartl ̉a giơitxv ̀ trưartl ơitxv ́c, chính mình còn ơitxv ̉ trưartl ơitxv ́c mărqil ̣t mọi ngưartl ơitxv ̀i cưartl ơitxv ̀i nhạo côhzcm ta là múa mơitxv ̉ màn, hiêhaqe ̣n giơitxv ̀, lại có thêhaqe ̉ vêhaqe nh váo tưartl ̣ đvvtl ărqil ́c đvvtl áp lại côhzcm , côhzcm thâqljt ̣t đvvtl úng là đvvtl áng thưartl ơitxv ng.
“Côhzcm cũng khôhzcm ng tôhzcm ́t đvvtl êhaqe ́n vâqljt ̣y, sao khôhzcm ng đvvtl em hình này đvvtl ưartl a cho Dung Âvcgt n xem?”
“Hai ngưartl ơitxv ̀i chúng tôhzcm i đvvtl êhaqe ̀u lả phụ nưartl ̃ của anh ta, tôhzcm i chỉ cho côhzcm biêhaqe ́t lưartl ơitxv ̣ng sưartl ́c mình thôhzcm i, đvvtl ưartl ̀ng nghĩ chen châqljt n vào môhzcm ̣t bưartl ơitxv ́c.” Giản thu hôhzcm ̀i đvvtl iêhaqe ̣n thoại chuâqljt ̉n bị rơitxv ̀i đvvtl i, Hạajgo Phi Vũoalc thâqljt ́y thêhaqe ́, muôhzcm ́n tiêhaqe ́n lêhaqe n đvvtl oạt lâqljt ́y, côhzcm gápbsa i đvvtl ộsiou ng tápbsa c cũoalc ng rấqieh t mau, nghiêhaqe ng ngưartl ờitxv i trápbsa nh ra, lúdckd c ấqieh y trêhaqe n mặxxio t đvvtl ấqieh t rấqieh t trơitxv n, Hạajgo Phi Vũoalc liêhaqe ̀n ngã xuôhzcm ́ng đvvtl âqljt ́t thảm hại nhưartl vâqljt ̣y.
Khi trơitxv ̉ lại phòng, châqljt n của côhzcm ta còn đvvtl ang đvvtl au, bưartl ớxouc c đvvtl i cófoap chúdckd t khôhzcm ng đvvtl ưartl ợxxio c tựnrcl nhiêhaqe n.
“Phi Vũ, làm sao vâqljt ̣y?” Nam Dạajgo Tưartl ớxouc c ngẩujuw ng đvvtl ầwabr u, liềvuws n thấqieh y côhzcm ta vịhaqe n vápbsa ch tưartl ờitxv ng đvvtl i tớxouc i.
Dung Âvcgt n sát bêhaqe n cạnh Nam Dạajgo Tưartl ớxouc c, trêhaqe n váy Hạajgo Phi Vũoalc có dính nưartl ơitxv ́c trong phòng vêhaqe ̣ sinh, côhzcm ta nhìn vêhaqe ̀ ngưartl ơitxv ̀i đvvtl àn ôhzcm ng đvvtl ôhzcm ́i diêhaqe ̣n, ngưartl ơitxv ̀i đvvtl àn ôhzcm ng này, cũng tưartl ̀ng nâqljt ng niu trâqljt n trọng côhzcm , côhzcm lạt mêhaqe ̀m buôhzcm ̣c chărqil ̣t, Nam Dạajgo Tưartl ớxouc c cũng tưartl ̀ng đvvtl uôhzcm ̉i theo, chỉ là môhzcm ́i quan hêhaqe ̣ này còn chưartl a kịp phát triêhaqe ̉n nhưartl côhzcm ta tưartl ơitxv ̉ng tưartl ơitxv ̣ng, đvvtl ãtkcg bịhaqe bófoap p chếsiou t rôhzcm ̀i.
Trêhaqe n mărqil ̣t Dung Âvcgt n chỉ câqljt ̀n có môhzcm ̣t chút cưartl ơitxv ̀i, liêhaqe ̀n khôhzcm ng khác gì khoét môhzcm ̣t dao vào tim Hạajgo Phi Vũoalc , loại đvvtl au này, vôhzcm ́n khôhzcm ng nêhaqe n chỉ có mình côhzcm nhâqljt ̣n đvvtl ưartl ơitxv ̣c.
Hạajgo Phi Vũoalc trơitxv ̉ lại sopha, “Tưartl ơitxv ́c, côhzcm ả múa mơitxv ̉ màn vưartl ̀a rôhzcm ̀i có trong tay hình của côhzcm ta và anh.”
Con ngưartl ơitxv i sărqil ́c bén của Nam Dạajgo Tưartl ớxouc c híp lại, “Làm sao côhzcm biêhaqe ́t.”
“Là côhzcm ta vưartl ̀a mơitxv ́i cho em xem, còn nói em phải tránh xa anh.”
Nam Dạajgo Tưartl ớxouc c lărqil ́c lărqil ́c chén rưartl ơitxv ̣u trong tay, đvvtl ã đvvtl oán đvvtl ưartl ơitxv ̣c nôhzcm ̣i dung của bưartl ́c hình tưartl ̀ trong miêhaqe ̣ng Hạajgo Phi Vũoalc , chărqil ̉ng qua là vưartl ơitxv ́ng Dung Âvcgt n ơitxv ̉ đvvtl âqljt y, anh khôhzcm ng nôhzcm ̉i giâqljt ̣n ra ngoài.
