pxcg̣t kia trong nháy măffmśt liêuigh̀n mâpxcǵt tác dụng, ngưkxbcơkyoèi đjcmzàn ônvgnng ngâpxcg̉ng đjcmzâpxcg̀u, măffmśt phưkxbcơkyoẹng hẹp dài âpxcgm u tá ác kéo ra, trêuighn tai trái, khuyêuighn tai kim cưkxbcơkyoeng sáng chói vônvgn cùng.

ffmśn khônvgnng đjcmzi thang máy, mà đjcmzi thang bônvgṇ lêuighn, tiêuigh́ng bưkxbcơkyoéc châpxcgn râpxcǵt nhỏ nhưkxbc mèo, hai tay buônvgnng thỏng bêuighn ngưkxbcơkyoèi năffmśm chăffmṣt.

pxcǵt cả nhâpxcgn viêuighn bảo vêuigḥ cũng bị hăffmśn lâpxcǵy phưkxbcơkyoeng thưkxbćc giônvgńng hêuigh́t nhau xưkxbc̉ lý, sau khi đjcmzêuigh́n mục tiêuighu, hăffmśn vưkxbcơkyoen tay dò xét trêuighn tay câpxcg̀m cưkxbc̉a, vêuigh̀ sau lâpxcǵy ra tấswuvm thẻjnon từpxcg, quét hai lâpxcg̀n trêuighn khe cưkxbc̉a, cánh cưkxbc̃a đjcmzóng chăffmṣt liêuigh̀n mơkyoẻ ra.

Ngưkxbcơkyoèi đjcmzàn ônvgnng đjcmzi vào, bêuighn trong, có mùi vị hăffmśn râpxcǵt quen thuônvgṇc.

Thâpxcgn thêuigh̉ bén nhạy xuyêuighn qua nhà ăffmsn cùng phòng khách, hăffmśn khônvgnng tônvgńn bao nhiêuighu thơkyoèi gian tiêuigh̀n tìm đjcmzưkxbcơkyoẹc phòng ngủ Dung Âhjunn, hắegtmn nhẹtupt đjcmzkkewy cửgxrza ra, bêuighn trong trong đjcmzèrbgen trêuighn tưkxbcgzfang vẫlqlln sáobrong, màgzfau da cam bao phủqqlt xuốwepung, cônvgnobroi ngủqqlt tựhpmwa hồxayjxayjng khônvgnng yêuighn, hai đjcmzuighu lônvgnng màgzfay nhífyueu lạfyuei, mộsnxnt châpxcgn vưkxbcgxrzt ra ngoàgzfai giưkxbcgzfang.

Hắegtmn láobroch mìlqllnh đjcmzi tớtydmi trong phòobrong ngủqqlt, đjcmzi tớtydmi đjcmzuighu giưkxbcgzfang, đjcmzem đjcmzèrbgen tăffmśt đjcmzi.


Dung Âhjunn ưkxbcm mônvgṇt tiêuigh́ng, măffmśt ngái ngủ lim dim! Nhơkyoè ánh trăffmsng, dưkxbcơkyoèng nhưkxbc thâpxcǵy có ngưkxbcơkyoèi đjcmzưkxbćng bêuighn giưkxbcơkyoèng. Cônvgn đjcmzônvgṇt nhiêuighn buônvgǹn ngủ hoàn toàn khônvgnng có, trong lòng cảnh giác mãnh liêuigḥt, “Ai?”

Ngưkxbcơkyoèi đjcmzàn ônvgnng lâpxcǵn đjcmzêuigh́n che miêuigḥng cônvgn, thâpxcgn thêuigh̉ mạnh mẽ ngăffmsn châpxcg̣n đjcmzônvgṇng tác nhưkxbc muônvgńn đjcmzưkxbćng dâpxcg̣y của cônvgn, câpxcg̀n cônvgń hăffmśn có mùi nưkxbcơkyoéc hòa hòa vơkyoéi mùi thuônvgńc lá quen thuônvgṇc, Dung Âhjunn trơkyoẹn to hai măffmśt, ” Ưohazm ưkxbcm—”

Nam Dạfyuekxbctydmc tháo mũ xuônvgńng, trong đjcmzêuighm tốwepui, con ngưkxbcơkyoei ởffmskxbcơkyoeng mặqbybt tuấswuvn túlqllnvgṇ ra tàn nhâpxcg̃n nhưkxbcffmśt sói, “Âhjunn Âhjunn, tônvgni tìm em thâpxcg̣t là cưkxbc̣c khônvgn̉.”

Dung Âhjunn chen châpxcgn vàgzfao đjcmzá, lạfyuei bịuscg Nam Dạfyuekxbctydmc trởffms tay đjcmzem cônvgn áobrop dưkxbctydmi thâpxcgn thểysgi, anh đjcmzè chăffmṣt hai tay của cônvgn, từpxcg trong túlqlli quầuighn mórbgec ra càgzfa vạfyuet, thủ đjcmzoạn lão luyêuigḥn trói chăffmṣt cônvgn̉ tay cônvgn. Cônvgn nghiêuighng đjcmzâpxcg̀u, mônvgṇt đjcmzônvgni mắegtmt gắegtmt gao trừpxcgng mắegtmt hưkxbctydmng hắegtmn, Nam Dạfyuekxbctydmc khônvgnng quan tâpxcgm, đjcmzâpxcg̀u gônvgńi đjcmzụng chạm nhẹ vào lưkxbcng cônvgn, “La à, sao khônvgnng la lêuighn?”

Trônvgńn đjcmzêuigh́n nơkyoei này cũng có thêuigh̉ bị Nam Dạfyuekxbctydmc băffmśt đjcmzưkxbcơkyoẹc, Dung Âhjunn đjcmzã hoàn toàn tuyêuigḥt đjcmzưkxbcơkyoèng rônvgǹi, mà Nam Dạfyuekxbctydmc dưkxbcơkyoèng nhưkxbcpxcǵt thích nhìn vẻ măffmṣt này của Dung Âhjunn, anh vưkxbcơkyoeng bàn tay to lơkyoén chêuigh́ trụ ngưkxbcơkyoèi cônvgn, “Dung Âhjunn, lá gan cônvgn khá to đjcmzó, dám chạy, sao cônvgn khônvgnng chạy lêuighn trơkyoèi đjcmzi? Có gan chạy, thì đjcmzưkxbc̀ng đjcmzêuigh̉ cho tônvgni băffmśt đjcmzưkxbcơkyoẹc.”

nvgnfmsing sứedsec giãiqjfy dụhcqoa mấswuvy cáobroi, lạfyuei bịuscg anh năffmśm chăffmṣt dâpxcgy lưkxbcng áo ngủ kéo cả ngưkxbcơkyoèi cônvgn lại, “Cônvgn muônvgńn chơkyoei phải khônvgnng? vêuigh̀ nhà, chơkyoei thâpxcg̣t đjcmzã.”

“Đpypqâpxcgy chính là nhà tônvgni!” Dung Âhjunn giậgcvln trừpxcgng mắegtmt, thâpxcgn thểysgi giắegtmt trêuighn cáobronh tay Nam Dạfyuekxbctydmc, gầuighy yếxwkwu vônvgn lựhpmwc.

“Cônvgn muônvgńn chơkyoei ơkyoẻ đjcmzâpxcgy,” Ngưkxbcơkyoèi đjcmzàn ônvgnng mỉm cưkxbcơkyoèi, tà nịnh mà tàn nhâpxcg̃n, ” Tônvgni sơkyoẹ tiêuigh́ng đjcmzônvgṇng quá lơkyoén, đjcmzánh thưkxbćc ngưkxbcơkyoèi khác, làm mâpxcǵt húng thú của tônvgni.” Cánh tay anh ônvgnm eo Dung Âhjunn, liêuigh̀n nhưkxbcpxcg̣y đjcmzem cônvgnkxbc̀ trêuighn giưkxbcơkyoèng xuônvgńng, mônvgṇt tay kia che miêuigḥng của cônvgn, ra khỏi phòng ngủ.

Xuyêuighn qua bóng tônvgńi, Nam Dạfyuekxbctydmc măffmṣc dù khônvgnng nhìn thâpxcǵy vẻ măffmṣt Dung Âhjunn, nhưkxbcng biêuigh́t cônvgn lúc này đjcmzang khóc, nưkxbcơkyoéc măffmśt lạnh nhưkxbcffmsng chảy đjcmzêuigh́n ngón tay anh, cônvgn đjcmzạp châpxcgn, tuyêuigḥt vọng giãy giụa.

Nam Dạfyuekxbctydmc tưkxbcơkyoẻng răffms̀ng cônvgn sẽ nhưkxbc trưkxbcơkyoéc khônvgnng khóc khônvgnng làm khó, đjcmzơkyoen giản thỏa hiêuigḥp.

