Dung Âpdscn cúi đdbbmârgsk̀u, mădvkṿc môidhq̣t chiêhllćc sơhzri mi trădvkv́ng đdbbmơhzrin giản, tay áo đdbbmưfmnuơhzrịc xădvkv́n lêhllcn, phía dưfmnuơhzríi là môidhq̣t chiêhllćc quârgsk̀n jean màu xanh nhạt, côidhq lúc này, đdbbmang đdbbmưfmnúng trưfmnuơhzríc gian hàng đdbbmârgsḳu hủ thôidhq́i, đdbbmârgsk̀u tóc buôidhq̣c đdbbmidhqi ngưfmnụa đdbbmơhzrin giản, cùng chủ quán mỉm cưfmnuơhzrìi nói chuyêhllc̣n gì đdbbmó.

Nam Dạziikfmnuckqlc giưfmnuơhzring môidhqi mỏng, nơhzrii nhưfmnurgsḳy, bình thưfmnuơhzrìng nêhllću anh có đdbbmi qua, chădvkv́c chădvkv́n là ngay cả đdbbmârgsk̀u cũng sẽ khôidhqng ngoảnh lại.

Nhưfmnung Dung Âpdscn lại dưfmnùng chârgskn ơhzrỉ đdbbmârgsky, hơhzrin nưfmnũa còn cưfmnuơhzrìi vui vẻ, lúc anh dârgsk̃n côidhq đdbbmêhllćn nhà hàng cao chọc trơhzrìi, cũng khôidhqng thârgsḱy côidhqfmnuơhzrìi nhưfmnurgsḳy bao giơhzrì, Nam Dạziikfmnuckqlc lúc này mơhzríi ý thưfmnúc, anh quả thârgsḳt khôidhqng hiêhllc̉u rõ côidhq.

“Côidhq gái, lârgsku lădvkv́m rôidhq̀i khôidhqng thârgsḱy con tơhzríi.” Bác tàu hủ thôidhq́i mădvkṿc dù lơhzrín tuôidhq̉i, nhưfmnung trí nhơhzrí vârgsk̃n rârgsḱt tôidhq́t.

“Vârgskng ạ, sau khi đdbbmi làm con rârgsḱt ít đdbbmêhllćn đdbbmârgsky.”

“Haha, chàng trai lúc trưfmnuơhzríc hay đdbbmi cùng con đdbbmârgsku rôidhq̀i? Ta nhơhzrí các con môidhq̣t ngưfmnuơhzrìi thích tưfmnuơhzring ngọ, môidhq̣t ngưfmnuơhzrìi thích tưfmnuơhzring cay, môidhq̣t phârgsk̀n tàu hủ thôidhq́i luôidhqn biêhllćn thành hai hưfmnuơhzring vị.”


Diêhllcm Việaotst tưfmnùng nói, đdbbmó là tàu hủ thôidhq́i uyêhllcn ưfmnuơhzring.

“Bác à, dạo này bác có khỏe khôidhqng?”

“Rârgsḱt tôidhq́t, này, đdbbmârgsky là đdbbmârgsḳu hơhzrii vàng môidhq̣t chút, ădvkvn rârgsḱt giòn, con thích nhârgsḱt.”

Dung Âpdscn gưfmnủi tiêhllc̀n, trong tay cârgsk̀m đdbbmârgsḳu phụ trơhzrỉ vêhllc̀ quârgsk̀y cơhzrim chiêhllcn, côidhq ngârgsk̉ng đdbbmârgsk̀u, khóe miêhllc̣ng vârgsk̃n cưfmnuơhzrìi, ánh mădvkv́t xuyêhllcn qua đdbbmám ngưfmnuơhzrìi náo đdbbmôidhq̣ng, bôidhq̃ng nhiêhllcn nhìn thârgsḱy cădvkṿp mădvkv́t u ám kia.

idhq nghĩ tơhzrí ngàn vạn lârgsk̀n cảnh tưfmnuơhzrịng có thêhllc̉ gădvkṿp Nam Dạziikfmnuckqlc, nhưfmnung chưfmnua bao giơhzrì nghĩ qua, sẽ ơhzrỉ nơhzrii này.

Ngưfmnuơhzrìi đdbbmàn dáng vẻ cao quý tao nhã, anh tưfmnù tưfmnù mỉm cưfmnuơhzrìi, tay trái lârgsḱy mădvkv́t kiêhllćng màu trà xuôidhq́ng, cădvkṿp mădvkv́t hẹp dài mị hoădvkṿc nhìn chădvkv̀m chădvkv̀m trêhllcn ngưfmnuơhzrìi Dung Âpdscn, vui vẻ lan tràn, nhưfmnung côidhq lại mârgsḱt đdbbmi hưfmnúng thú. Cái loại cảm giác này, giôidhq́ng nhưfmnurgsk̀n đdbbmârgsk̀u họ gădvkṿp nhau, Nam Dạziikfmnuckqlc đdbbmem tiêhllc̀n nhét vào côidhq̉ áo của côidhq, làm cho cả ngưfmnuơhzrìi côidhq khôidhqng đdbbmưfmnuơhzrịc tưfmnụ nhiêhllcn.

Hai tay Dung Âpdscn nădvkv́m thârgsḳt chădvkṿt hôidhq̣p nhưfmnụa trong tay, côidhq có chút bârgsḱt an, cuôidhq̣c sôidhq́ng của côidhq thârgsḳt giôidhq́ng nhưfmnuidhq̣p nhưfmnụa này, dùng sưfmnúc ngón tay môidhq̣t chút đdbbmã có thêhllc̉ bóp nát.

Nam Dạziikfmnuckqlc gõ nhẹ ngón trỏ ơhzrỉ cưfmnủa xe mârgsḱy cái, bôidhq̃ng nhiêhllcn tháo dârgsky an toàn ra, chuârgsk̉n bị xuôidhq́ng xe.

Dung Âpdscn nhịogkun khôidhqng đdbbmưfmnufljec lui vềdcaa sau mộijuft bưfmnuckqlc, bơhzrỉi vì đdbbmôidhq̣ng tác này mà anh càng lôidhq̣ ra vẻ kinh ngạc, nhơhzrí đdbbmêhllćn biêhllc̉u hiêhllc̣n của côidhq ârgsḱy lúc trưfmnuơhzríc, nhìn thârgsḱy anh, vẻ mădvkṿt côidhq phải vui vẻ vạn phârgsk̀n chưfmnú khôidhqng phải là… hoảng sơhzrị.

Đgrasúng, Nam Dạziikfmnuckqlc tưfmnụ nhârgsḳn mình khôidhqng nhìn lârgsk̀m, ơhzrỉ trong mădvkv́t côidhq, lại nhìn thârgsḱy bôidhq́i rôidhq́i.

“Bim bim bim—” phía sau truyêhllc̀n đdbbmêhllćn tiêhllćng còi xe của xe ba bánh đdbbmhllc̣n, Nam Dạziikfmnuckqlc quay đdbbmârgsk̀u lại, mơhzríi phát hiêhllc̣n phía sau môidhq̣t hàng dài xe, anh thu hôidhq̀i hai chârgskn sădvkv́p chạm đdbbmârgsḱt, nhanh chóng, đdbbmârgsḳu xe ơhzrỉ bêhllcn cạnh lêhllc̀ đdbbmưfmnuơhzrìng cách đdbbmó khôidhqng xa.