“Côhzcm nói là nói tôhzcm i sao?”
Lạajgo i khôhzcm ng nghĩfoxb rằzcjm ng, Giản sẽhaqe cùobzl ng tớxouc i đvvtl âqljt y, đvvtl ang tưartl ̣a ơitxv ̉ cưartl ̉a phòng, ” Vị tiêhaqe ̉u thưartl này, tôhzcm i và côhzcm hoàn tòan khôhzcm ng quen biêhaqe ́t, tôhzcm i bărqil ́t côhzcm tránh xa Tưartl ơitxv ́c thiêhaqe ́u lúc nào?”
“Côhzcm còn muôhzcm ́n chôhzcm ́i cãi, lúc ơitxv ̉ trong toilet, trêhaqe n đvvtl iêhaqe ̣n thoại của côhzcm còn có hình của hai ngưartl ơitxv ̀i.”
Hạajgo Phi Vũoalc tơitxv ́i trưartl ơitxv ́c mărqil ̣t côhzcm ta, ” Đpyya ưartl a đvvtl iêhaqe ̣n thoại đvvtl âqljt y, có hay khôhzcm ng, xem sẽ biêhaqe ́t.”
“Côhzcm thâqljt ̣t là ngu xuâqljt ̉n,” Giản nhêhaqe ́ch khóe miêhaqe ̣ng, ” Mơitxv ́i vưartl ̀a ơitxv ̉ phòng vêhaqe ̣ sinh tôhzcm i gărqil ̣p qua cọ, côhzcm khôhzcm ng phải môhzcm ̣t mưartl ̣c nguyêhaqe ̀n rủa môhzcm ̣t ngưartl ơitxv ̀i phụ nưartl ̃ têhaqe n là Dung Âvcgt n chêhaqe ́t khôhzcm ng đvvtl ưartl ơitxv ̣c tưartl ̉ têhaqe ́ sao? Cưartl ơitxv ́p lâqljt ́y vị trí của côhzcm , tôhzcm i cũng khôhzcm ng phải là Dung Âvcgt n, côhzcm cărqil ́n tôhzcm i làm cái gì?”
“Côhzcm —” Bình tĩnh trêhaqe n mărqil ̣t Hạajgo Phi Vũoalc giưartl ̃ khôhzcm ng nôhzcm ̉i nưartl ̃a, ” Côhzcm nófoap i bậvgmc y bạajgo gìytur đvvtl ófoap !”
Con ngưartl ơitxv i âqljt m u của Nam Dạajgo Tưartl ớxouc c giơitxv lêhaqe n, anh đvvtl ôhzcm ́i vơitxv ́i Giản khôhzcm ng có chút nào âqljt ́n tưartl ơitxv ̣ng, A Nguyêhaqe n cũng tra khôhzcm ng đvvtl ưartl ơitxv ̣c bôhzcm ́i cảnh sau lưartl ng côhzcm ta, thâqljt ̣t giôhzcm ́ng nhưartl môhzcm ̣t ngưartl ơitxv ̀i bình thưartl ơitxv ̀ng đvvtl êhaqe ́n thành phôhzcm ́ Bạch Sa mưartl u sinh, côhzcm gái đvvtl ó, khôhzcm ng nêhaqe n biêhaqe ́t Dung Âvcgt n.
Hạajgo Phi Vũoalc tiêhaqe ́n lêhaqe n giâqljt ̣t đvvtl iêhaqe ̣n thoại của Giản, Giản khôhzcm ng buôhzcm ng tay, hai ngưartl ơitxv ̀i thiêhaqe ́u chút nưartl ̃a đvvtl ánh nhau trong phòng, cuôhzcm ́i cùng vâqljt ̃n là Hạajgo Phi Vũoalc đvvtl ưartl ơitxv ̣c nhưartl ý, côhzcm ta dùng ngón tay âqljt ́n xuôhzcm ́ng, tìm khôhzcm ng đvvtl ưartl ơitxv ̣c hình nào.
Mơitxv ́i vưartl ̀a rôhzcm ̀i côhzcm ta cũng quá hâqljt ́p tâqljt ́p hôhzcm ̀ đvvtl ôhzcm ̀, lại muôhzcm ́n đvvtl êhaqe ̉ cho Dung Âvcgt n khó chịu, hoàn toàn khôhzcm ng nghĩ đvvtl êhaqe ́ntrong thơitxv ̀i gian ngărqil ́n nhưartl vâqljt ̣y, Giàn hoàn toàn có thêhaqe ̉ xem hình xóa đvvtl i.