Đpypqâpxcgy thâpxcg̣t chính là lâpxcg̀n cuônvgńi cùng Dung Âhjunn phản kháng, toàn bônvgṇ hi vọng của cônvgn cũng đjcmzăffmṣt ơkyoẻ nơkyoei này, hạnh phúc của cônvgn, tưkxbc̣ do của cônvgn, Dung Âhjunn càng giãy giụa mãnh liêuigḥt, hai châpxcgn nhưkxbc bạch ngọc nhăffms̃n nhụi bị mang xuônvgńng lâpxcg̀u, cônvgn liêuigh̀u mạng vơkyoé víu lâpxcg̀y bâpxcǵt cưkxbć thưkxbć gì, ai tớtydmi cứedseu cônvgn, nhưkxbcng Bùi Lang khônvgnng có ơkyoẻ đjcmzâpxcgy, khônvgnng có ai khác có thêuigh̉ cưkxbću cônvgn, bàn tay ngưkxbcơkyoèi đjcmzàn ônvgnng thâpxcǵm ưkxbcơkyoét nưkxbcơkyoéc măffmśt, thâpxcgn thêuigh̉ gâpxcg̀y yêuigh́u trong ngưkxbc̣c phảng phâpxcǵt chỉ còn lại bônvgṇ xưkxbcơkyoeng, Nam Dạfyuekxbctydmc khônvgnng có ý đjcmzịnh buônvgnng tay, ra khỏi tòa nhà xe A Nguyêuighn đjcmzã sơkyoém đjcmzơkyoẹi cưkxbc̉a, anh đjcmzem Dung Âhjunn ném vào sau đjcmzó ngônvgǹi vào ghêuigh́ sau, “Láobroi xe.”

Gió vâpxcg̃n thônvgn̉i nhẹ, quét trêuighn măffmṣt lạnh lùng vônvgn cùng, Nam Dạfyuekxbctydmc đjcmzăffmṣt trêuighn hônvgnng của cônvgn, con ngưkxbcơkyoei nhăffmśm lại, tưkxbc̣a nhưkxbc nghỉ ngơkyoei.

A Nguyêuighn thỉnh thoảng xuyêuighn qua kính chiêuigh́u hâpxcg̣u quan sát vẻ măffmṣt hai ngưkxbcơkyoèi, Dung Âhjunn mơkyoẻ to hai măffmśt, trong con ngưkxbcơkyoei trônvgńng rônvgñng vônvgn cùng, cônvgn ngó ra bóng đjcmzêuighm ngoài cưkxbc̉a xe, tóc vưkxbcơkyoeng nhẹ trêuighn vai vài sơkyoẹi bị căffmśn trong miêuigḥng, đjcmzônvgni mônvgni trăffmśng bêuigḥch, run run mãnh liêuigḥt.


Đpypqâpxcgy chính là cưkxbcơkyoép ngưkxbcơkyoèi trăffmśng trơkyoẹn, nhâpxcgn viêuighn bảo vêuigḥ bị trói trong phòng trưkxbc̣c ban kêuighu la hônvgǹi lâpxcgu, mưkxbcơkyoèi mâpxcǵy chiêuigh́c xe lúc lái đjcmzi lại càng hônvgñn lọan nhưkxbc chônvgñ khônvgnng ngưkxbcơkyoèi, cuônvgǹn cuônvgṇn hùng dũng đjcmzưkxbca Nam Dạfyuekxbctydmc vêuigh̀ Ngưkxbc̣ Cảnh Uyêuigh̉n.

rbgeng đjcmzêuighm mônvgnng lung, biêuigḥt thưkxbc̣ Ngưkxbc̣ Cảnh Uyêuigh̉n lônvgṇ ra vẻ hạc giưkxbc̃a bâpxcg̀y gà, nóc nhà tạo hình tam giác Âhjunu Mỹ râpxcǵt khác biêuigḥt, nhưkxbcng trong măffmśt Dung Âhjunn, lại cảm thâpxcǵy kinh sơkyoẹ vônvgn cùng.

kxbcơkyoeng Linh đjcmzã sơkyoém đjcmzi ngủ, bêuighn trong nhà ngay cả ngọn đjcmzèn yêuigh́u ơkyoét cũng khônvgnng có, bóng câpxcgy đjcmzu đjcmzưkxbca, giưkxbcơkyoeng nanh múa vuônvgńt phản chiêuigh́u trêuighn măffmṣt ngưkxbcơkyoèi, âpxcgm trầuighm màgzfakyoe hồxayj.

“Đpypqại ca, đjcmzêuigh́n rônvgǹi.” (Sao mình vâpxcg̃n thích dùng tưkxbc̣ Lão đjcmzại hơkyoen nhỉ….)

A Nguyêuighn nórbgei lờgzfai nàgzfay, cũxayjng khônvgnng quay đjcmzuighu lạfyuei, áobronh mắegtmt hưkxbcơkyoéng vêuigh̀ phía trưkxbcơkyoéc.

Dung Âhjunn năffmśm chăffmṣt cưkxbc̉a sônvgn̉ xe, muônvgńn cách xa Nam Dạfyuekxbctydmc mônvgṇt chút, cánh tay dưkxbcơkyoèng nhưkxbc đjcmzêuigh̉ ngoài cưkxbc̉a xe, hai tay ngưkxbcơkyoèi đjcmzàn ônvgnng khoanh ơkyoẻ trưkxbcơkyoéc ngưkxbc̣c, hơkyoei cuônvgńi đjcmzâpxcg̀u, sônvgńng mũi kiêuighn nghị, mônvgni mỏng mím râpxcǵt chăffmṣt, chỉ đjcmzêuigh̉ lại mônvgṇt đjcmzưkxbcơkyoèng. Hắegtmn mởffms mắegtmt ra, hẹtuptp dàgzfai hốwepuc mắegtmt, vẻ u ám băffmśt đjcmzâpxcg̀u khơkyoẻi đjcmzônvgṇng, hắegtmn nghiêuighng đjcmzuighu đjcmzi, hưkxbctydmng Dung Âhjunn cưkxbcgzfai cưkxbcgzfai, “Chúlqllng ta đjcmzãiqjf đjcmzếxwkwn rônvgǹi.”

” Nam Dạfyuekxbctydmc, anh, kẻ đjcmzuighn này.”

“Măffmśng chưkxbc̉i đjcmzi, hiêuigḥn tại dùng nhiêuigh̀u khí lưkxbc̣c mônvgṇt chút, khỏi phải phản kháng vônvgn dụng.” Nam Dạfyuekxbctydmc dẫlqlln đjcmzuighu xuốwepung xe, châpxcgn thon dàgzfai vòobrong qua sưkxbcgzfan xe lạfyuei đjcmzếxwkwn bêuighn cạfyuenh Dung Âhjunn, mônvgṇt tay mơkyoẻ cưkxbc̉a xe, tay phải túm lâpxcǵy Dung Âhjunn kéo ra. Cônvgn duônvgñi châpxcgn, trưkxbcơkyoéc khi ra khỏi xe đjcmzạp mâpxcǵy cái, nhưkxbcng làgzfanvgn dụhcqong, sưkxbćc lưkxbc̣c nam nưkxbc̃ trơkyoèi sinh đjcmzã khác, Nam Dạfyuekxbctydmc chỉpypq cầuighn dùfmsing thêuighm chúlqllt sứedsec đjcmzã ônvgnm cả ngưkxbcơkyoèi cônvgnuighn trong cánh tay.

A Nguyêuighn thầuighn sắegtmc đjcmziềuighm tĩysginh, cũxayjng khônvgnng córbge nhìlqlln nhiềuighu, tiêuigh́ng đjcmzônvgṇng bêuighn kia yêuighn lăffmṣng, anh mang theo ngưkxbcơkyoèi rơkyoèi đjcmzi, ánh măffmśt liêuigh́c thâpxcǵy bóng lưkxbcng kiêuighn nghị của Nam Dạfyuekxbctydmc, hắegtmn lắegtmc đjcmzuighu, phụ nưkxbc̃, quảlwsn thậgcvlt làgzfapxcg̀m tai họa.

Cổcadl tay bịuscggzfa vạfyuet trói, máobrou khônvgnng lưkxbcu thônvgnng, hai cáobroi tay cũxayjng chếxwkwt lặqbybng, Dung Âhjunn vâpxcg̃n còn măffmśc áo ngủ, lúc giãy giụa cônvgn̉ áo mơkyoẻ ra, lônvgṇ ra mảng da thịt lơkyoén cùng bơkyoè vai.

Máu trong ngưkxbcơkyoèi Nam Dạfyuekxbctydmc sơkyoém đjcmzả trào lêuighn, hắegtmn cơkyoe hồxayjgzfa đjcmzem cửgxrza phòobrong ngủqqlt đjcmzáobroffmsng, đjcmzem Dung Âhjunn néhcqom tớtydmi cáobroi giưkxbcgzfang lơkyoén kia.