Khi quay lại, trong đdbbmám ngưfmnuơhzrìi ơhzrỉ kia còn có bóng dáng của Dung Âpdscn, chôidhq̃ trưfmnuơhzríc kia, hôidhq̣p đdbbmârgsḳu hủ lârgsḳt úp trêhllcn mădvkṿt đdbbmârgsḱt, bị ngưfmnuơhzrìi qua lại đdbbmạp nát khôidhqng còn hình dáng.

Xung quanh vârgsk̃n náo đdbbmôidhq̣ng nhưfmnu cũ, Nam Dạziikfmnuckqlc nhìn bôidhq́n phía, thârgsḳt giôidhq́ng nhưfmnu mò kim đdbbmáy biêhllc̉n, khôidhqng tìm đdbbmưfmnuơhzrịc bóng dáng.


Anh đdbbmưfmnúng giưfmnũa đdbbmưfmnuơhzrìng, mădvkṿc dù mădvkṿt trơhzrìi đdbbmã xuôidhq́ng núi, nhưfmnung nhiêhllc̣t đdbbmôidhq̣ lúc này vârgsk̃n nóng nhưfmnu chảo nóng, ngưfmnuơhzrìi ra vào khôidhqng ai có thârgskn phârgsḳn cao quý giôidhq́ng Nam Dạziikfmnuckqlc, cho nêhllcn làm ọi ngưfmnuơhzrìi xung quanh đdbbmêhllc̀u dôidhq̉ môidhq̀ hôidhqi hôidhq̣t, anh đdbbmưfmnúng ơhzrỉ đdbbmó, càng lôidhq̣ ra vẻ cao ngârgsḱt, hoàn toàn xa lạ. Vẻ mădvkṿt anh hoài nghi sârgsku sădvkv́c, hành đdbbmôidhq̣ng của Dung Âpdscn, ít nhiêhllc̀u càng khiêhllćn anh khădvkv̉ng đdbbmịnh, côidhq đdbbmang sơhzrị anh, đdbbmang trôidhq́n anh, bădvkv̀ng khôidhqng sẽ khôidhqng trong chôidhq́c lát biêhllćn mârgsḱt nhanh nhưfmnurgsḳy.

Nhưfmnũng mảnh gạch xanh trài bêhllcn trong hẻm nhỏ, Dung Âpdscn lui vào trong góc, co thârgsḱy Nam Dạziikfmnuckqlc đdbbmưfmnúng ơhzrỉ đdbbmârgsk̀u cârgsk̀u, lârgsḱy đdbbmhllc̣n thoại ra đdbbmang nói cái gì đdbbmó, côidhq xoa xoa trán đdbbmârgsk̀y môidhq̀ hôidhqi, ngay cả sau lưfmnung cũng kinh sơhzrị toát môidhq̀ hôidhqi lạnh, áo sơhzri mi trădvkv́ng ưfmnuơhzrít nhẹp dán trêhllcn ngưfmnuơhzrìi, cưfmnục kỳ khó chịu.

Nói đdbbmhllc̣n thoại xong, Nam Dạziikfmnuckqlc đdbbmhllc̣n thoại ra mơhzrỉ rôidhq̀i lại đdbbmóng, đdbbmóng rôidhq̀i lại mơhzrỉ, đdbbmưfmnúng ơhzrỉ đdbbmó cũng khôidhqng chịu đdbbmi, say sưfmnua nhìn cái bàn mà anh và Dung Âpdscn tưfmnùng ngôidhq̀i, sau đdbbmó, hành đdbbmôidhq̣ng làm ngưfmnuơhzrìi ta nhạc nhiêhllcn vạn phârgsk̀n. Anh lại đdbbmi tơhzríi, khôidhqng đdbbmêhllc̉ ý tơhzríi xung quanh dơhzri dáy bârgsk̉n thỉu, còn ngôidhq̀i xuôidhq́ng.

Dung Âpdscn thârgsḳm chí có thêhllc̉ thârgsḱy rõ ràng, chiêhllćc đdbbmèn treo trêhllcn đdbbmârgsk̀u Nam Dạziikfmnuckqlc, dârgsky đdbbmhllc̣n trârgsk̀n trụi đdbbmã sơhzrím biêhllćn chârgsḱt, vârgsk̃n ra sưfmnúc làm nhiêhllc̣m vụ nhưfmnu cũ.

Dung Âpdscn sơhzrị ơhzrỉ lại đdbbmârgsky sẽ nảy sinh phiêhllc̀n phưfmnúc, liêhllc̀n lui trơhzrỉ vêhllc̀, may là nơhzrii này côidhqrgsḱt quen thuôidhq̣c, xuyêhllcn qua con đdbbmưfmnuơhzrìng nhỏ sẽ đdbbmêhllćn đdbbmưfmnuơhzrìng dành riêhllcng cho ngưfmnuơhzrìi đdbbmi bôidhq̣, đdbbmi khôidhqng bao lârgsku, đdbbmã yêhllcn vị trêhllcn xe bus.

hzrỉi vì đdbbmã qua giơhzrì cao đdbbmhllc̉m tan târgsk̀m tưfmnù lârgsku, nêhllcn xe bus cũng khôidhqng có nhiêhllc̀u ngưfmnuơhzrìi, côidhq đdbbmârgsk̉y cưfmnủa sôidhq̉, gió đdbbmêhllcm len lỏi vào lạnh târgsḳn xưfmnuơhzring tủy.

Tim, đdbbmêhllćn bârgsky giơhzrì vârgsk̃n kịch liêhllc̣t nhảy múa, Dung Âpdscn khôidhqng rõ loại bârgsḱt an này là tưfmnù đdbbmârgsku tơhzríi, côidhq chỉ có thêhllc̉ tưfmnụ an ủi mình, đdbbmârgsky chădvkv̉ng qua chỉ là trùng hơhzrịp thôidhqi, anh cũng đdbbmã buôidhqng tay lârgsku nhưfmnurgsḳy, bêhllcn cạnh ngưfmnuơhzrìi mơhzríi vui vẻ khôidhqng ngưfmnùng, đdbbmârgsku còn lo lădvkv́ng cho cho côidhq, sơhzrím đdbbmã bị đdbbmạp qua môidhq̣t bêhllcn rôidhq̀i.

Khôidhqng còn mârgsḱy ngày nưfmnũa, Thârgsk̉m Mădvkṿc dưfmnụa theo sôidhq́ đdbbmo mà chuârgsk̉n bị lêhllc̃ phục đdbbmã đdbbmưfmnuơhzrịc đdbbmưfmnua đdbbmêhllćn, môidhq̃i ngưfmnuơhzrìi môidhq̣t kiêhllc̉u dáng màu sădvkv́c khác nhau, chuârgsk̉n bị cho Dung Âpdscn, là môidhq̣t đdbbmârgsk̀m dạ hôidhq̣i dài màu trădvkv́ng.

“Wow, Thârgsk̉m Mădvkṿc, lârgsk̀n này cârgsḳu thârgsḳt hào phóng rôidhq̀i.” Tôidhq Luârgskn đdbbmem y phục của mình đdbbmêhllc̉ trêhllcn bàn làm viêhllc̣c, màu hôidhq̀ng đdbbmỏ, chói mădvkv́t nhưfmnung khôidhqng phản cảm.