“Đpyya ưartl a đvvtl iêhaqe ̣n thoại đvvtl âqljt y.” Sărqil ́c mărqil ̣t Hạajgo Phi Vũoalc thâqljt ̣t khó coi, đvvtl ưartl a đvvtl iêhaqe ̣n thoại thả vào tay Nam Dạajgo Tưartl ớxouc c, ngưartl ơitxv ̀i đvvtl àn ôhzcm ng cũng khôhzcm ng thèm nhìn tơitxv ́i môhzcm ̣t cái, liêhaqe ̀n ném nó vào ly rưartl ơitxv ̣u, ” Tiêhaqe ̀n đvvtl iêhaqe ̣n thoại, tôhzcm i sẽ đvvtl ưartl a cùng tiêhaqe ̀n tip cho côhzcm .” (Anh Tưartl ơitxv ́c này thâqljt ̣t là lanh tay lẹ mărqil ́t phi tang vâqljt ̣t chưartl ́ng à)
“Tưartl ớxouc c. ” Dung Âvcgt n kéo cánh tay anh, cũng khôhzcm ng kịp ngărqil n đvvtl ôhzcm ̣ng tác của anh. Đpyya iêhaqe ̣n thoại này dù sao cũng là của Giản, anh làm nhưartl vâqljt ̣y, khôhzcm ng có chút nào tôhzcm n trọng ngưartl ơitxv ̀i khác.
“Khôhzcm ng sao, dù sao tôhzcm i cũng muôhzcm ́n đvvtl ôhzcm ̉i mâqljt ̃u mơitxv ́i.” Giản cũng hào phóng khâqljt ̉y bàn tay, ” Tôhzcm ́i nay thâqljt ̣t là khôhzcm ng ngưartl ̀ng có trò khôhzcm i hài, ơitxv ̉ Cám Dôhzcm ̃ cũng bị ngưartl ơitxv ̀i cưartl ơitxv ́p giâqljt ̣t.”
“Tưartl ơitxv ́c, tin em đvvtl i, trong đvvtl iêhaqe ̣n thoại côhzcm ta có…”
“Phi Vũ, thờitxv i gian khôhzcm ng còooxe n sớxouc m, ngàvcgt y mai còn phảsrnp i đvvtl i làvcgt m, côhzcm đvvtl i vềvuws trưartl ớxouc c đvvtl i. ” Bâqljt ́t kêhaqe ̉ trong đvvtl iêhaqe ̣n thoại Giản có hình hay khôhzcm ng, chuyêhaqe ̣n Nam Dạajgo Tưartl ớxouc c đvvtl êhaqe ̉ ý là khôhzcm ng muôhzcm ́n nói chuyêhaqe ̣n này trưartl ơitxv ́c mărqil ̣t Dung Âvcgt n, cho dù có nhưartl thêhaqe ́ nào, bâqljt y giơitxv ̀ đvvtl iêhaqe ̣n thoại cũng đvvtl ã hưartl rôhzcm ̀i, khôhzcm ng ai biêhaqe ́t, lại nói đvvtl àn bà nhưartl Giản cũng sẽ khôhzcm ng dám trêhaqe u chọc anh.
Hạajgo Phi Vũoalc khôhzcm ng nghĩ đvvtl êhaqe ́n Nam Dạajgo Tưartl ớxouc c sẽ mơitxv ̉ miêhaqe ̣ng đvvtl uôhzcm ̉i côhzcm đvvtl i, Bọn Tiêhaqe ́u Bùi bị làm mâqljt ́t hưartl ́ng, trêhaqe n mărqil ̣t cũng âqljt m u bâqljt ́t đvvtl ịnh, khôhzcm ng ai đvvtl ưartl ́ng ra đvvtl ơitxv ̃ lơitxv ̀i, côhzcm ả đvvtl ưartl ́ng nguyêhaqe n tại chôhzcm ̃, Dung Âvcgt ncũng ngâqljt ̉ng đvvtl âqljt ̀u lêhaqe n nhìn, Hạajgo Phi Vũoalc dưartl ơitxv ̀ng nhưartl có thêhaqe ̉ xuyêhaqe n thâqljt ́u qua con ngưartl ơitxv i trong trẻo kia, nhìn thâqljt ́y sưartl ̣ châqljt m chọc bêhaqe n trong. Côhzcm ta lâqljt ́y túi xách bêhaqe n cạnh, sau khi chào tạm biêhaqe ̣t châqljt ̣t vâqljt ̣t đvvtl i r cưartl ̉a.
“Nêhaqe ́u đvvtl ã nhưartl vâqljt ̣y, côhzcm i cũng sẽ khôhzcm ng làm mâqljt ́t hưartl ́ng nưartl ̃a.” Giản vâqljt ̃n duy trì khóe miêhaqe ̣ng cưartl ơitxv ̀i, lui ra ngoài.
Trong phòng, khôhzcm ng khí có chút ngưartl ơitxv ̣ng ngâqljt ̣p, mărqil ̣t Nam Dạajgo Tưartl ớxouc c âqljt m u, trong hôhzcm ́c mărqil ́t châqljt ́t chưartl ́a, Dung Âvcgt n thấqieh y bọpisy n họpisy cũoalc ng khôhzcm ng nófoap i lờitxv i nàvcgt o, liêhaqe ̀n vôhzcm ̃ mu bàn tay anh, ” Sao lại khôhzcm ng uôhzcm ́ng? Hôhzcm m nay là sinh nhâqljt ̣t anh, em đvvtl i vêhaqe ̣ sinh, khi em trơitxv ̉ lại, sẽ hát tărqil ̣ng anh môhzcm ̣t bài.”
Nam Dạajgo Tưartl ớxouc c nghiêhaqe ng đvvtl âqljt ̀u, châqljt n mày vâqljt ̃n vărqil ̣n lêhaqe n nhưartl cũ, dưartl ơitxv ̀ng nhưartl khó có thêhaqe ̉ tin.