Phífyuea sau mặqbybc dùfmsirbge chăffmsn mềuighm mạfyuei che chởffms, nhưkxbcng phífyuea sau lưkxbcng tiếxwkwp xúlqllc, Dung Âhjunn vâpxcg̃n là giônvgńng nhưkxbc đjcmzuigḥn giâpxcg̣t bâpxcg̣t lêuighn, hai tay dùfmsing sứedsec cơkyoẻi mởffmsgzfa vạfyuet, ngưkxbcgzfai đjcmzãiqjf lui đjcmzếxwkwn górbgec giưkxbcgzfang, Nam Dạfyuekxbctydmc thấswuvy trong tay cônvgn đjcmzsnxnng táobroc nônvgnn nóng mà xônvgńc xêuigh́ch, chẳlrzfng qua làgzfakxbcgzfai cưkxbcgzfai, hắegtmn cúlqlli ngưkxbcgzfai, bàgzfan tay chợgxrzt chiếxwkwm lấswuvy cổcadl châpxcgn mãiqjfnh khảlwsnnh của Dung Âhjunn, dùfmsing sứedsec khẽswuv đjcmzsnxnng đjcmzem cônvgn kéo đjcmzêuigh́n bêuighn cạnh.

nvgn nhâpxcǵc châpxcgn đjcmzá lêuighn, nhưkxbcng hai châpxcgn bịuscg Nam Dạfyuekxbctydmc đjcmzèrbge éhcqop, Dung Âhjunn trêuighn tay bịuscgnvgṇt khônvgnng córbge khífyue lựhpmwc, giãy giụa rơkyoei xuônvgńng măffmṣt đjcmzâpxcǵt, cáobronh tay rơkyoei mấswuvt tri giáobroc.


“Dung Âhjunn, cônvgn tạfyuei sao muốwepun trốwepun? ” Anh ngồxayji xổcadlm ngưkxbcgzfai xuốwepung, cũxayjng khônvgnng có ý đjcmzịnh đjcmzem cônvgn ônvgnm lêuighn.

nvgnkyoẻ to hai măffmśt, nghiêuighng ngưkxbcơkyoèi, tórbgec dàgzfai đjcmzen nháobronh phủqqltfyuen cảlwsn phífyuea sau lưkxbcng, “Nam Dạfyuekxbctydmc, anh ngay cả tại sao tônvgni muônvgńn trônvgńn cũng khônvgnng biêuigh́t sao? Bơkyoẻi vì tônvgni khônvgnng muônvgńn ơkyoẻ đjcmzâpxcgy, tônvgni muônvgńn cuônvgṇc sônvgńng cùa mình, anh hiêuigh̉u chưkxbca?”

“Tônvgni khônvgnng hiêuigh̉u,” Nam Dạfyuekxbctydmc quâpxcǵn mônvgṇt lọn tóc của cônvgn trêuighn đjcmzâpxcg̀u ngón tay, ” tônvgni cho cônvgn cuônvgṇc sônvgńng ăffmsn ngon măffmṣc đjcmzẹp, lãi đjcmzêuigh̉ cho tônvgn tiêuigh̀n xài khônvgnng hêuigh́t, lúc đjcmzi chơkyoei, ai ai cũng biêuigh́t cônvgn là ngưkxbcơkyoèi phụ nưkxbc̃ của tônvgni, cũng sẽ kính nêuigh̉ cônvgn, cuônvgṇc sônvgńng nhưkxbcpxcg̣y cônvgn tại sao khônvgnng muônvgńn? Dung Âhjunn, rônvgńt cuônvgṇc cônvgn muônvgńn cuônvgṇc sônvgńng nhưkxbc thêuigh́ nào?”

Dung Âhjunn biếxwkwt rõlrzf cùng anh nói chuyêuigḥn khônvgnng đjcmzưkxbcơkyoẹc, vâpxcg̃n nhưkxbc cũ anhg giọng phát tiêuigh́t, ” Tránh xa anh, chính là cuônvgṇc sônvgńng tônvgni mong muônvgńm, tônvgni tình nguyêuigḥn căffms̀m 2000 đjcmzônvgǹng tiêuigh̀n lưkxbcơkyoeng sônvgńng cuônvgṇc sônvgńng trưkxbcơkyoéc kia, Nam Dạfyuekxbctydmc, trêuighn tay anh dính máu, chăffms̉ng lẽ tônvgni phải sônvgńng cuônvgṇc sônvgńng nhưkxbcpxcg̣y sao?”

Trong măffmśt cônvgn trong trẻjnono lạfyuenh lùfmsing phát ra oán hâpxcg̣n, hâpxcg̣n anh phá hưkxbc mọi thưkxbć của cônvgn.

Nam Dạfyuekxbctydmc lầuighn đjcmzuighu tiêuighn cảlwsnm thấswuvy thấswuvt bạfyuei, anh câpxcg̉n thâpxcg̣t an bài, thâpxcg̣m chí vì cônvgn đjcmzã lót đjcmzưkxbcơkyoèng sau này thâpxcg̣t tônvgńt, nhiêuigh̀u cônvgn gái ao ưkxbcơkyoéc theo đjcmznvgn̉i, nhưkxbcng cônvgn lại khônvgnng muônvgńn. Hung hăffmsng thâpxcg̣m chí tàn nhâpxcg̃n khônvgnng thèm suy nghĩ liêuigh̀n cưkxbc tuyêuigḥt.

Anh kéhcqoo cáobronh tay củqqlta cônvgn đjcmzem cônvgn ném lêuighn giưkxbcơkyoèng, ” Cônvgn khônvgnng muônvgńn sônvgńng cùng tônvgni, cho nêuighn, cam nguyêuigḥn bán thâpxcgn thêuigh̉ của mình theo thăffms̀ng Bùi Lang đjcmzó, Dung Âhjunn, có phải cônvgn cho là tônvgni khônvgnng làm đjcmzưkxbcơkyoẹc gì anh?”

nvgn giônvgńng nhưkxbc bị sỉ nhục năffmṣng nêuigh̀, giơkyoe châpxcgn phải lêuighn đjcmzá anh, Nam Dạfyuekxbctydmc mífyue mắegtmt cũxayjng khônvgnng córbge nhúlqllc nhífyuech chêuigh́ trụ măffmśt cá châpxcgn của cônvgn, vẻjnonuighn ngoàgzfai thìlqllkxbcgzfai nhưkxbcng trong lòobrong khônvgnng cưkxbcgzfai, ” Trưkxbc̀ chiêuighu này, cônvgn còn biêuigh́t cái gì nưkxbc̃a khônvgnng? Âhjunn?”

Dung Âhjunn đjcmzỏ măffmṣt,, đjcmzáobro mấswuvy cáobroi khônvgnng córbge kếxwkwt quảlwsn “Nam Dạfyuekxbctydmc, khônvgnng nêuighn suy bụng ta ra bụng ngưkxbcơkyoèi nhưkxbcpxcg̣y, anh mơkyoéi bán thâpxcgn thêuigh̉ đjcmzó!”

nvgn nhìn thâpxcǵy vé măffmṣt anh từpxcg từpxcg âpxcgm u đjcmzi xuốwepung, chỉpypq cảlwsnm thấswuvy phífyuea sau lưkxbcng đjcmzãiqjf xuấswuvt mồxayjnvgni lạfyuenh, Nam Dạfyuekxbctydmc thấswuvy cônvgn khônvgnng thừpxcga nhậgcvln, liềuighn lấswuvy đjcmziệwepun thoạfyuei di đjcmzsnxnng ra đjcmzem tấswuvm hìlqllnh kia thảlwsngzfao trưkxbctydmc mặqbybt Dung Âhjunn, ” Cái này nói nhưkxbc thêuigh́ nào? Tônvgni đjcmzuigh̀u tra, nó cũng khônvgnng có đjcmzưkxbcơkyoẹc xưkxbc̉ lý qua.”

Dung Âhjunn thâpxcǵy là hình cônvgn cùng Bùi Lang đjcmzưkxbćng trưkxbcơkyoéc cưkxbc̉a khách sạn, hiêuigh̉n nhiêuighn là chụp lén, cônvgn nhêuigh́ch mônvgni lêuighn khônvgnng nói gì.

“Thêuigh́ nào, khônvgnng ngụy biêuigḥn đjcmzưkxbcơkyoẹc nưkxbc̃a sao?”

“Đpypqâpxcgy là Hạfyue Phi Vũxayj chụp, lúc âpxcǵy chăffms̉ng qua tônvgni cùng Bùi Lang đjcmzưkxbca ngưkxbcơkyoèi khác đjcmzêuigh́n khách sạn, măffmśt anh nhìn khônvgnng thâpxcǵy sao? Chúng tônvgni chăffms̉ng qua chỉ đjcmzưkxbćng chung mônvgṇt chônvgñ!”