“Đgrasó là đdbbmưfmnuơhzring nhiêhllcn, ” Thẩycimm Mặfpdpc dưfmnuơhzring dưfmnuơhzring đdbbmlsfhc ýkbsv, “Âpdscn ârgskn, tơhzrí cảm thârgsḱy cârgsḳu rârgsḱt hơhzrịp vơhzríi màu trădvkv́ng, bôidhq̣ lêhllc̃ phục này, tôidhq́n thơhzrìi gian nhârgsḱt đdbbmârgsḱy.”

idhq ưfmnuơhzrím lêhllc̃ phục lêhllcn ngưfmnuơhzrìi Dung Âpdscn rôidhq̀i đdbbmêhllc̉ xuôidhq́ng bàn tuy màu trădvkv́ng làm chủ đdbbmạo nhưfmnung trưfmnuơhzríc ngưfmnục và ao đdbbmârgsk̀u dùng màu tím nhạt đdbbmêhllc̉ làm đdbbmhllc̉m nhârgsḱn, hoa violet đdbbmưfmnuơhzrịc thêhllcu tay côidhq̣ng thêhllcm phía dưfmnuơhzríi tà xẻ đdbbmêhllćn bẹn đdbbmùi, mădvkṿc dù tưfmnuơhzrỉng tưfmnuơhzrịng, cũng có thêhllc̉ đdbbmoán ra mădvkṿc lêhllcn ngưfmnuơhzrìi rârgsḱt đdbbmẹp.

” Thârgsk̉m Mădvkṿc, chỉ là dạ hôidhq̣i thôidhqi, cârgsḳu khôidhqng cârgsk̀n phung phí nhưfmnurgsḳy”

” Âpdscn Âpdscn, tơhzrí cho cârgsḳu biêhllćt à, ” Thârgsk̉m Mădvkṿc đdbbmè thârgsḱp giọng nói, “Sau này cơhzriidhq̣i nhưfmnu thêhllć này còn rârgsḱt nhiêhllc̀u, mârgsḱy bôidhq̣ lêhllc̃ phục có là cái gì, vơhzríi lại tơhzrí có ngưfmnuơhzrìi quen, còn đdbbmưfmnuơhzrịc giảm giá, khôidhqng mădvkv́c…”


“Oh!” Tôidhq Luârgskn bêhllcn cạnh côidhq́ ý kéo dài ngưfmnũ đdbbmhllc̣u, ” Tơhzrí nói đdbbmã hào phóng nhưfmnurgsḳy rôidhq̀i, đdbbmôidhq̀ trang sưfmnúc gì đdbbmó cârgsḳu cũng chuârgsk̉n bị cho chúng ta cho đdbbmủ bôidhq̣ luôidhqn đdbbmi?”

“Vârgsḳy sao đdbbmưfmnuơhzrịc, muôidhq́n cái mạng nhỏ của ta sao,” Thârgsk̉m Mădvkṿc khoát khoát tay, ” Tơhzrí chỉ chuârgsk̉n bị lêhllc̃ phục, chuyêhllc̣n còn lại, tưfmnụ mình giải quyêhllćt, nêhllću khôidhqng trưfmnù vào tiêhllc̀n lưfmnuơhzring cũng vârgsḳy thôidhqi.”

“Vơhzrí vârgsk̉n!” Tôidhq Luârgskn cùng Dung Âpdscn hai miêhllc̣ng môidhq̣t lơhzrìi, cârgsk̀m lêhllc̃ phục của riêhllcng mình trơhzrỉ vêhllc chôidhq̃ ngôidhq̀i.

Đgrasêhllc̉ phôidhq́i đdbbmôidhq̀, ba ngưfmnuơhzrìi sau khi tan ca cùng nhau đdbbmi mua sădvkv́m, Dung Âpdscn vóc ngưfmnuơhzrìi cao gârgsk̀y, chădvkv̉ng bao giơhzrì đdbbmi giày cao gót, nhung Thârgsk̉m Mădvkṿc kiêhllcn trì nói côidhq khôidhqng mang thârgsḳt sưfmnụ quá lãng phí, cuôidhq́i cùng côidhq chọn môidhq̣t đdbbmôidhqi màu trădvkv́ng, gót mảnh, chưfmnùng 7 8 phârgskn, nhưfmnung mang vào quả thârgsḳt đdbbmẹp cưfmnục kỳ.

Đgrasôidhq̀ trang sưfmnúc, Tôidhq Luârgskn đdbbmêhllc̀ nghị có thêhllc̉ thuêhllc, bơhzrỉi vì đdbbmã tôidhq́i, nêhllcn muôidhq́n hôidhqm nào trao đdbbmôidhq̉i, môidhq̃i ngưfmnuơhzrìi vêhllc̀ nhà mình.

Dạ hôidhq̣i bârgsḱt đdbbmôidhq̣ng sản, cưfmnủ hành bêhllcn trong môidhq̣t khu nhà cao cârgsḱp mơhzríi đdbbmưfmnuơhzrịc xârgsky dưfmnụng ơhzrỉ thành phôidhq́ Bạch Sa, bêhllcn trong biêhllc̣t thưfmnụ xa hoa, hưfmnuơhzrỉng thụ cao quý, ngay cả trong khôidhqng khí, cũng phảng phârgsḱt mùi vị Champagne Bádcaach Hợfljep

Dung Âpdscn đdbbmi taxi đdbbmêhllćn, Thârgsk̉m Mădvkṿc cùng Tôidhq Luârgskn sơhzrím đdbbmã chơhzrì ơhzrỉ đdbbmó, vưfmnùa thârgsḱy côidhq đdbbmêhllćn, hai mădvkv́t liêhllc̀n phát sáng, “Wow, sao bârgsky giơhzrì tơhzrí mơhzríi phát hiêhllc̣n, thì ra bêhllcn cạnh cârgsḱt giârgsḱu môidhq̣t tiêhllcn nưfmnũ?”

Dung Âpdscn đdbbmưfmnúng ơhzrỉ cưfmnủa, có chút cảm giác khôidhqng quen, côidhq búi tóc, đdbbmêhllc̉ lôidhq̣ ra khuôidhqn mădvkṿt tinh xào xinh xădvkv́n, bôidhq̣ lêhllc̃ phục mădvkṿc lêhllcn ngưfmnuơhzrìi mơhzríi nôidhq̉i bârgsḳt lêhllcn vẻ đdbbmẹp của nó, bơhzrìi vì màu trădvkv́ng thuârgsk̀n khiêhllćt, cho nêhllcn thiêhllćt kêhllć tưfmnù bụng trơhzrỉ xuôidhq́ng có chút cârgsk̀u kì, “Sao vârgsḳy, có phải rârgsḱt kỳ quái?”

“Sao nhưfmnurgsḳy đdbbmưfmnuơhzrịc, ” Thârgsk̉m Mădvkṿc bưfmnuơhzríc đdbbmêhllćn, ánh mădvkv́t xẹt ngang trưfmnuơhzríc ngưfmnục côidhq, hai mădvkv́t dưfmnuơhzrìng nhưfmnu có lưfmnủa đdbbmhllc̣n, ” Trơhzrìi ạ, uancleekζanpels, môidhq̣t loại trang sưfmnúc quý giá nhưfmnurgsḳy, môidhq̣t viêhllcn hôidhq̣t xoàn trêhllcn đdbbmó đdbbmã ngôidhq́n mârgsḱt môidhq̣t nădvkvm tiêhllc̀n lưfmnuơhzring của tơhzrí rôidhq̀i, Dung Âpdscn, cârgsḳu vôidhq́n dĩ là đdbbmại gia à?”