Tiêhaqe ́u Bùi cũng nghĩ khôhzcm ng ra, theo tính tình vôhzcm ́n có của phụ nưartl ̃, hărqil ̉n là phải cãi nhau mơitxv ́i đvvtl úng, bêhaqe n trong nhạy cảm nhưartl ng phàm là ngưartl ơitxv ̀i cũng có thêhaqe ̉ ngưartl ̉i thâqljt ́y mùi vị, Nam Dạajgo Tưartl ớxouc c nôhzcm ̉i khùng, Dung Âvcgt n trưartl ơitxv ́c giơitxv ̀ là môhzcm ̣t ngưartl ơitxv ̀i nóng nảy, tỉnh táo nhưartl vâqljt ̣y, vâqljt ̃n chỉ có thêhaqe ̉ nói, côhzcm âqljt ́y khôhzcm ng câqljt ̀n.
Dung Âvcgt n đvvtl i ra khỏi phòng, lâqljt ́y tay hâqljt ́t tóc trưartl ơitxv ́c ngưartl ̣c ra phía sau, đvvtl i đvvtl ưartl ơitxv ̣c hai bưartl ơitxv ́c, nơitxv i hành lang xuâqljt ́t hiêhaqe ̣n môhzcm ̣t bóng ngưartl ơitxv ̀i, “Dung Âvcgt n.”
Côhzcm quay đvvtl âqljt ̀u lại, chỉ thâqljt ́y Giản đvvtl ưartl ́ng dưartl ̣a vào câqljt y côhzcm ̣t, hai tay khoanh trưartl ơitxv ́c ngưartl ̣c, trong ápbsa nh mắfoap t cófoap côhzcm đvvtl ơitxv n.
Dung Âvcgt n dừtomm ng bưartl ơitxv ́c, thâqljt m nghĩ côhzcm ta làm sao biêhaqe ́t mình, nhìn chărqil ̀m chărqil ̀m cărqil ̣p mărqil ́t kia, nghi ngơitxv ̀ trong lòng cũng thuâqljt ̣n theo cuôhzcm ̀n cuôhzcm ̣n trào ra.
“Tôhzcm i muôhzcm ́n nói chuyêhaqe ̣n vơitxv ́i côhzcm môhzcm ̣t chút, đvvtl ưartl ơitxv ̣c khôhzcm ng?”
Giản bưartl ơitxv ́c tơitxv ́i phía trưartl ơitxv ́c, Dung Âvcgt n dưartl ơitxv ̀ng nhưartl khôhzcm ng nghĩ nhiêhaqe ̀u cũng bưartl ơitxv ́c đvvtl êhaqe ́n.
Đpyya âqljt y là phòng nghỉ râqljt ́t lơitxv ́n, là Cám Dôhzcm ̃ đvvtl ărqil ̣c biêhaqe ̣t chuâqljt ̉n bị cho Giản, sẽ khôhzcm ng có ngưartl ơitxv ̀i khác đvvtl i vào, côhzcm đvvtl êhaqe ̉ Dung Âvcgt n ngôhzcm ̀i trêhaqe n ghêhaqe ́, sau đvvtl ó đvvtl i rót hai ly cà phêhaqe .
Lúc ngôhzcm ̀i đvvtl ôhzcm ́i diêhaqe ̣n, Dung Âvcgt n khuâqljt ́y cà phêhaqe trong ly, ánh mărqil ́t vâqljt ̃n nhưartl cũ rơitxv i trêhaqe n ngưartl ơitxv ̀i Giản.
Côhzcm ta nhâqljt ́c môhzcm ̣t châqljt n lêhaqe n, cúi đvvtl âqljt ̀u, hai mărqil ́t nhìn chărqil ̀m chărqil ̀m ly cà phêhaqe môhzcm ̣t lúc, lúc này mơitxv ́i nhìn thărqil ̉ng Dung Âvcgt n, “Chărqil ̉ng lẽ ngay cả côhzcm cũng khôhzcm ng nhâqljt ̣n ra tôhzcm i sao?”
Tay Dung Âvcgt n run lêhaqe n, miêhaqe ̣ng khe khẽ mơitxv ̉, “Côhzcm —-”
“Xem ra tiêhaqe ̀n của mình khôhzcm ng có uôhzcm ̉ng phí.” Giản cưartl ơitxv ̀i, nụ cưartl ơitxv ̀i khôhzcm ̉ sơitxv ̉ vôhzcm cùng.
“Tưartl Cầwabr n?” Nêhaqe ́u khôhzcm ng phải lâqljt ̀n này Giản nhărqil ́c nhơitxv ̉, có đvvtl ánh chêhaqe ́t Dung Âvcgt n cũng khôhzcm ng dám nói đvvtl êhaqe ́n cái têhaqe n này.
“Dung Âvcgt n, mâqljt ́y ngày này câqljt ̣u sôhzcm ́ng có tôhzcm ́t khôhzcm ng?”
“Tưartl Cầwabr n tại sao câqljt ̣u ơitxv ̉ đvvtl âqljt y? Câqljt ̣u có biêhaqe ́t khôhzcm ng bà nôhzcm ̣i, bà….”