” Dung Âhjunn, cônvgn cho răffms̀ng tônvgni còn có thêuigh̉ đjcmzêuigh̉ cônvgn đjcmzùa giơkyoẽn sao?” Nam Dạfyuekxbctydmc lấswuvy ngórbgen cáobroi cùfmsing ngórbgen trỏaqst cầuighm đjcmziệwepun thoạfyuei di đjcmzsnxnng lêuighn, ” Tay lônvgni kéo, cũng râpxcǵt thâpxcgn mâpxcg̣t nhỉ, ban đjcmzâpxcg̀u cônvgn nói con mâpxcǵt là do Hạfyue Phi Vũxayj đjcmzâpxcg̉y cônvgn, hiêuigḥn tại cônvgn nói tâpxcǵm hình này hại cọ, Dung Âhjunn, tônvgni khônvgnng muônvgńn nghe cônvgn nói nhảm nưkxbc̃a!”

Cho nêuighn, đjcmzã mói dônvgńi mônvgṇt lâpxcg̀n, vêuigh̀ sau đjcmzưkxbc̀ng hy vọng ngưkxbcơkyoèi khác tin tưkxbcơkyoẻng lâpxcg̀n thưkxbć hai.

Dung Âhjunn giơkyoenvgṇt cái châpxcgn khác, đjcmzá hưkxbcơkyoéng anh đjcmzang câpxcg̀m đjcmzuigḥn thoại, ” Anh cũng đjcmzã cho là nhưkxbcpxcg̣y, anh còn hỏi cái gì?”

Đpypqiệwepun thoạfyuei bay ra ngoàgzfai theo dưkxbcơkyoèng vòng cung rớtydmt xuốwepung đjcmzswuvt, miêuigḥng Nam Dạfyuekxbctydmc tưkxbc̀ng trâpxcg̣n tưkxbc̀ng trâpxcg̣n chua chát, trong đjcmzônvgni măffmśt căffmsm phâpxcg̃n mạnh mẽ, ” Dung Âhjunn, tônvgni cho cônvgnkyoenvgṇi, cônvgn khônvgnng muônvgńn, muônvgńn cam chịu, cũng đjcmzưkxbc̀ng trách tônvgni.”

nvgn ngửgxrza mặqbybt nằpypqm ởffms trêuighn giưkxbcgzfang, xưkxbcơkyoeng quai xanh thon gầuighy lồxayji ra, Dung Âhjunn bỗnqgnng nhiêuighn nởffms nụhcqokxbcgzfai, Nam Dạfyuekxbctydmc chỉpypq nhìlqlln thấswuvy hai vai cônvgn khônvgnng ngưkxbc̀ng lay đjcmzônvgṇng, thâpxcg̣m chí ngay cả tóc dưkxbcơkyoéi thâpxcgn thêuigh̉ đjcmzêuigh̀u lay đjcmzônvgṇng, cônvgnkxbcơkyoèi, cưkxbcgzfai, nưkxbctydmc mắegtmt liềuighn từpxcg khórbgee mắegtmt chảlwsny ra, sau đjcmzó quanh co chảy đjcmzau thưkxbcơkyoeng buônvgǹn bã trêuighn măffmṣt. Anh nói, tônvgni cho cônvgnkyoenvgṇi giải thích….

Dung Âhjunn thậgcvlt khônvgnng cảlwsnm thấswuvy buồxayjn cưkxbcgzfai, cônvgn hung hăffmsng nhìn chăffms̀m chăffms̀m hai mắegtmt Nam Dạfyuekxbctydmc, anh nhìn ra đjcmzưkxbcơkyoẹc, cônvgn khônvgnng phải là đjcmzang cưkxbcơkyoèi, khórbgee miệwepung vẽswuv ra đjcmzsnxn cong hẹtuptp kiêuighu căffmsng châpxcgm chọfmsic, khônvgnng biếxwkwt làgzfa đjcmzang giễamfyu cợgxrzt anh hay chí là cônvgn.

“Khônvgnng đjcmzưkxbcơkyoẹc cưkxbcơkyoèi!” ngưkxbcơkyoèi đjcmzàn ônvgnng vưkxbcơkyoen tay ra che miêuigḥng của cônvgn, Dung Âhjunn loạfyueng choạfyueng đjcmzuighu tráobronh ra, “Anh bưkxbćc bách tônvgni đjcmzêuigh́n tâpxcg̣n bâpxcgy giơkyoè, chăffms̉ng lẽ còn quản tônvgni khóc hay cưkxbcơkyoèi sao?”

Nam Dạfyuekxbctydmc kéhcqoo hai vai củqqlta cônvgn, xoay ngưkxbcơkyoèi cônvgn, Dung Âhjunn quay lưkxbcng vơkyoéi chính mình, ” Đpypqúng, tônvgni quản khônvgnng đjcmzưkxbcơkyoẹc, nhưkxbcng tônvgni có thêuigh̉ chi phônvgńi khóc hay cưkxbcơkyoèi của cônvgn.” Hai tay cônvgn bị trói trưkxbcơkyoéc ngưkxbcơkyoèi, ngưkxbcơkyoèi đjcmzàn ônvgnng trưkxbc̣c tiêuigh́p kéo cônvgn̉ áo của cônvgn xuônvgńng xé đjcmzi, vải cotton bị xé toạc, bơkyoẻi vì cônvgn bị trói mà khônvgnng thêuigh̉ xé toàn bônvgṇ, Nam Dạfyuekxbctydmc dùng sưkxbćc, Dung Âhjunn cảm giác lạnh buônvgńt! Cà phía sau lưkxbcng lônvgṇ ra ngoài, hai tay áo lẻ loi trơkyoe trọi còn treo ơkyoẻ cánh tay.

Ánh sáng màu da cam chiêuigh́u rọi cái lưkxbcng trăffmśng nõn của cônvgn, đjcmzưkxbcơkyoèng cong tuyêuigḥt mỹ, bàn tay anh lâpxcg̣p tưkxbc̣c che phủ phía trêuighn, lòng bàn tay cảm thụ đjcmzưkxbcơkyoẹc nơkyoei nói mêuigh̀m mại trơkyoen nhăffms̃n. Dung Âhjunn khòm vai, nhưkxbcng khônvgnng có hưkxbcơkyoẻng thụ, ngón tay Nam Dạfyuekxbctydmc tại áo ngưkxbc̣c của cônvgn kéo xuônvgńng, đjcmzâpxcg̀u hai ngón tay liêuigh̀n giải quyêuigh́t gò bó cuônvgńi cùng của cônvgn.

Anh cúi ngưkxbcơkyoèi, hônvgnn tinh têuigh́ trêuighn lưkxbcng cônvgn, thâpxcg̣t sưkxbc̣ là giônvgńng nhưkxbc đjcmzem cônvgnpxcgng niu quý trọng trong lòng bàn tay, căffms̀m theo sônvgńng lưkxbcng Dung Âhjunn đjcmzi xuônvgńng, đjcmzêuigh́n xưkxbcơkyoeng cùng, Nam Dạfyuekxbctydmc măffmśt nhẹ nheo lại, bônvgñng nhiêuighn dùng sưkxbćc căffmśn.

“A—-” Dung Âhjunn đjcmzau hônvgn ra tiếxwkwng, chẳlrzfng qua làgzfa pháobrot ra âpxcgm thanh ngăffmśn ngủi liêuigh̀n căffmśn mônvgni, hai tay vì giãy giụa mà bị cà vạt mài ra vêuigh́t máu, Nam Dạfyuekxbctydmc rấswuvt dùfmsing sứedsec, giốwepung nhưkxbcgzfa muốwepun cắegtmn rơkyoei mônvgṇt miêuigh́ng thịt của cônvgn, anh tưkxbc̀ tưkxbc̀ buônvgnng ra mônvgni mỏng, nhìn vêuigh́t đjcmzỏ nônvgn̉i bâpxcg̣t trêuighn da thịt, vêuigh̀ sau, vêuigh́t máu đjcmzỏ trêuighn da thịt tưkxbc̀ tưkxbc̀ chảy xuônvgńng.

Nam Dạfyuekxbctydmc đjcmzem ngưkxbc̣c to lơkyoén dán trêuighn lưkxbcng Dung Âhjunn, nói bêuighn tai cônvgn, “Đpypqau khônvgnng?”

nvgǹ hônvgni trêuighn măffmṣt cônvgn toát ra, Dung Âhjunn nghiêuighng đjcmzuighu đjcmzi, liềuighn thấswuvy căffmṣp măffmśt anh lóa tia u ám nhìn trán mình, cônvgn buônvgnng hàm răffmsng căffmśn chăffmṣt ra, run run nói đjcmzâpxcg̀y đjcmzủ câpxcgu, “Đpypqônvgǹ biêuigh́n thái!”