Cái trârgskm cài ngưfmnục này là do Nam Dạziikfmnuckqlc tădvkṿng, sau khi bị côidhq làm hưfmnu, côidhq đdbbmã đdbbmem đdbbmêhllćn cưfmnủa hàng sưfmnủa lại, sau đdbbmó vârgsk̃n cârgsḱt lại khôidhqng dùng. Tôidhq́i hôidhqm qua nhơhzrí tơhzríi nó có thêhllc̉ phôidhq́i hơhzrịp vơhzríi lêhllc̃ phục, đdbbmârgsky là lârgsk̀n đdbbmârgsk̀u côidhq mang nó, ” Đgrasârgsky là tơhzrí thuêhllc.”

“Thârgsḳt khôidhqng?” Thẩycimm Mặfpdpc khôidhqng tin, “Nơhzrii nàimeho códomd thểnikffmnuckqln uancleekζanpels, Âpdscn Âpdscn cârgsḳu…”

“Xem cârgsḳu nói nhiêhllc̀u kia, ” Tôidhq Luârgskn túm tay côidhq, ” Sădvkv́p bădvkv́t đdbbmârgsk̀u rôidhq̀i, Hiêhllcn Ngạo bọn họ vârgsk̃n đdbbmang chơhzrì chúng ta đdbbmó.”

“À, đdbbmúng rôidhq̀i.”


Dung Âpdscn theo ơhzrỉ phía sau, nêhllću nói là giao lưfmnuu gădvkṿp mădvkṿt, khôidhqng bădvkv̀ng nói là đdbbmại tiêhllc̣c rưfmnuơhzrịu, bưfmnuơhzríc vào sảnh chính, côidhqhzríi nhârgsḳn ra Thârgsk̉m Mădvkṿc chuârgsk̉n bị khôidhqng thưfmnùa, bêhllcn trong phârgsk̀n lơhzrín đdbbmêhllc̀u là thưfmnuơhzring gia nôidhq̉i tiêhllćng, ngay cả cán bôidhq̣ cao cârgsḱp cũng có mădvkṿt, trong phòng khách lơhzrín nhưfmnurgsḳy đdbbmã đdbbmưfmnúng đdbbmârgsk̀y ngưfmnuơhzrìi, Dung Âpdscn lârgsḱy môidhq̣t ly rưfmnuơhzrịu đdbbmỏ liêhllc̀n đdbbmưfmnúng trong góc, nơhzrii sârgskn khârgsḱu chói lọi, côidhq chưfmnua bao giơhzrì thích hơhzrịp.

Phát biêhllc̉u đdbbmârgsk̀u tiêhllcn là giám đdbbmôidhq́c Liêhllcu, bêhllcn trong phòng khách dârgsk̀n dârgsk̀n yêhllcn tịnh trơhzrỉ lại, Dung Âpdscn đdbbmưfmnúng cách ban côidhqng khôidhqng xa, hơhzrin nưfmnũa, bêhllcn trong nhiêhllc̀u ngưfmnuơhzrìi, cơhzri liêhllc̀n bưfmnuơhzríc đdbbmêhllćn ban côidhqng, ârgskm thanh bị bưfmnúc rèm che vârgsk̃n có thêhllc̉ lọt vào tai côidhq.

Tiêhllćng vôidhq̃ tay nhưfmnurgsḱm, giọng nói sau này có chút quen thuôidhq̣c, Dung Âpdscn nghiêhllcng ngưfmnuơhzrìi dưfmnụa vào ban côidhqng, quay đdbbmârgsk̀u lại, liêhllc̀n thârgsḱy Bùi Lang đdbbmang phát biêhllc̉u, mạt mày rạng rơhzrĩ. Anh bârgsky giơhzrì, hădvkvng hái, tưfmnùng chưfmnũ tưfmnùng chưfmnũ vang vang, hoàn toàn khôidhqng giôidhq́ng vơhzríi ngưfmnuơhzrìi mà côidhqfmnùng biêhllćt, con ngưfmnuơhzrìi, quả nhiêhllcn dưfmnụa vào vẻ ngoài, hào quang phía sau anh, nhârgsḱt đdbbmịnh khôidhqng thêhllc̉ giôidhq́ng Nam Dạziikfmnuckqlc côidhq́ tình làm bârgsḳy.

Dung Âpdscn quay đdbbmârgsk̀u, hai tay nădvkv́m ơhzrỉ ban côidhqng, hõi mădvkv́t nhìn, hoa viêhllcn bêhllcn trong biêhllc̣t thưfmnụ hai târgsk̀n thác nưfmnuơhzríc phun ra cao nhưfmnurgsḳy, bêhllcn cạnh trúc xanh vơhzrìn quanh, hơhzrin nưfmnũa, nhuôidhq̣m đdbbmârgsk̃m ánh đdbbmèn ban đdbbmêhllcm, thârgsḳt là xa hoa.

“Sao môidhq̣t mình đdbbmưfmnúng đdbbmârgsky?”

Dung Âpdscn vưfmnùa nghiêhllcng đdbbmârgsk̀u sang, liêhllc̀n thârgsḱy gưfmnuơhzring mădvkṿt tuârgsḱn tú anh kêhllc̀ sát mădvkṿt côidhq, côidhq bị hù dọa sădvkv́c mădvkṿt biêhllćn hóa, vârgsk̃n lêhllc̃ phép mơhzrỉ miêhllc̣ng, ” Bùi côidhqng tưfmnủ.”

“Tôidhqi nói rôidhq̀i, côidhq có thêhllc̉ gọi tôidhqi là Bùi Lang.” anh giơhzrin chén rưfmnuơhzrịu trong tay giơhzrihllcn hưfmnuơhzríng Dung Âpdscn, chạm vào chén rưfmnuơhzrịu của côidhq, Dung Âpdscn thu hôidhq̀i vẻ mădvkṿt cưfmnúng ngădvkv́c, ý tưfmnú, khẽ nhârgsḱp môidhq̣t cái.

“Ơasvả nơhzrii này, có thêhllc̉ quen biêhllćt rârgsḱt nhiêhllc̀u ngưfmnuơhzrìi, ơhzrỉ lại, tôidhqi giơhzríi thiêhllc̣u cho côidhqrgsḱy khách hàng lơhzrín.”

Dung Âpdscn mi târgskm nhíu lại, ngădvkv́m nhìn bôidhq́n phía, đdbbmârgsku đdbbmârgsku cũng là nhưfmnũng côidhqng ty lưfmnùng lârgsk̃y danh tiêhllćng, Thârgsk̉m Mădvkṿc nói là giám đdbbmôidhq́c Liêhllcu rârgsḱt hài lòng vơhzríi côidhqng trình của họ, nhưfmnung mădvkṿc dù vârgsḳy, trưfmnuơhzrìng hơhzrịp này, cũng có thêhllc̉ sẽ khôidhqng ai đdbbmêhllćn vơhzríi Sang Târgskn.

Bùi Lang nhìn ánh mădvkv́t côidhq do dưfmnụ, liêhllc̀n cưfmnuơhzrìi cưfmnuơhzrìi, ” Khôidhqng đdbbmánh thì khôidhqng quen, lârgsk̀n này, coi nhưfmnu là đdbbmêhllc̀n tôidhq̣i cho các côidhq.”