“Mình biêhaqe ́t”, Tưartl Cầwabr n cărqil ́n chărqil ̣t rărqil ng, nhưartl ng vâqljt ̃n khôhzcm ng ưartl ́c chêhaqe ́ đvvtl ưartl ơitxv ̣c run râqljt ̉y trong miêhaqe ̣ng, “Mình xem tin tưartl ́c, cho nêhaqe n, mình sẽ khôhzcm ng bỏ qua cho Hạajgo Phi Vũoalc .”
Giọng nói nhưartl vâqljt ̣y, hărqil ̉n là đvvtl êhaqe ̉ cho Dung Âvcgt n nghe cả ngưartl ơitxv ̀i châqljt ́n đvvtl ôhzcm ̣ng, ” Nêhaqe ́u nhìn thâqljt ́y, tại sao lúc bà nôhzcm ̣i ơitxv ̉ bêhaqe ̣nh viêhaqe ̣n câqljt ̣u khôhzcm ng xuâqljt ́t hiêhaqe ̣n?”
“Dung Âvcgt n, ” Tưartl Cầwabr n ngâqljt ̉ng đvvtl âqljt ̀u, đvvtl ôhzcm i mărqil ́t hoàn mỹ dưartl ơitxv ̀ng nhưartl lâqljt ́p đvvtl âqljt ̀y nưartl ơitxv ́c mărqil ́t, ” Mình khôhzcm ng thêhaqe ̉ lôhzcm ̣ mărqil ̣t, mình đvvtl ôhzcm ̉i têhaqe n đvvtl ôhzcm ̉i họ, ngang cả gưartl ơitxv ng mărqil ̣t này cũng đvvtl ôhzcm ̉i, mình trơitxv ̉ lại, chính là muôhzcm ́n tìm ngưartl ơitxv ̀i đvvtl ã tưartl ̀ng hại mình báo thù.”
“Tưartl Cầwabr n,” Dung Âvcgt n đvvtl âqljt ̉y ly cà phêhaqe ra, câqljt ̀m tay gâqljt ̀y nhưartl que củi kia, ” Khôhzcm ng đvvtl áng, câqljt ̣u ngàn vạn khôhzcm ng nêhaqe n làm chuyêhaqe ̣n gì, ngưartl ơitxv ̀i nhưartl Hạajgo Phi Vũoalc sơitxv ́m muôhzcm ̣n sẽ có báo ưartl ́ng…”
“Dung Âvcgt n, mình rôhzcm ́t cuôhzcm ̣c đvvtl ã hiêhaqe ̉u rõ,” thâqljt ̀n sărqil ́c Tưartl Cầwabr n lạnh lùng, khóe miêhaqe ̣ng cưartl ́ng ngărqil ́c phác thảo, ” Xã hôhzcm ̣i này, ngưartl ơitxv ̀i có tiêhaqe ̀n khărqil ́p nơitxv i đvvtl êhaqe ̀u là chôhzcm ̃ hưartl ơitxv ̉ng lạc, mà nhưartl ̃ng thưartl ́ ngưartl ơitxv ̀i nhưartl chúng ta môhzcm ̣t khôhzcm ng quyêhaqe ̀n thêhaqe ́ hai khôhzcm ng có tiêhaqe ̀n, bà nôhzcm ̣i bị đvvtl ụng chêhaqe ́t rôhzcm ̀i, nhưartl ng Hạajgo Phi Vũoalc khôhzcm ng phải là vâqljt ̃n sôhzcm ́ng tôhzcm ́t sao? Ngay cả đvvtl âqljt ̀u ngón tay cũng khôhzcm ng có ít đvvtl i môhzcm ̣t miêhaqe ́ng.”
“Tưartl Cầwabr n”
“Dung Âvcgt n, câqljt ̣u là bạn tôhzcm ́t nhâqljt ́t của mình, cũng coi là ngưartl ơitxv ̀i thâqljt n duy nhâqljt ́t trêhaqe n đvvtl ơitxv ̀i này của mình, mình sẽ khôhzcm ng làm câqljt ̣u tôhzcm ̉n thưartl ơitxv ng, môhzcm ̣t chút cũng khôhzcm ng.”
Trong lòooxe ng trărqil m mốujuw i cảsrnp m xúdckd c ngổpisy n ngang, Dung Âvcgt n lấqieh y tay chốujuw ng trápbsa n, “Vâqljt ̣y tại sao câqljt ̣u lại thay đvvtl ôhzcm ̉i khuôhzcm n mărqil ̣t nhưartl vâqljt ̣y?”
“Nêhaqe ́u mình khôhzcm ng đvvtl ôhzcm ̉i lại thâqljt n phâqljt ̣n, thành phôhzcm ́ Bạch Sa này có có chôhzcm ̃ ình đvvtl ărqil ̣t châqljt n sao? Hạajgo Phi Vũoalc biêhaqe ́t mình, Nam Dạajgo Tưartl ớxouc c nêhaqe ́u biêhaqe ́t mình có loại tâqljt m tưartl này, cũng sẽ trărqil m phưartl ơitxv ng ngàn kêhaqe ́ đvvtl ôhzcm ́i phó mình, hiêhaqe ̣n tại, ngay cả bà cũng đvvtl ã đvvtl i, con đvvtl ưartl ơitxv ̀ng này, mình càng muôhzcm ́n đvvtl i.”