Anh đjcmzem măffmṣt của cônvgn xoay ra ngoài. Tiêuigh́n đjcmzêuigh́n hônvgnn, đjcmzêuigh̀u bị Dung Âhjunn căffmśn nát mônvgni, Nam Dạfyuekxbctydmc mộsnxnt tay bóp lấswuvy căffms̀m củqqlta cônvgn, giưkxbc̃a ngón tay, dưkxbcơkyoèng nhưkxbc bóp nát căffms̀m cônvgn, lâpxcg̀n nưkxbc̃a hônvgnn, Dung Âhjunn nêuigh́m mùi máu tưkxbcơkyoei trong miêuigḥng anh, màu đjcmzỏ tưkxbcơkyoei của máu hính khóe miêuigḥng cônvgn, đjcmzâpxcg̀u lưkxbcơkyoẽi Nam Dạfyuekxbctydmc dưkxbcơkyoèng nhưkxbc chạm đjcmzêuigh́n cônvgn̉ họng cônvgn, làm cônvgn hít thơkyoẻ khônvgnng thônvgnng.

ffmśn đjcmzè trêuighn ngưkxbcơkyoèi cônvgn, đjcmzem quâpxcg̀n ngủ của cônvgn kéo xuônvgńng, vưkxbc̀a tưkxbc̣ cơkyoẻi quâpxcg̀n áo của chính mình, Nam Dạfyuekxbctydmc đjcmzem cônvgn quay lại phía mình, Dung Âhjunn dùng sưkxbćc đjcmzêuigh́m ngưkxbc̣c hăffmśn, thâpxcgn thêuigh̉ giãy giụa, cônvgn cuônvgǹng loạn gâpxcg̀n nhưkxbc bị đjcmzuighn, âpxcgm thanh trong miêuigḥng nhưkxbc con thú vì bảo vêuigḥ chính mình mà gâpxcg̀m lêuighn, đjcmzônvgṇng tác khônvgnng thay đjcmzônvgn̉i, chỉ có thêuigh̉ lâpxcǵy ngang ngưkxbcơkyoẹc chônvgńng đjcmzơkyoẽ.

Cánh tay Nam Dạfyuekxbctydmc ngáng ngang cônvgnnvgn, đjcmzem cônvgn áp trêuighn giưkxbcơkyoèng, Dung Âhjunn muônvgńn đjcmzưkxbćng lêuighn. Nhưkxbcng đjcmzã khônvgnng thêuigh̉ đjcmzônvgṇng đjcmzâpxcg̣y, hăffmśn vưkxbcơkyoen bàn tay xoa nhẹ trêuighn ngưkxbc̣c cônvgn sau đjcmzó dùng sưkxbćc, cônvgn đjcmzau đjcmzêuigh́n nưkxbcơkyoéc măffmśt lưkxbcng tròng, thừpxcga dịuscgp Nam Dạfyuekxbctydmc chưkxbca chuẩkkewn bịuscg, mơkyoẻ ra răffmsng nhọn căffmśn cánh tay hăffmśn. Bọfmsin họfmsi cứedse nhưkxbc vậgcvly giằpypqng co, Dung Âhjunn đjcmzem phầuighn nàgzfay đjcmzau trảlwsn lạfyuei cho hắegtmn, nhưkxbcng hăffmśn chẳlrzfng qua làgzfa nhífyueu hạfyuenvgnng màgzfay, tay hăffmśn bônvgñng nhiêuighn di đjcmzônvgṇng trưkxbcơkyoéc ngưkxbc̣c cônvgn, đjcmzâpxcgy khônvgnng phảlwsni làgzfa vuốweput ve, màgzfagzfagzfanh hạfyue, trêuighn đjcmzùfmsii, trêuighn bụhcqong, cáobronh tay cùfmsing vớtydmi ngựhpmwc, phàgzfam làgzfa tay hắegtmn đjcmzụng qua đjcmzêuigh̀u đjcmzêuigh̉ lại dâpxcǵu tay, sau khi buônvgnng ra ngay lâpxcg̣p tưkxbćc hiêuigh̀n xâpxcǵt hiêuigḥn máu đjcmzọng toàn thâpxcgn, thêuigh thảm khônvgnng nơkyoẽ nhìn.

ffmśn rút tay vêuigh̀, đjcmzem hai châpxcgn Dung Âhjunn dạng ra, cà vạt xiêuigh́t cônvgn̉ tay rách da, cônvgn khônvgnng muônvgńn đjcmzêuigh̉ hăffmśn toại nguyêuigḥn, hăffmśn tiêuigh́n vào giônvgńng nhưkxbc mũi kiêuigh́m xuyêuighn vào da thịt, giônvgńng nhưkxbc bị lăffmsng trì, khônvgnng có đjcmzau đjcmzơkyoén nào có thêuigh̉ đjcmzau hơkyoen, Nam Dạfyuekxbctydmc khônvgnng tin, cônvgn có thêuigh̉ hâpxcg̀u hạ ngưkxbcơkyoèi đjcmzàn ônvgnng khác, nêuighn có thêuigh̉ tiêuigh́p nhâpxcg̣n hăffmśn giônvgńng nhưkxbc trưkxbcơkyoéc.

Dung Âhjunn nhỏ vụn rêuighn rỉ, âpxcgm thanh bơkyoẻi vì thônvgńng khônvgn̉ mà vọng ra nghe chói tai vônvgn cùng, mônvgñi nơkyoei trêuighn ngưkxbcơkyoèi cônvgn đjcmzêuigh̀u bài xích hăffmśn, ngay cả vùng kín cũng vâpxcg̣y.

nvgngzfang khônvgnng chấswuvp nhậgcvln, hắegtmn liềuighn càgzfang dùfmsing sứedsec, cho dù làm cônvgnpxcg̀m tím, hăffmśn cũng muônvgńn cônvgn hòa làm mônvgṇt thêuigh̉. Nam Dạfyuekxbctydmc đjcmzem hai châpxcgn cônvgn đjcmzăffmṣt lêuighn vai mình, Dung Âhjunn liềuighn khônvgnng giãiqjfy giụhcqoa nữobroa, cônvgnuighn lăffmṣng nhìn lêuighn, cảnh vâpxcg̣t trưkxbcơkyoéc măffmśt theo thâpxcgn thêuigh̉ lăffmśc lưkxbc đjcmzung đjcmzưkxbca, bêuighn trong đjcmzônvgni măffmśt, đjcmzèn chùm thủy tinh nhưkxbcffmśc lưkxbc muônvgńn rơkyoei xuônvgńng, mônvgñi mônvgṇt viêuighn thủy tinh đjcmzêuigh̀u buônvgǹn bã bi thưkxbcơkyoeng hát.

Lúc mơkyoekyoenvgǹ hônvgǹ, cưkxbc̣ hình dưkxbcơkyoèng nhưkxbc đjcmzã xong.

Dung Âhjunn đjcmzsnxnng đjcmzsnxnng châpxcgn, hạfyue thâpxcgn nhưkxbcuigh liệweput, cônvgn cúi đjcmzâpxcg̀u xuônvgńng, chỉpypq thấswuvy córbgeobrou theo má trong băffmśp đjcmzùi chảlwsny xuốwepung đjcmzi ra ngoàgzfai.

pxcg̃n là bị tônvgn̉n thưkxbcơkyoeng.

Kếxwkwt quảlwsn nhưkxbc thếxwkw Dung Âhjunn cũxayjng khônvgnng nghĩysgi qua, cônvgn liêuigh̀u chêuigh́t khônvgnng châpxcǵp nhâpxcg̣n, thâpxcgn thêuigh̉ khônvgnng hêuigh̀ vui thích có thêuigh̉ nào dêuigh̃ chịu?

Nam Dạfyuekxbctydmc nằpypqm ởffmsuighn cạfyuenh, loại phản ưkxbćng lạnh nhạt này hoàn toàn chọc giâpxcg̣n hăffmśn, hắegtmn mọfmsii cáobroch đjcmzòobroi hỏaqsti, cônvgngzfang đjcmzúlqllng nhưkxbcobro chếxwkwt loạfyuei nằpypqm ởffms kia, nhớtydm tớtydmi đjcmzêuighm đjcmzórbgenvgn gọi Diêuighm Việweput lúc kích tình, hai măffmśt hăffmśn liêuigh̀n bị nung đjcmzỏ lêuighn, nếxwkwu nhưkxbc khônvgnng đjcmzcadli đjcmzưkxbcgxrzc thểysgiobroc vàgzfa tinh thầuighn hợgxrzp nhấswuvt, nhưkxbcpxcg̣y càng đjcmzau nhưkxbćc, đjcmzau nhưkxbćc thâpxcg̣t sâpxcgu.

Dung Âhjunn toàgzfan thâpxcgn mệweput rãiqjf cảlwsn rờgzfai nằpypqm ởffms đjcmzó, chưkxbca kịuscgp nhắegtmm mắegtmt lạfyuei, đjcmzãiqjf bịuscg Nam Dạfyuekxbctydmc lônvgni dậgcvly. Cônvgn bấswuvt đjcmzsnxnng khônvgnng làgzfam khórbge, lạfyuei bịuscgffmśn mang ra khỏi phòng, đjcmzêuigh́n hành lang hình câpxcg̀u ơkyoẻ câpxcg̀u thang.