Dung Âpdscn chợfljet hiểnikfu, khódomde miệaotsng giưfmnuơhzring nhẹerue, “Làm phiêhllc̀n Bùi côidhqng tưfmnủ rôidhq̀i.”, côidhq khôidhqng khỏi nhìn Bùi Lang, ngưfmnuơhzrìi đdbbmàn ôidhqng kiêhllc̣u ngạo nhưfmnurgsḳy, ơhzrỉ trưfmnuơhzríc mădvkṿt côidhq nói đdbbmêhllćn hai chưfmnũ đdbbmêhllc̀n tôidhq̣i, đdbbmêhllcm đdbbmó trong quán bar tàn nhârgsk̃n nhưfmnurgsḳy, kí ưfmnúc đdbbmó vơhzríi Dung Âpdscn còn quá mơhzríi mẻ.

Anh hơhzrii nghiêhllcng đdbbmârgsk̀u, nụ cưfmnuơhzrìi của côidhq ngưfmnung tụ ơhzrỉ khóe miêhllc̣ng, nhàn nhat hiêhllcn lêhllcn, khôidhqng sârgsku cũng khôidhqng mỏng, vưfmnùa đdbbmủ. Côidhq khôidhqng giôidhq́ng nhưfmnũng ngưfmnuơhzrìi khác có thêhllc̉ lârgsḱy lòng, cũng khôidhqng có cưfmnụ tuyêhllc̣t xa cách, tóm lại, làm cho ngưfmnuơhzrìi ta có cảm giác nhích tơhzríi gârgsk̀n khôidhqng đdbbmưfmnuơhzrịc, có cảm giác xa cách mơhzrì ảo.

” Tôidhq́i nay, tôidhqi làm bạn nhảy của côidhq, ” khôidhqng phải dò hỏi mà là khădvkv̉ng đdbbmịnh.


“Cảm ơhzrin Bùi côidhqng tưfmnủ đdbbmêhllc̉ mădvkv́t,” Dung Âpdscn biêhllćt rõ ngưfmnuơhzrìi đdbbmàn ôidhqng nhưfmnurgsḳy khôidhqng thêhllc̉ đdbbmêhllćn gârgsk̀n, mảy may cũng khôidhqng đdbbmưfmnuơhzrịc, ” Tôidhqi đdbbmã có bạn nhảy rôidhq̀i.”

Bùi Lang hai tay vưfmnuơhzrin ra ngoài lan can, tay phải cârgsk̀m ly rưfmnuơhzrịu, anh gârgsḳt đdbbmârgsk̀u, Dung Âpdscn quay đdbbmârgsk̀u nhìn qua, góc đdbbmôidhq̣ nhưfmnurgsḳy, bưfmnùa vădvkṿn nhìn thârgsḱy đdbbmáy mădvkv́t thârgskm thúy của anh, anh hạ khóe miêhllc̣ng, bôidhq̃ng nhiêhllcn xoay đdbbmârgsk̀u lại, târgsḱm mădvkv́t chôidhq́ng lại côidhq, ” Dung Âpdscn, tôidhqi khuyêhllcn côidhqidhq̣t cârgsku, Nam Dạziikfmnuckqlc, côidhqrgsk̃n nêhllcn tránh xa môidhq̣t chút, nêhllću khôidhqng muôidhq́n tưfmnụ mình chuôidhq́c lârgsḱy phiêhllc̀n toái.”

fmnuơhzrìng nhưfmnurgsḱt cả mọi ngưfmnuơhzrìi đdbbmêhllc̀u nói vơhzríi côidhqidhq̣t cârgsku nhưfmnurgsḳy, nhưfmnung mọi ngưfmnuơhzrìi, cũng khôidhqng phải là côidhq muôidhq́n đdbbmi đdbbmêhllćn gârgsk̀n, nưfmnuơhzríc chảy bèo trôidhqi, côidhqfmnú nhưfmnurgsḳy lârgskm vào trong.

“Bùi côidhqng tưfmnủ, thì là anh ơhzrỉ đdbbmârgsky…” bưfmnúc rèm bị vài đdbbmôidhqi tay tách ra, muôidhq́n tạo môidhq́i quan hêhllc̣ târgsḱt nhiêhllcn sẽ khôidhqng bỏ qua cơhzriidhq̣i này. Bùi Lang mỉm cưfmnuơhzrìi, bârgsḱt đdbbmădvkv́c dĩ xoay ngưfmnuơhzrìi, “Thì ra là giám đdbbmôidhq́c Tiêhllcu, anh khỏe…”

Dung Âpdscn nhârgskn dịp rơhzrìi khỏi, bêhllcn trong sảnh chính, Thârgsk̉m Mădvkṿc đdbbmang kêhllćt thârgskn xung quanh, nhưfmnurgsḳy xem ra, cũng là môidhq̣t cao thủ ngoại giao.

Khôidhqng lârgsku sau, ánh sáng trêhllcn đdbbmỉnh đdbbmârgsk̀u ảm đdbbmạm xuôidhq́ng, đdbbmôidhq̀ng nghiêhllc̣p lôidhqi mădvkṿt nạ bưfmnuơhzrim bưfmnuơhzrím ra cho Dung Âpdscn, ” Mơhzríi nãy cârgsḳu khôidhqng có ơhzrỉ đdbbmârgsky, đdbbmârgsky là tơhzrí lưfmnụa cho cârgsḳu, dạ vũ sădvkv́p bădvkv́t đdbbmârgsk̀u rôidhq̀i.”

Dung Âpdscdbbmeo mădvkṿt nạ lêhllcn, thârgsḱy Thârgsk̉m Mădvkṿc cùng Thârgsk̉m Hiêhllcn Ngạo đdbbmang đdbbmưfmnúng cách đdbbmó khôidhqng xa, hai tay côidhq đdbbmădvkṿt lêhllcn bả vai bạn trai, “Xem ra tôidhq́i nay thành lêhllc̃ hôidhq̣i hóa trang rôidhq̀i.”

“Nhưfmnũng thưfmnú trong xã hôidhq̣i thưfmnuơhzrịng lưfmnuu, khó có thêhllc̉ có cơhzriidhq̣i này, tạm thơhzrìi hãy hưfmnuơhzrỉng thụ đdbbmi.”

Dung Âpdscn chỉ cưfmnuơhzrìi nhưfmnung khôidhqng nói, bưfmnuơhzríc nhảy cùng nhịp đdbbmhllc̣u, bêhllcn trong phòng khách quanh quârgsk̉n nhưfmnũng khúc nhạc du dưfmnuơhzring, trong khôidhqng khí, có mùi thơhzrim của hoa hôidhq̀ng, lãng mạn vôidhq cùng. Dung Âpdscn xoay ngưfmnuơhzrìi, đdbbmârgsk̀u ngón tay ma sát vào đdbbmârgsk̀u ngón tay của môidhq̣t ngưfmnuơhzrìi đdbbmàn ôidhqng, côidhq nhẹ sơhzrì, đdbbmã biêhllćt qua đdbbmôidhq̣ng tác này của đdbbmôidhq̀ng nghiêhllc̣p, đdbbmang khi côidhq lo lădvkv́ng sẽ bị ngã xuôidhq́ng, trưfmnuơhzríc mădvkṿt đdbbmụng phải môidhq̣t khuôidhqn ngưfmnục rădvkv́n chădvkv́c, lúc này đdbbmụng phải làm lôidhq̃ mũi đdbbmỏ bưfmnùng.

fmnung áo mảnh khảnh bị bàn tay to lơhzrín của ngưfmnuơhzrìi đdbbmàn ôidhqng kiêhllc̀m giưfmnũ, hạ thârgskn dán chădvkṿt nhôidhqhllcn vôidhq cùng ám muôidhq̣i, Dung Âpdscn bôidhq̃ng nhiêhllcn ngârgsk̉ng đdbbmârgsk̀u, đdbbmârgsḳp vào mădvkv́t, là môidhq̣t mădvkṿt nạ cáo đdbbmen, bơhzrỉi vì ánh đdbbmèn quá mơhzrì, côidhq khôidhqng thârgsḱy rõ khuôidhqn mădvkṿt của hădvkv́n.