“Tưartl Cầwabr n, chúng ta có thêhaqe ̉ thưartl ̉ biêhaqe ̣n pháp khác, mình khôhzcm ng muôhzcm ́n thâqljt ́y câqljt ̣u càng lún càng sâqljt u.”
“Đpyya ưartl ơitxv ̣c rôhzcm ̀i, chúng ta khôhzcm ng nói nhưartl ̃ng chuyêhaqe ̣n này nưartl ̃a,” Tưartl Cầwabr n lau nưartl ơitxv ́c mărqil ́t, thâqljt ̀n sărqil ́c đvvtl ó làm trong lòng Dung Âvcgt n châqljt ́t đvvtl âqljt ̀y buôhzcm ̀n bưartl ̣c, râqljt ́t đvvtl au lòng, côhzcm gái kiêhaqe n nghị nhưartl vâqljt ̣y, nhưartl ng cuôhzcm ̣c sôhzcm ́ng ngay cả chôhzcm ̃ nghỉ châqljt n cũng khôhzcm ng chịu cho côhzcm âqljt ́y, “Dung Âvcgt n, câqljt ̣u bâqljt y giơitxv ̀ còn ơitxv ̉ nhà khôhzcm ng? Mình hôhzcm m nào đvvtl êhaqe ́n thărqil m câqljt ̣u, đvvtl úng rôhzcm ̀i, câqljt ̣u cùng Nam Dạajgo Tưartl ớxouc c…”
“Tưartl Cầwabr n, chúng mình ơitxv ̉ cùng nhau.”
Vẻ mărqil ̣t Tưartl Cầwabr n rõ ràng cưartl ́ng đvvtl ơitxv ̀, thâqljt ̣t lâqljt u cũng khôhzcm ng tan ra, khôhzcm ng lâqljt ́y vêhaqe ̀ đvvtl ưartl ơitxv ̣c, nếsiou u Dung Âvcgt n cùobzl ng Nam Dạajgo Tưartl ớxouc c ởrbqt cùobzl ng mộsiou t chỗooxe , khărqil ̉ng đvvtl ịnh sẽ phát hiêhaqe ̣n nhưartl ̃ng dâqljt ́u vêhaqe ́t kia trêhaqe n ngưartl ơitxv ̀i của anh ta.
Côhzcm đvvtl ã nói, côhzcm sẽ khôhzcm ng tôhzcm ̉n thưartl ơitxv ng Dung Âvcgt n, môhzcm ̣t chút cũng sẽ khôhzcm ng.
“Thậvgmc t xin lỗooxe i.”
Dung Âvcgt n biếsiou t câqljt ̣u nófoap i gìytur , giápbsa c quan thứobzl sápbsa u của phụ nưartl ̃ từtomm trưartl ớxouc c đvvtl ếsiou n giờitxv rấqieh t đvvtl údckd ng, vốujuw n đvvtl ịhaqe nh dễooxe dàvcgt ng nófoap i ra, bôhzcm ́n chưartl ̃ khôhzcm ng cófoap vâqljt ́n đvvtl êhaqe ̀ gì (没有关系), nhưartl ng hếsiou t lầwabr n nàvcgt y tớxouc i lầwabr n khápbsa c chỉ mâqljt ́y chưartl ̃ nhưartl vâqljt ̣y đvvtl ếsiou n khófoap e miệwuao ng, lại nghẹn lại.
Tưartl Cầwabr n thâqljt ́y thâqljt ̀n sărqil ́c câqljt ̣u nhưartl vâqljt ̣y, biêhaqe ́t Dung Âvcgt n nhâqljt ́t đvvtl ịnh bâqljt ̣n tâqljt m đvvtl êhaqe ́n viêhaqe ̣c đvvtl ó, côhzcm nărqil ́m hai tay của Dung Âvcgt n, râqljt ́t dùng sưartl ́c, “Dung Âvcgt n, mình cùng Nam Dạajgo Tưartl ớxouc c cũng khôhzcm ng có phát sinh chuyêhaqe ̣n gì, đvvtl êhaqe m đvvtl ó, dâqljt ́u hôhzcm n trêhaqe n ngưartl ơitxv ̀i hărqil ́n là do mình côhzcm ́ ý làm ra, hình Hạajgo Phi Vũoalc nói quả thâqljt ̣t tôhzcm ̀n tại, nhưartl ng chúng mình cũng khôhzcm ng có làm gì, chuyêhaqe ̣n này, mình vôhzcm ́n dĩ muôhzcm ́n giâqljt ́u đvvtl i, ai cũng khôhzcm ng nói, Âvcgt n Âvcgt n, câqljt ̣u nhâqljt ́t đvvtl ịnh sẽ khó hiêhaqe ̉u, hỏi mình tại sao lại làm vâqljt ̣y,” Tưartl Cầwabr n trưartl ơitxv ́c sau vâqljt ̃n cúi đvvtl âqljt ̀u, lúc nói nhưartl ̃ng lơitxv ̀i này, mi mărqil ́t nhẹ giơitxv lêhaqe n, rõcutb ràvcgt ng đvvtl ang cưartl ờitxv i, nhưartl ng lạajgo i làvcgt m kẻgcrw khápbsa c cảsrnp m thấqieh y nụ cưartl ơitxv ̀i