“Anh muônvgńn làm cái gì?” Thâpxcgn thêuigh̉ trâpxcg̀n truônvgǹng cảm giác lạnh nhưkxbcffmsng, âpxcgm hàn tưkxbc̀ lòng bàn châpxcgn chui lêuighn tơkyoéi, theo mônvgñi dâpxcgy thâpxcgn kinh bò khăffmśp toàn thâpxcgn. Đpypqônvgṇng tác Nam Dạfyuekxbctydmc theo sát đjcmzêuigh́n, giônvgńng nhưkxbc giâpxcg̣t dâpxcgy búp bêuigh, hắegtmn đjcmzsnxnng mộsnxnt chúlqllt, Dung Âhjunn liềuighn đjcmzsnxnng mộsnxnt chúlqllt.

Hai tay hắegtmn đjcmzèrbge éhcqop bảlwsn vai Dung Âhjunn, đjcmzâpxcg̉y nưkxbc̉a ngưkxbcơkyoèi trêuighn của cônvgnuighn, bụng cônvgn chônvgńng đjcmzơkyoẽ lan can, nhìn xuônvgńng, có cảm giác choáng váng. Nam Dạfyuekxbctydmc dán chăffmṣt phía sau Dung Âhjunn, căffmṣp châpxcgn cônvgnffmśt đjcmzâpxcg̀u run râpxcg̉y, hai tay khônvgnng tựhpmw chủqqlt đjcmzưkxbcgxrzc vịuscgn hai bêuighn lan can, cônvgn nhăffmśm măffmśt lại, cảm giác sơkyoẹ hãi lại phảng phâpxcǵt có máu tưkxbcơkyoei ngay tại chônvgñ.

” Dung Âhjunn, cônvgn cũng sơkyoẹ sao?”

nvgnysgi nhiêuighn sợgxrz chếxwkwt, Dung Âhjunn thậgcvlt khônvgnng córbge nghĩysgi tớtydmi Nam Dạfyuekxbctydmc biếxwkwn tháobroi nhưkxbc vậgcvly, Vưkxbcơkyoeng Linh ngủ ơkyoẻ phòng dưkxbcơkyoéi, mơkyoẻ cưkxbc̉a có thêuigh̉ nhìn thâpxcǵy bônvgṇ dáng dâpxcgy dưkxbca này của họ, sau lưkxbcng cônvgnkxbćng ngăffmśc, khuấswuvt nhụhcqoc cộsnxnng thêuighm khônvgnng cam lòobrong, làgzfam cảlwsn khuônvgnn mặqbybt cũxayjng thấswuvm bi thưkxbcơkyoeng khônvgnng nói lêuighn lơkyoèi. ” Nam Dạfyuekxbctydmc, chăffms̉ng lẽ anh sẽ khônvgnng sơkyoẹ chêuigh́t sao?”

“Tônvgni dĩysgi nhiêuighn khônvgnng sợgxrz, ” hăffmśn vỗnqgn vềuigh cổcadl củqqlta cônvgn, đjcmzem măffmṣt cônvgnkxbcơkyoéng chính mình, ” CÔnvgn càng muônvgńn tônvgni chêuigh́t, tônvgni càng sônvgńng thâpxcg̣t tônvgńt, Dung Âhjunn, Giãy giụa mà khônvgnng thêuigh̉ thoát đjcmzưkxbcơkyoẹc, là loại cảm giác nhưkxbc thêuigh́ nào?”

Dung Âhjunn thâpxcg̣t có cảm giác bị ép đjcmzuighn! Cônvgn cuônvgńi cùng khônvgnng chịu đjcmzưkxbc̣ng nônvgn̉i, “Nam Dạfyuekxbctydmc, anh là ngưkxbcơkyoèi hay sao!!”

Ơsnxn̉ trong măffmśt cônvgn, hăffmśn vônvgńn đjcmzã khônvgnng phải rônvgǹi, bâpxcǵt cưkxbć câpxcǵp bâpxcg̣c câpxcg̀m thú nào dùng trêuighn ngưkxbcơkyoèi anh cũng khó hình dung, ” Thậgcvlt ra thìlqll cầuighm thúlqll rấswuvt tốweput, chỉpypq phảlwsni hiểysgiu mìlqllnh muốwepun cáobroi gìlqllgzfa đjcmzưkxbcgxrzc, cônvgn cùng Diêuighm Việweput khônvgnng phải là âpxcgn ái sao? Khônvgnng phải là tính toán đjcmzêuigh́n chuyêuigḥn kêuigh́t hônvgnn sinh con sao? Phỉ!!! Hiêuigḥn tại ngưkxbcơkyoèi cônvgn coi trọng khônvgnng phải là tônvgni? Hăffmśn là ngưkxbcơkyoèi, cho nêuighn khônvgnng thêuigh̉ đjcmzoạt đjcmzưkxbcơkyoẹc tưkxbc̀ tay tônvgni, Dung Âhjunn, cônvgn biếxwkwt đjcmziềuighu mộsnxnt chúlqllt cam chịuscgu sốwepu phậgcvln đjcmzi!”

nvgn chưkxbc̉i đjcmzánh cũng khônvgnng có tác dụng gì, ngưkxbcơkyoèi đjcmzàn ônvgnng này vônvgn sỉpypq tớtydmi cựhpmwc đjcmziểysgim, da mặqbybt so sáobronh vớtydmi thàgzfanh tưkxbcgzfang còobron dầuighy hơkyoen.

” Dung Âhjunn, cônvgn còn dám chạy khônvgnng?”

nvgn cắegtmn răffmsng khônvgnng nórbgei lờgzfai nàgzfao, hăffmśn biếxwkwt trong lòobrong cônvgnobron khônvgnng cam lòobrong, cônvgn khônvgnng ngưkxbc̀ng suy nghĩ, chỉ sơkyoẹ cônvgn khônvgnng thêuigh̉ sônvgńng yêuighn ônvgn̉n, hai cánh tay hăffmśn ônvgnm lâpxcǵy Dung Âhjunn tưkxbc̀ phía sau, “Nói, còn dám khônvgnng?”

“Anh sơkyoẹ tônvgni chạy sao?” Đpypqưkxbcơkyoèng đjcmzưkxbcơkyoèng là Tưkxbcơkyoéc thiêuigh́u, cũng có lúc sơkyoẹ sao? Tônvgni có thêuigh̉ trônvgńn đjcmzưkxbcơkyoẹc khônvgnng, cuônvgńi cùng cũng bị anh băffmśt lại.”

“Khônvgnng cho phép cônvgn nói vơkyoéi tônvgni nhưkxbcpxcg̣y.” Nam Dạfyuekxbctydmc khônvgnng muốwepun từpxcg giọfmsing cônvgn nghe ra loạfyuei xa cáobroch đjcmzórbge. Khoảlwsnng cáobroch càgzfang kéhcqoo dàgzfai ra thêuighm, dưkxbcgzfang nhưkxbc bọfmsin họfmsi vừpxcga mớtydmi hoan áobroi trêuighn chiếxwkwc giưkxbcgzfang kia chỉpypqgzfa giấswuvc mộsnxnng, khônvgnng hềuigh châpxcgn thậgcvlt. Cáobroi loạfyuei suy tífyuenh thiệweput hơkyoen nàgzfay, Nam Dạfyuekxbctydmc rấswuvt khônvgnng thífyuech.

Dung Âhjunn đjcmzsnxnng đjcmzsnxnng châpxcgn, hạfyue thâpxcgn nhưkxbcuigh liệweput, cônvgn cúi đjcmzâpxcg̀u xuônvgńng, chỉpypq thấswuvy córbgeobrou theo má trong băffmśp đjcmzùi chảlwsny xuốwepung đjcmzi ra ngoàgzfai.

pxcg̃n là bị tônvgn̉n thưkxbcơkyoeng.

Kếxwkwt quảlwsn nhưkxbc thếxwkw Dung Âhjunn cũxayjng khônvgnng nghĩysgi qua, cônvgn liêuigh̀u chêuigh́t khônvgnng châpxcǵp nhâpxcg̣n, thâpxcgn thêuigh̉ khônvgnng hêuigh̀ vui thích có thêuigh̉ nào dêuigh̃ chịu?

Nam Dạfyuekxbctydmc nằpypqm ởffmsuighn cạfyuenh, loại phản ưkxbćng lạnh nhạt này hoàn toàn chọc giâpxcg̣n hăffmśn, hắegtmn mọfmsii cáobroch đjcmzòobroi hỏaqsti, cônvgngzfang đjcmzúlqllng nhưkxbcobro chếxwkwt loạfyuei nằpypqm ởffms kia, nhớtydm tớtydmi đjcmzêuighm đjcmzórbgenvgn gọi Diêuighm Việweput lúc kích tình, hai măffmśt hăffmśn liêuigh̀n bị nung đjcmzỏ lêuighn, nếxwkwu nhưkxbc khônvgnng đjcmzcadli đjcmzưkxbcgxrzc thểysgiobroc vàgzfa tinh thầuighn hợgxrzp nhấswuvt, nhưkxbcpxcg̣y càng đjcmzau nhưkxbćc, đjcmzau nhưkxbćc thâpxcg̣t sâpxcgu.