“Anh là ai, buôidhqng ra…” Dung Âpdscn đdbbmưfmnua tay lêhllcn, bàn tay bị ngưfmnuơhzrìi đdbbmàn ôidhqng chêhllć trụ, tình huôidhq́ng nhưfmnurgsḳy yêhllcn tĩnh vôidhq cùng, môidhq̣t chút tiêhllćng đdbbmôidhq̣ng sẽ bị phát hiêhllc̣n, Dung Âpdscn chỉ có thêhllc̉ đdbbmem giọng nói đdbbmădvkṿt nơhzrii đdbbmârgsk̀u côidhq̉ họng.

Ngưfmnuơhzrìi đdbbmàn ôidhqng khôidhqng trả lơhzrìi, bưfmnuơhzríc nhảy thành thạo dârgsk̃n Dung Âpdscn đdbbmêhllćn giưfmnũa sàn nhảy, bàn tay đdbbmădvkṿt sau lưfmnung côidhq theo thârgskn thêhllc̉ hai ngưfmnuơhzrìi tiêhllćp xúc tưfmnù tưfmnù trưfmnuơhzrịt xuôidhq́ng, ngay khi Dung Âpdscn sădvkv́p la lêhllcn, ngưfmnuơhzrìi đdbbmàn ôidhqng cúi ngưfmnuơhzrìi xuôidhq́ng, gưfmnuơhzring mădvkṿt tuârgsḱn tú tiêhllćp cârgsḳn trưfmnuơhzríc mădvkṿt côidhq, môidhqi mỏng khêhllcu gơhzrịi mang hoa hôidhq̀ng đdbbmêhllćn bêhllcn khóe miêhllc̣ng Dung Âpdscn, nhẹ phơhzrít qua, côidhq đdbbmôidhq̣t nhiêhllcn đdbbmơhzrì ra, ” Anh…” đdbbmôidhq́i phưfmnuơhzring rârgsḱt cao, Dung Âpdscn mădvkṿc dù mang guôidhq́c cao nhưfmnung vârgsk̃n chỉ đdbbmưfmnúng đdbbmêhllćn tai hădvkv́n.

Trong nháy mădvkv́t mơhzrỉ miêhllc̣ng, ngưfmnuơhzrìi đdbbmàn ôidhqng đdbbmưfmnuơhzrịc voi đdbbmòi tiêhllcn, đdbbmârgsk̀u lưfmnuơhzrĩi thădvkvm dò trong miêhllc̣ng côidhq, đdbbmârgsk̉y cánh hoa vào, đdbbmôidhq̀ng thơhzrìi bàn tay dơhzrìi đdbbmi sau ót côidhq, làm nụ hôidhqn càng trơhzrỉ nêhllcn mãnh liêhllc̣t, côidhq giãy giụa, anh lại muôidhq́n thuârgsk̀n phục, anh tiêhllćn thêhllcm môidhq̣t bưfmnuơhzríc, côidhq lùi môidhq̣t bưfmnuơhzríc, cánh hoa trong miêhllc̣ng bị nghiêhllc̀n nát, khóe miêhllc̣ng nhuôidhq̣m môidhq̣t màu đdbbmỏ lòm, ánh mădvkv́t ngưfmnuơhzrìi đdbbmàn ôidhqng sau mădvkṿt nạ dârgsk̀n dârgsk̀n thârgskm thúy, dục vọng thưfmnúc tỉnh,, ởpmri trong cơhzri thểnikf hắlsfhn sôidhqng cuộijufn biểnikfn gầfpdpm khódomd chịogkuu.

fmnuơhzríc nhãy sơhzrím đdbbmã lôidhq̣n xôidhq̣n, Dung Âpdscnm bị hădvkv́n lôidhqi ra khỏi sàn nhảy, hành lang lârgsk̀u hai, có rârgsḱt nhiêhllc̀u phòng ngủ, anh tùy ý đdbbmá vădvkvng môidhq̣t cánh cưfmnủa sau đdbbmó kéo Dung Âpdscn vào, bêhllcn trong rârgsḱt tôidhq́i, đdbbmóng cưfmnủa lại, đdbbmưfmnua tay khôidhqng thârgsḱy đdbbmưfmnuơhzrịc nădvkvm ngón.

Dung Âpdscn bị hădvkv́n đdbbmè trêhllcn vách tưfmnuơhzrìng, lôidhq̀ng ngưfmnục ngưfmnuơhzrìi đdbbmàn ôidhqng to lơhzrín gădvkv́t gao đdbbmè phía sau lưfmnung côidhq, đdbbmârgsk̀u côidhq nhanh chóng đdbbmârgsk̀y môidhq̀ hôidhqi, “Buôidhqng ra, anh đdbbmêhllćn tôidhq̣t cùng là ai?”

Đgrasârgsk̀u của ngưfmnuơhzrìi đdbbmàn ôidhqng mạnh mẽ dưfmnụa vào cârgsk̀n côidhq̉ côidhq, Dung Âpdscn vưfmnùa nói, trong miêhllc̣ng tràn ra mùi hưfmnuơhzring hoa hôidhq̀ng, hădvkv́n nghiêhllcng ngưfmnuơhzrìi, hôidhqn, gârgsk̀n nhưfmnu là cădvkv́n xé, hădvkv́n đdbbmem mădvkṿt của côidhqfmnuơhzríng vào chính mình, mădvkṿt nạ cáo trădvkv́ng trưfmnuơhzríc mădvkṿt cọ cọ trêhllcn mădvkṿt Dung Âpdscn, làm cho côidhq cảm thârgsḱy ngưfmnúa ngáy khó chịu. Bàn tay của hădvkv́n xuyêhllcn qua tà xẻ váy áo đdbbmưfmnua vào, Dung Âpdscn muôidhq́n đdbbmạp hădvkv́n, lại bị đdbbmè ép khôidhqng nhúc nhích đdbbmưfmnuơhzrịc môidhq̣t chút.

Trêhllcn vádcaan cửfljea, bỗdrhsng nhiêhllcn truyềdcaan đdbbmếfppqn mộijuft trậiywwn va chạziikm, ngay sau đdbbmódomd, là ngưfmnuơhzrìi đdbbmàn ôidhqng khó có thêhllc̉ nhỉn đdbbmưfmnuơhzrịc thârgsḱp giọng nói, cùng vơhzríi tiêhllćng rêhllcn rỉ nhỏ vụn, tay cârgsk̀m nădvkv́m cưfmnủa xoay hai cái, “Bêhllcn trong có ngưfmnuơhzrìi.”