đvvtl ó so vơitxv ́i khóc còn làm cho lòng ngưartl ơitxv ̀i chua xót hơitxv n, ” Hărqil ́n khôhzcm ng phải là vâqljt ̃n cao cao tại thưartl ơitxv ̣ng ( ý là ngôhzcm ̀i tít trêhaqe n cao, nhưartl ng N đvvtl êhaqe ̉ vâqljt ̣y cho nó hay) đvvtl âqljt ́y sao? Hărqil ́n đvvtl êhaqe ̉ ngưartl ơitxv ̀i của hărqil ́n luâqljt n phiêhaqe n làm nhục mình trưartl ơitxv ́c mărqil ̣t, trong mărqil ́t Nam Dạajgo Tưartl ớxouc c, mình bâqljt ̉n thỉu nhâqljt ́t, nêhaqe ́u nhưartl có thêhaqe ̉, ngưartl ơitxv ̀i nhưartl mình, hărqil ́n khărqil ̉ng đvvtl ịnh nhìn cũng khôhzcm ng muôhzcm ́n nhìn, cũng bơitxv ̉i vì nhưartl vâqljt ̣y, mình sơitxv ́m muôhzcm ̣n sẽ có ngày cho hărqil ́n biêhaqe ́t, hărqil ́n đvvtl ã đvvtl ụng vào môhzcm ̣t ngưartl ơitxv ̀i bâqljt ̉n thỉu cơitxv ̃ nào, mình muôhzcm ́n hărqil ́n ngay cả nghĩ đvvtl êhaqe ́n môhzcm ̣t chút cũng sẽ thâqljt ́y buôhzcm ̀n nôhzcm n…”
“Tưartl Cầwabr n, đvvtl ưartl ̀ng nói, đvvtl ưartl ̀ng nói nưartl ̃a,” Dung Âvcgt n ôhzcm m côhzcm âqljt ́y thâqljt ̣t chărqil ̣t, ” Sao câqljt ̣u lại ngu ngôhzcm ́c nhưartl vâqljt ̣y, nhưartl ̃ng thưartl ́ này đvvtl êhaqe ̀u khôhzcm ng đvvtl áng câqljt ̣u biêhaqe ́t khôhzcm ng? Tưartl Cầwabr n, câqljt ̣u có thêhaqe ̉ có cuôhzcm ̣c sôhzcm ́ng của mình, quêhaqe n hêhaqe ́t nhưartl ̃ng thưartl ́ này đvvtl i…”
“Dung Âvcgt n, mình khôhzcm ng quen đvvtl ưartl ơitxv ̣c, mình biêhaqe ́t đvvtl âqljt y là con đvvtl ưartl ơitxv ̀ng khôhzcm ng lôhzcm ́i thoát, mình khôhzcm ng thêhaqe ̉ quay vêhaqe ̀…”
Dung Âvcgt n khóc rôhzcm ́ng lêhaqe n theo, côhzcm tưartl ̣ trách thâqljt ̣t nhiêhaqe ̀u, nêhaqe ́u ngày đvvtl ó, côhzcm có thêhaqe ̉ ngărqil n chuyêhaqe ̣n đvvtl ó phát sinh, Tưartl Cầwabr n cũng sẽ khôhzcm ng nhưartl vâqljt ̣y, có lẽ, bà nôhzcm ̣i cũng sẽ khôhzcm ng xảy ra chuyêhaqe ̣n…
“Dung Âvcgt n, câqljt ̣u hãy đvvtl ôhzcm ̀ng ý vơitxv ́i mình, chuyêhaqe ̣n này nhâqljt ́t thiêhaqe ́t khôhzcm ng đvvtl ưartl ơitxv ̣c nói cho ngưartl ơitxv ̀i khác biêhaqe ́t, hiệwuao n tạajgo i khôhzcm ng ai biếsiou t thâqljt n phậvgmc n củcutb a mình, Nam Dạajgo Tưartl ớxouc c nêhaqe ́u biêhaqe ́t mình cùng hărqil ́n lêhaqe n giưartl ơitxv ̀ng khôhzcm ng có làm gì cả, chărqil ́c chărqil ́n trong lòng sẽ nghi ngơitxv ̀, mình chỉ muôhzcm ́n đvvtl ôhzcm ́i phó Hạajgo Phi Vũoalc , mình muôhzcm ́n làm cho côhzcm ta cưartl ̉a nát nhà tan…”
“Tưartl Cầwabr n…” Dung Âvcgt n lùi ngưartl ơitxv ̀i lại, hai tay đvvtl ărqil ̣t trêhaqe n bả vai côhzcm , “Câqljt ̣u muôhzcm ́n làm cái gì? Câqljt ̣u đvvtl ưartl ̀ng ngu…”
Tưartl Cầwabr n dùng tay che miêhaqe ̣ng Dung Âvcgt n, nưartl ơitxv ́c mărqil ́t câqljt ̣u càng trào ra tùy tiêhaqe ̣n, ” Mình nhơitxv ̀ ngưartl ơitxv ̀i đvvtl i cục cảnh sát hỏi, bọn họ nói thi thêhaqe ̉ của bà nôhzcm ̣i là câqljt ̣u hỏa táng, Dung Âvcgt n, cảm ơitxv n câqljt ̣u, thâqljt ̣t cảm ơitxv n câqljt ̣u.”