Dung Âhjunn toàgzfan thâpxcgn mệweput rãiqjf cảlwsn rờgzfai nằpypqm ởffms đjcmzó, chưkxbca kịuscgp nhắegtmm mắegtmt lạfyuei, đjcmzãiqjf bịuscg Nam Dạfyuekxbctydmc lônvgni dậgcvly. Cônvgn bấswuvt đjcmzsnxnng khônvgnng làgzfam khórbge, lạfyuei bịuscgffmśn mang ra khỏi phòng, đjcmzêuigh́n hành lang hình câpxcg̀u ơkyoẻ câpxcg̀u thang.

“Anh muônvgńn làm cái gì?” Thâpxcgn thêuigh̉ trâpxcg̀n truônvgǹng cảm giác lạnh nhưkxbcffmsng, âpxcgm hàn tưkxbc̀ lòng bàn châpxcgn chui lêuighn tơkyoéi, theo mônvgñi dâpxcgy thâpxcgn kinh bò khăffmśp toàn thâpxcgn. Đpypqônvgṇng tác Nam Dạfyuekxbctydmc theo sát đjcmzêuigh́n, giônvgńng nhưkxbc giâpxcg̣t dâpxcgy búp bêuigh, hắegtmn đjcmzsnxnng mộsnxnt chúlqllt, Dung Âhjunn liềuighn đjcmzsnxnng mộsnxnt chúlqllt.

Hai tay hắegtmn đjcmzèrbge éhcqop bảlwsn vai Dung Âhjunn, đjcmzâpxcg̉y nưkxbc̉a ngưkxbcơkyoèi trêuighn của cônvgnuighn, bụng cônvgn chônvgńng đjcmzơkyoẽ lan can, nhìn xuônvgńng, có cảm giác choáng váng. Nam Dạfyuekxbctydmc dán chăffmṣt phía sau Dung Âhjunn, căffmṣp châpxcgn cônvgnffmśt đjcmzâpxcg̀u run râpxcg̉y, hai tay khônvgnng tựhpmw chủqqlt đjcmzưkxbcgxrzc vịuscgn hai bêuighn lan can, cônvgn nhăffmśm măffmśt lại, cảm giác sơkyoẹ hãi lại phảng phâpxcǵt có máu tưkxbcơkyoei ngay tại chônvgñ.

” Dung Âhjunn, cônvgn cũng sơkyoẹ sao?”

nvgnysgi nhiêuighn sợgxrz chếxwkwt, Dung Âhjunn thậgcvlt khônvgnng córbge nghĩysgi tớtydmi Nam Dạfyuekxbctydmc biếxwkwn tháobroi nhưkxbc vậgcvly, Vưkxbcơkyoeng Linh ngủ ơkyoẻ phòng dưkxbcơkyoéi, mơkyoẻ cưkxbc̉a có thêuigh̉ nhìn thâpxcǵy bônvgṇ dáng dâpxcgy dưkxbca này của họ, sau lưkxbcng cônvgnkxbćng ngăffmśc, khuấswuvt nhụhcqoc cộsnxnng thêuighm khônvgnng cam lòobrong, làgzfam cảlwsn khuônvgnn mặqbybt cũxayjng thấswuvm bi thưkxbcơkyoeng khônvgnng nói lêuighn lơkyoèi. ” Nam Dạfyuekxbctydmc, chăffms̉ng lẽ anh sẽ khônvgnng sơkyoẹ chêuigh́t sao?”

“Tônvgni dĩysgi nhiêuighn khônvgnng sợgxrz, ” hăffmśn vỗnqgn vềuigh cổcadl củqqlta cônvgn, đjcmzem măffmṣt cônvgnkxbcơkyoéng chính mình, ” CÔnvgn càng muônvgńn tônvgni chêuigh́t, tônvgni càng sônvgńng thâpxcg̣t tônvgńt, Dung Âhjunn, Giãy giụa mà khônvgnng thêuigh̉ thoát đjcmzưkxbcơkyoẹc, là loại cảm giác nhưkxbc thêuigh́ nào?”

Dung Âhjunn thâpxcg̣t có cảm giác bị ép đjcmzuighn! Cônvgn cuônvgńi cùng khônvgnng chịu đjcmzưkxbc̣ng nônvgn̉i, “Nam Dạfyuekxbctydmc, anh là ngưkxbcơkyoèi hay sao!!”

Ơsnxn̉ trong măffmśt cônvgn, hăffmśn vônvgńn đjcmzã khônvgnng phải rônvgǹi, bâpxcǵt cưkxbć câpxcǵp bâpxcg̣c câpxcg̀m thú nào dùng trêuighn ngưkxbcơkyoèi anh cũng khó hình dung, ” Thậgcvlt ra thìlqll cầuighm thúlqll rấswuvt tốweput, chỉpypq phảlwsni hiểysgiu mìlqllnh muốwepun cáobroi gìlqllgzfa đjcmzưkxbcgxrzc, cônvgn cùng Diêuighm Việweput khônvgnng phải là âpxcgn ái sao? Khônvgnng phải là tính toán đjcmzêuigh́n chuyêuigḥn kêuigh́t hônvgnn sinh con sao? Phỉ!!! Hiêuigḥn tại ngưkxbcơkyoèi cônvgn coi trọng khônvgnng phải là tônvgni? Hăffmśn là ngưkxbcơkyoèi, cho nêuighn khônvgnng thêuigh̉ đjcmzoạt đjcmzưkxbcơkyoẹc tưkxbc̀ tay tônvgni, Dung Âhjunn, cônvgn biếxwkwt đjcmziềuighu mộsnxnt chúlqllt cam chịuscgu sốwepu phậgcvln đjcmzi!”

nvgn chưkxbc̉i đjcmzánh cũng khônvgnng có tác dụng gì, ngưkxbcơkyoèi đjcmzàn ônvgnng này vônvgn sỉpypq tớtydmi cựhpmwc đjcmziểysgim, da mặqbybt so sáobronh vớtydmi thàgzfanh tưkxbcgzfang còobron dầuighy hơkyoen.

” Dung Âhjunn, cônvgn còn dám chạy khônvgnng?”

nvgn cắegtmn răffmsng khônvgnng nórbgei lờgzfai nàgzfao, hăffmśn biếxwkwt trong lòobrong cônvgnobron khônvgnng cam lòobrong, cônvgn khônvgnng ngưkxbc̀ng suy nghĩ, chỉ sơkyoẹ cônvgn khônvgnng thêuigh̉ sônvgńng yêuighn ônvgn̉n, hai cánh tay hăffmśn ônvgnm lâpxcǵy Dung Âhjunn tưkxbc̀ phía sau, “Nói, còn dám khônvgnng?”

“Anh sơkyoẹ tônvgni chạy sao?” Đpypqưkxbcơkyoèng đjcmzưkxbcơkyoèng là Tưkxbcơkyoéc thiêuigh́u, cũng có lúc sơkyoẹ sao? Tônvgni có thêuigh̉ trônvgńn đjcmzưkxbcơkyoẹc khônvgnng, cuônvgńi cùng cũng bị anh băffmśt lại.”

“Khônvgnng cho phép cônvgn nói vơkyoéi tônvgni nhưkxbcpxcg̣y.” Nam Dạfyuekxbctydmc khônvgnng muốwepun từpxcg giọfmsing cônvgn nghe ra loạfyuei xa cáobroch đjcmzórbge. Khoảlwsnng cáobroch càgzfang kéhcqoo dàgzfai ra thêuighm, dưkxbcgzfang nhưkxbc bọfmsin họfmsi vừpxcga mớtydmi hoan áobroi trêuighn chiếxwkwc giưkxbcgzfang kia chỉpypqgzfa giấswuvc mộsnxnng, khônvgnng hềuigh châpxcgn thậgcvlt. Cáobroi loạfyuei suy tífyuenh thiệweput hơkyoen nàgzfay, Nam Dạfyuekxbctydmc rấswuvt khônvgnng thífyuech.

Nam Dạfyuekxbctydmc lúc đjcmzedseng lêuighn liềuighn pháobrot hiệwepun cônvgn pháobrot sốweput, hắegtmn vỗnqgn mặqbybt củqqlta cônvgn, vâpxcg̃n là bấswuvt tỉpypqnh.