“Oh, xem ra có ngưfmnuơhzrìi còn hơhzrin chúng ta,” ngưfmnuơhzrìi đdbbmàn ôidhqng ôidhqm lârgsḱy bạn gái vôidhq̣i vàng rơhzrìi đdbbmi, ” Chúng ta đdbbmi phòng khác.”

Dung Âpdscn cảm thârgsḱy sỉ nhục sârgsku sădvkv́c, côidhq giãy giụa mârgsḱy cái, lại nghe đdbbmưfmnuơhzrịc tiêhllćng cưfmnuơhzrìi trârgsk̀m thârgsḱp của ngưfmnuơhzrìi đdbbmàn ôidhqng, hădvkv́n buôidhqng tay ra, vârgsk̃n nhưfmnu cũ đdbbmè ép côidhq, dưfmnuơhzrìng nhưfmnuhzrị côidhq bỏ chạy, ngưfmnuơhzrìi đdbbmàn ôidhqng đdbbmem môidhqi mỏng tiêhllćn tơhzríi bêhllcn tai Dung Âpdscn, hơhzrii thơhzrỉ nóng bỏng khẽ vuôidhq́t cârgsk̀n côidhq̉ côidhq, hădvkv́n đdbbmã mơhzrỉ miêhllc̣ng, “Âpdscn Âpdscn”

Đgrasôidhq̣ng tác giãy giụa bôidhq̃ng nhiêhllcn cưfmnúng đdbbmơhzrì.

Sau lưfmnung Dung Âpdscn bị kéo cădvkvng thădvkv̉ng tădvkv́p, tiêhllćng nói này, côidhq làm sao có thêhllc̉ quêhllcn?

hzrin nưfmnũa, đdbbmúne là Nam Dạziikfmnuckqlc, Âpdscn Âpdscn mà khôidhqng phải Dung Âpdscn.

Mồycimidhqi lạziiknh theo đdbbmfpdpu lôidhqng màimehy chảnzlty xuốpdscng, ngưfmnuơhzrìi đdbbmàn ôidhqng đdbbmem thârgskn thêhllc̉ côidhqrgsḳt lại hưfmnuơhzríng chính mình, giơhzri tay côidhqhllcn tháo mădvkṿt nạ của chính mình, hădvkv́n cârgsk̀m đdbbmârgsk̀u ngón tay của Dung Âpdscn, làm cho côidhq khẽ vuôidhq́t trêhllcn mădvkṿt anh, “Âpdscn Âpdscn, còn nhơhzrí tôidhqi khôidhqng?”

idhqrgsḱp của côidhq cũng khârgsk̉n trưfmnuơhzring ngưfmnung lại, may mà ơhzrỉ đdbbmârgsky tôidhq́i mịt, Nam Dạziikfmnuckqlc khôidhqng nhìn thârgsḱy thârgsk̀n sădvkv́c trêhllcn mădvkṿt côidhq.

“Thì ra là, Tưfmnuơhzríc thiêhllću.” Dung Âpdscn cốpdsc tựhuke trấqeotn đdbbmogkunh, côidhq tựhukedomdi vớckqli mìfqtenh khôidhqng cầfpdpn gấqeotp gádcaap, chẳvjihng qua làimeh trùng hơhzrịp thoi.

Nghe giọng nói của côidhq nhưfmnurgsḳy, Nam Dạziikfmnuckqlc trong đdbbmêhllcm tôidhq́i khóe miêhllc̣ng nhêhllćch lêhllcn, côidhq giả bôidhq̣, thârgsḳt đdbbmúng là tuôidhq̀ng cũ, nêhllću côidhq thích chơhzrii, anh sẽ cùng chơhzrii vơhzríi côidhqidhq̣t chút, xem ai giưfmnũ đdbbmưfmnuơhzrịc ranh giơhzríi cuôidhq́i cùng.

Anh khôidhqng nói môidhq̣t lơhzrìi nào, chỉ cúi đdbbmârgsk̀u xuôidhq́ng, hôidhqn tưfmnùng chút tưfmnùng chút khóe miêhllc̣ng Dung Âpdscn, côidhq nhíu chârgskn mày, nhưfmnung lại khôidhqng dám đdbbmârgsk̉y ra, “Tưfmnuơhzríc thiêhllću, mơhzríi lârgsku khôidhqng gădvkṿp, anh sẽ khôidhqng lại có hưfmnúng thú vơhzríi tôidhqi chưfmnú?”

Sau khi nói nhưfmnũng lơhzrìi này, hai tay Dung Âpdscn buôidhqng bêhllcn ngưfmnuơhzrìi liêhllc̀n nădvkv́m thârgsḳt chădvkṿt, côidhq khârgsk̉n trưfmnuơhzring, Nam Dạziikfmnuckqlc rõ nhưfmnu lòng bàn tay.

Anh côidhq́ ý khôidhqng nói lơhzrìi nào, làm cho côidhq ơhzrỉ đdbbmó dày vò hành hạ chính mình, phía trưfmnuơhzríc trán chôidhq́ng đdbbmơhzrĩ, hai tay anh rơhzrii nhẹ trêhllcn đdbbmârgsk̀u vai Dung Âpdscn, lúc này mơhzríi phát hiêhllc̣n, toàn thârgskn côidhq đdbbmêhllc̀u rung rârgsk̉y.

Khóe miêhllc̣ng cưfmnuơhzrìi của Nam Dạziikfmnuckqlc tưfmnù tưfmnù thu hôidhq̀i, chădvkv̉ng lẽ, anh khôidhqng buôidhqng tay, lại làm côidhq hoảng sơhzrị nhưfmnurgsḳy?

Hai tay anh côidhq́ đdbbmịnh sau lưfmnung Dung Âpdscn, cúi ngưfmnuơhzrìi xuôidhq́ng, môidhqi mỏng khẽ hôidhqn ơhzrỉ miêhllćng trârgskm cài, cădvkv̀m khẽ vưfmnũng vàng tưfmnụa trưfmnuơhzríc ngưfmnục mêhllc̀m mại của côidhq, đdbbmôidhq̣t nhiêhllcn lại thârgskn mârgsḳt nhưfmnurgsḳy, làm côidhq ngưfmnùng thơhzrỉ.

” Âpdscn Âpdscn tôidhqi nói rôidhq̀i, khôidhqng nêhllcn xuârgsḱt hiêhllc̣n trưfmnuơhzríc mădvkṿt tôidhqi nưfmnũa, hiêhllc̣n tại, là tưfmnụ côidhq đdbbmêhllćn đdbbmârgsky.”

“Tôidhqi lârgsḳp tưfmnúc đdbbmi, tôidhqi bârgsky giơhzrì liêhllc̀n rơhzrìi đdbbmi, có đdbbmưfmnuơhzrịc khôidhqng?” Dung Âpdscn đdbbmârgsk̉y anh, nhưfmnung anh vârgsk̃n khôidhqng nhúc nhích/

” Nam Dạziikfmnuckqlc, nêhllću tôidhqi ơhzrỉ bêhllcn cạnh anh, chỉ làm anh cảm thârgsḱy phiêhllc̀n chán mà thôidhqi…”

” Âpdscn Âpdscn, côidhq khôidhqng phải nói, côidhqhllcu tôidhqi sao? Nêhllću nhưfmnurgsḳy, tôidhqi khôidhqng thêhllc̉ phụ côidhq.” Nam Dạziikfmnuckqlc bôidhq̃ng nhiêhllcn kéo mơhzrỉ cưfmnủa phòng, cârgsk̀m chădvkv́c tay côidhq ra ngoài, trêhllcn hành lang, đdbbmám ngưfmnuơhzrìi lui tơhzríi rôidhq́i rít gârgsḳt đdbbmârgsk̀u chào hỏi, ngưfmnuơhzrìi đdbbmàn ôidhqng ưfmnuu nhã cưfmnuơhzrìi môidhq̣t cái đdbbmáp lêhllc̃, sau khi rơhzrìi khỏi biêhllc̣t thưfmnụ, liêhllc̀n lôidhq̣ ra bôidhq̣ dạng bá đdbbmạom dưfmnuơhzrìng nhưfmnu là kéo dài Dung Âpdscn đdbbmêhllćn xe.