“Hôhzcm m này, mình dâqljt ̃n câqljt ̣u đvvtl i thărqil m môhzcm ̣ bà nôhzcm ̣i, tham bà môhzcm ̣t chút.”
Dung Âvcgt n vưartl ơitxv n tay lau nưartl ơitxv ́c mărqil ́t trêhaqe n mărqil ̣t Tưartl Cầwabr n, bàn tay cũng bị thâqljt ́m ưartl ơitxv ́t, lưartl ơitxv ́c qua cuôhzcm ́i cùng, Tưartl Cầwabr n liêhaqe ̀n ôhzcm m chărqil ̣t côhzcm gào khóc.
Trơitxv ̉ lại phòng VIP, ngưartl ơitxv ̀i bêhaqe n trong đvvtl ang uôhzcm ́ng rưartl ơitxv ̣u nói chuyêhaqe ̣n, Dung Âvcgt n đvvtl êhaqe ́n gâqljt ̀n, ai cũng khôhzcm ng có liêhaqe ́c mărqil ́t nhìn, chọn môhzcm ̣t bài. Đpyya âqljt y là môhzcm ̣t bài hát côhzcm tùy tiêhaqe ̣n chọn, môhzcm ̣t ca khúc râqljt ́t lâqljt u rôhzcm ̀i.
Đpyya ưartl ̀ng hỏi tôhzcm i tưartl ̀ đvvtl âqljt u đvvtl êhaqe ́n đvvtl âqljt y, côhzcm ́ hưartl ơitxv ng của tôhzcm i ơitxv ̉ phưartl ơitxv ng xa
Tạajgo i sao lưartl u lạajgo c, lưartl u lạajgo c phưartl ơitxv ng xa, lưartl u lạajgo c
Chim nhỏ bay lưartl ơitxv ̣n vì bâqljt ̀u trơitxv ̀i
Dòng suôhzcm ́i nhỏ vì núi cao khẽ chảy, vì thảo nguyêhaqe n bao la
…
Nam Dạajgo Tưartl ớxouc c nhâqljt ́p nhẹ ngụm rưartl ơitxv ̣u, khôhzcm ng có nuôhzcm ́t xuôhzcm ́ng, anh mải miêhaqe ́t nhìn Dung Âvcgt n.
Hai tay côhzcm câqljt ̀m chărqil ̣t mic, tiêhaqe ́ng hát trong trẻo khéo léo ngâqljt m ra môhzcm ̣t loại đvvtl au thưartl ơitxv ng râqljt ́t sâqljt u, anh có thêhaqe ̉ thâqljt ́y rõ đvvtl áy mărqil ́t Dung Âvcgt n hiêhaqe ̣n ra môhzcm ̣t vòng nưartl ơitxv ́c, tâqljt ̀ng tâqljt ̀ng lơitxv ́p lơitxv ́p cho đvvtl êhaqe ́n khi lêhaqe ̣ rơitxv i đvvtl âqljt ̀y mărqil ̣t.
Bư
Xuyê
Nam Dạ
“Mẹ, khô
Tư
Lái xe đ
Bư
Đ
Mọi ngư
Nam Dạ
Dung Â
Dung Â
Lờ
Như
Nam Dạ
Hạ
Ả đ
Tay ngư
Hạ
“Ngồ
“Khô
“Có lẽ chị dâ
“Đ
Nam Dạ
“Này, khô
Ngư
“Chị dâ
Dung Â
“Ô
Dung Â
“Nói cũng có hình có dạng à, đ
Dung Â
Nam Dạ
“Tô
“Trê
“Dư
“Ha ha ha ha — ” mọ
Dung Â
Hạ
“Đ
“Hô
Nam Dạ
Hai tay ngư
Nó
“Nè, cái này khô
Nam Dạ
Giản đ
“Thì ra hô
Tiê
“Nư
Cô
Nam Dạ
Cô
Dung Â
Cô
Mâ
Dung Â
Đ
“Tô
Hạ
Giản dâ
“Cô
Khóe mă
“Cô
“Hai ngư
Khi trơ
“Phi Vũ, làm sao vâ
Dung Â
Trê
Hạ
Con ngư
“Là cô
Nam Dạ
“Cô
Lạ
“Cô
Hạ
“Cô
“Cô
Con ngư
Hạ
Mơ
“Đ
“Tư
“Khô
“Tư
“Phi Vũ, thờ
Hạ
“Nê
Trong phòng, khô
Nam Dạ
Tiê
Dung Â
Cô
Dung Â
“Tô
Giản bư
Đ
Lúc ngô
Cô
Tay Dung Â
“Xem ra tiê
“Tư
“Dung Â
“Tư
“Mình biê
Giọng nói như
“Dung Â
“Tư
“Dung Â
“Tư
“Dung Â
Trong lò
“Nê
“Tư
“Đ
“Tư
Vẻ mă
Cô
“Thậ
Dung Â
Tư
“Tư
“Dung Â
Dung Â
“Dung Â
“Tư
Tư
“Hô
Dung Â
Trơ
Đ
Tạ
Chim nhỏ bay lư
Dòng suô
…
Nam Dạ
Hai tay cô
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.