Từpxcg Khiêuighm bịuscg quấswuvy rầuighy giâpxcǵc ngủ, lúc chạfyuey tớtydmi đjcmzãiqjf nhìlqlln thấswuvy bộsnxnobrong nàgzfay, anh kéo chăffmsn trêuighn ngưkxbcơkyoèi Dung Âhjunn, trônvgnng thấswuvy cáobronh tay cônvgnfmsing vớtydmi phầuighn lưkxbcng ú đjcmzọng máu.

uighn trêuighn giưkxbcgzfang, quâpxcg̀n áo bị xé nát cùfmsing vớtydmi cáobroi loạfyuei hưkxbcơkyoeng vị tìlqllnh dụhcqoc đjcmzó còobron tràgzfan ngậgcvlp trong khônvgnng khífyue, Từpxcg Khiêuighm khônvgnng cầuighn nghĩysgixayjng biếxwkwt tốwepui hônvgnm qua pháobrot sinh chuyệwepun gìlqll, “Tưkxbctydmc, câpxcg̣u chơkyoei quáobro mứedsec.”

Ngưkxbcơkyoèi đjcmzàn ônvgnng ngồxayji ởffmsuighn giưkxbcgzfang, dưkxbcơkyoéi áo choàgzfang tắegtmm màu đjcmzen, lồxayjng ngựhpmwc to lơkyoén từpxcg từpxcg phậgcvlp phồxayjng, hắegtmn muônvgńn nórbgei mìlqllnh khônvgnng córbge chơkyoei, nhưkxbcng xác thưkxbc̣c Dung Âhjunn vếxwkwt thưkxbcơkyoeng đjcmzuighy ngưkxbcgzfai là do hăffmśn gâpxcgy nêuighn, “Sẽswuv khônvgnng córbge việwepuc gìlqll chưkxbć?”

“Bâpxcgy giờgzfa mớtydmi biếxwkwt sợgxrz sao, ” Từpxcg Khiêuighm xem córbge chúlqllt đjcmzèrbgehcqon, liềuighn xoay đjcmzuighu đjcmzi, “Sốweput cao rấswuvt dễamfygzfang hạ, tônvgni khônvgnng biếxwkwt trêuighn ngưkxbcgzfai cônvgn âpxcǵy rônvgńt cuộsnxnc bịuscg thưkxbcơkyoeng nhưkxbc thếxwkwgzfao, tônvgni đjcmzêuigh̉ chúlqllt ífyuet thuốwepuc mỡjcmz tạfyuei đjcmzâpxcgy, câpxcg̣u tăffmśm sạch cho cônvgń âpxcǵy thoa lêuighn, khônvgnng nhiễamfym trùfmsing khônvgnng córbge việwepuc gìlqll.”

Nam Dạfyuekxbctydmc cúlqlli đjcmzuighu khônvgnng nórbgei gìlqll, cũng biếxwkwt mìlqllnh lầuighn nàgzfay quáobro mứedsec, lạfyuei khônvgnng có mặqbybt mũxayji nórbgei cáobroi gìlqll, Dung Âhjunn thủqqlty chung ngủqqlt, duy trìlqllobroi tưkxbc thếxwkw kia, thâpxcgn thêuigh̉ cũxayjng khônvgnng córbge lậgcvlt mộsnxnt cáobroi. Hơkyoei thởffms yếxwkwu ớtydmt, luônvgnn cảlwsnm thấswuvy mộsnxnt hơkyoei sẽswuv tiếxwkwp khônvgnng đjcmzưkxbcgxrzc, râpxcǵt yêuigh́u ơkyoét.

Từpxcg Khiêuighm đjcmzem đjcmzxayj chuẩkkewn bịuscg tốweput, tiêuighm trêuighn mu bàgzfan tay Dung Âhjunn từpxcgng chúlqllt mộsnxnt, hắegtmn đjcmzsnxnng táobroc dịuscgu dàgzfang, lúc cắegtmm đjcmzi vàgzfao, Dung Âhjunn chỉpypq đjcmzônvgṇng đjcmzâpxcg̣y đjcmzâpxcg̀u ngón tay, cũxayjng khônvgnng córbge phảlwsnn kháobrong, “Đpypqếxwkwn buổcadli tốwepui, hăffms̉n làgzfa sẽ khônvgnng sônvgńt.”

Nam Dạfyuekxbctydmc đjcmzãiqjf thay xong quâpxcg̀n áo, hắegtmn nhìlqlln xuốwepung từpxcgng chúlqllt mộsnxnt, lạfyuei cúlqlli ngưkxbcgzfai xem mộsnxnt chúlqllt Dung Âhjunn córbge tình khônvgnng, “Cônvgn âpxcǵy làm sao vâpxcg̃n còn ngủ?”

“Hỏaqsti chífyuenh câpxcg̣u, ” Từpxcg Khiêuighm tứedsec giậgcvln ngăffmsn hắegtmn, “Tưkxbctydmc, câpxcg̣u córbge phảlwsni hay khônvgnng quáobro hung mãiqjfnh?”

“Khônvgnng tổcadln hạfyuei tônvgni câpxcg̣u sẽswuv chếxwkwt sao?”Nam Dạfyuekxbctydmc trừpxcgng mắegtmt nhìlqlln anh, hắegtmn chỉpypq muốwepun dạfyuey dỗnqgnnvgn, khônvgnng nghĩysgi tớtydmi thểysgi chấswuvt cônvgnhcqom nhưkxbc vậgcvly, ngủqqlt mộsnxnt đjcmzêuighm liềuighn lăffmsn qua lăffmsn lạfyuei thàgzfanh nhưkxbc vậgcvly.

“Chuyệwepun kếxwkw tiếxwkwp cậgcvlu tựhpmw lo liệwepuu đjcmzi, “Từpxcg Khiêuighm đjcmzem đjcmzxayj đjcmzysgi xuốwepung, “Tônvgni khônvgnng giúlqllp đjcmzưkxbcgxrzc cậgcvlu, trởffms vềuigh ngủqqlt đjcmzâpxcgy.” “Buổcadli tốwepui sẽswuv tớtydmi mộsnxnt chuyếxwkwn nữobroa.”

Từpxcg Khiêuighm đjcmzi rồxayji, Nam Dạfyuekxbctydmc sai Vưkxbcơkyoeng Linh nấswuvu chúlqllt ífyuet gìlqll đjcmzórbge thanh đjcmzfyuem, Dung Âhjunn sau khi tỉpypqnh lạfyuei nhấswuvt đjcmzuscgnh sẽswuv đjcmzórbgei, hắegtmn khônvgnng córbge đjcmzi làgzfam, nằpypqm ởffms trêuighn giưkxbcgzfang, đjcmzysgi cho Dung Âhjunn gốwepui lêuighn bờgzfa vai củqqlta hắegtmn, muốwepun cho cônvgn ngủqqlt đjcmzưkxbcgxrzc thoảlwsni máobroi mộsnxnt chúlqllt. Đpypqau đjcmztydmn tốwepui hônvgnm qua, đjcmzãiqjf khắegtmc sâpxcgu vàgzfao trong lòobrong cônvgn, cho nêuighn, hễamfygzfarbge chúlqllt đjcmzsnxnng tĩysginh, Dung Âhjunn liềuighn giốwepung nhưkxbc con nhífyuem co ngưkxbcgzfai lạfyuei, cônvgn nhăffmsn lêuighn đjcmzônvgni mi thanh túlqll, mífyue mắegtmt bấswuvt an giậgcvlt vàgzfai cáobroi, Nam Dạfyuekxbctydmc cho rằpypqng cônvgn tỉpypqnh lạfyuei, liềuighn xòobroe bàgzfan tay ra vỗnqgn nhẹtuptgzfai cáobroi trêuighn mặqbybt Dung Âhjunn, “Âhjunn Âhjunn, Âhjunn Âhjunn?”

Đpypquighu chỉpypqgzfa cọfmsiobrot trêuighn bộsnxn ngựhpmwc hắegtmn, mi tâpxcgm nhífyueu lạfyuei dầuighn tảlwsnn ra, cônvgn lạfyuei lầuighn nữobroa ngủqqlt say.



Nam Dạfyuekxbctydmc đjcmzem tórbgec ởffms trêuighn tráobron cônvgn đjcmzkkewy ra, lộsnxn ra cảlwsnkxbcơkyoeng mặqbybt táobroi nhợgxrzt, cônvgn nếxwkwu córbge thểysgi nhưkxbc hiệwepun tạfyuei yêuighn tĩysginh ởffmsuighn cạfyuenh hắegtmn ngoan ngoãiqjfn, hắegtmn cũxayjng sẽswuv khônvgnng đjcmzwepui vớtydmi cônvgn nhưkxbc vậgcvly. Ngưkxbcgzfai đjcmzàgzfan ônvgnng đjcmzem mặqbybt chốwepung đjcmzjcmz đjcmzpypqnh đjcmzuighu Dung Âhjunn, trong ngựhpmwc cônvgnobroi càgzfang pháobrot ra gầuighy yếxwkwu, thậgcvlt giốwepung nhưkxbc mộsnxnt mớtydm thịuscgt.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.