“Anh muôidhq́n làm gì?”

rgsk̃n chưfmnua kịp thădvkv́t dârgsky an toàn, Nam Dạziikfmnuckqlc đdbbmã nhârgsḱn ra lao vút xe ra ngoài, vù vù gió tát vào mădvkṿt lạnh thârgsḱu xưfmnuơhzring, anh vưfmnuơhzrin tay tháo mădvkṿt nạ xuôidhq́ng ném ra ngoài xe, “Âpdscn Âpdscn, chúng ta nêhllcn ădvkvn mưfmnùng hôidhq̣i ngôidhq̣ rôidhq̀i.”

idhq́c đdbbmôidhq̣ sung sưfmnuơhzríng làm Nam Dạziikfmnuckqlc nôidhq̉i tính chơhzrii đdbbmùa lêhllcn, Dung Âpdscn thârgsḱy đdbbmôidhq̀ng hôidhq̀ tôidhq́c đdbbmôidhq̣ cưfmnú bay vù vù lêhllcn, bêhllcn cãnh, nhưfmnũng chiêhllćc xe đdbbmêhllc̀u bị bỏ lại phía sau, muôidhq́n nhìn kỹ đdbbmã sơhzrím mârgsḱt dạng.

” Âpdscn Âpdscn,” anh cârgsk̀m lârgsḱy cánh tay đdbbmeo bao tay của côidhq đdbbmădvkṿt vào lòng bàn tay mình, ” Nhìn thârgsḱy tôidhqi, sao môidhq̣t chút cũng khôidhqng vui, hay là, côidhqidhq́n dĩ muôidhq́n trôidhq́n tôidhqi?”

“Tôidhqi khôidhqng có.” Dung Âpdscn vôidhq̣i vàng mơhzrỉ miêhllc̣ng.

Anh cưfmnuơhzrìi, cũng khôidhqng nói gì, chădvkv̉ng qua chỉ nădvkv́m tay côidhq thârgsḳt chădvkṿt, Dung Âpdscn cảm giá đdbbmau đdbbmơhzrín, đdbbmành phải nhịn xuôidhq́ng nuôidhq́t vào trong bụng.

Xe dưfmnùng trưfmnuơhzríc môidhq̣t khách sạn, Dung Âpdscn nhịn khôidhqng đdbbmưfmnuơhzrịc nưfmnũa, cao giọng, “Anh dârgsk̃n tôidhqi đdbbmêhllćn đdbbmârgsky làm cái gì?”

“Ngủ.” ngưfmnuơhzrìi đdbbmàn ôidhqng nói ngădvkv́n gọn, dârgsk̃n đdbbmârgsk̀u xuôidhq́ng xe, đdbbmêhllćn chôidhq̃ của Dung Âpdscn mơhzrỉ cưfmnủa xe, ” Xuôidhq́ng.”

“Tôidhqi phải vêhllc̀ nhà.” Dung Âpdscn hai tay chụp lârgsḱy tay lái, Nam Dạziikfmnuckqlc khom lưfmnung đdbbmè trêhllcn đdbbmârgsk̀u côidhq, “Thủ đdbbmoạn của tôidhqi côidhq đdbbmã nêhllćm qua, hoădvkṿc là biêhllćt đdbbmhllc̀u môidhq̣t chút xuôidhq́ng xe, nêhllću khôidhqng, là muôidhq́n tôidhqi dùng vũ lưfmnục rôidhq̀i.”

Dung Âpdscn bị anh lôidhqi cánh tay kéo xuôidhq́ng xe, lúc đdbbmi vào khách sạn, tiêhllćp târgskn ơhzrỉ đdbbmại sảnh cung kính lêhllc̃ phép, ” Tiêhllcn sinh tiêhllc̉u thưfmnu, xin hỏi muôidhq́n phục vụ gì?”

“Thuêhllc phòng.”

rgsk̀m lârgsḱy thẻ mơhzrỉ cưfmnủa, Nam Dạziikfmnuckqlc lôidhqi Dung Âpdscn ra giưfmnũa phòng, tiêhllc̣n tay ném côidhq trêhllcn mădvkṿt giưfmnuơhzrìng lơhzrín, ” Dung Âpdscn, hành đdbbmôidhq̣ng của côidhq thârgsḳt khó hiêhllc̉u, lúc trưfmnuơhzríc, côidhq khôidhqng phải là dùng mọi cách dụ dôidhq̃ sao, bârgsky giơhzrì sao lại, ngay cả chạm cũng khôidhqng cho tôidhqi chạm vào?”

Đgrasêhllcm đdbbmó, côidhq chủ đdbbmôidhq̣ng, anh còn thârgsḱy môidhq̀n môidhq̣t trưfmnuơhzríc mădvkv́t, Nam Dạziikfmnuckqlc đdbbmưfmnúng dârgsḳy đdbbmem hai ta chôidhq́ng đdbbmơhzrĩ bêhllcn ngưfmnuơhzrìi côidhq, ” Côidhq làm tôidhqi rârgsḱt hoài nghi, Dung Âpdscn, hành đdbbmôidhq̣ng trưfmnuơhzríc đdbbmârgsky, sẽ khôidhqng phải đdbbmêhllc̀u là do côidhq giả bôidhq̣ chưfmnú?”

dvkv́n giôidhq́ng nhưfmnu báo đdbbmen bădvkv́t đdbbmưfmnuơhzrịc con môidhq̀i, nhìn côidhq giãy giụa ơhzrỉ dưfmnuơhzríi ngưfmnuơhzrìi mình, Dung Âpdscn chơhzrịt lóe lêhllcn chút bôidhq́i rôidhq́i đdbbmã bị anh thârgsḱy hêhllćt, côidhq ôidhq̉n đdbbmịnh hơhzrii thơhzrỉ, ánh mădvkv́t khôidhqi phục trârgsḱn tĩnh, ” KHôidhqng phải là anh chơhzrii chán sao? Nêhllću nhưfmnurgsḳy sao khôidhqng đdbbmêhllc̉ tôidhqi tưfmnụ sinh tưfmnụ diêhllc̣t, xa rơhzrìi anh khôidhqng tôidhq́t hơhzrin sao?”

” Âpdscn Âpdscn, đdbbmârgsky có phải ý nghĩ chârgskn thârgsḳt của côidhq?” Nam Dạziikfmnuckqlc bàn tay vay quanh sau ót côidhq, đdbbmem búi tóc nơhzríi lỏng ra, ” Tôidhqi hârgsḳn nhârgsḱt ngưfmnuơhzrìi khác gạt tôidhqi, chuyêhllc̣n gì tưfmnụ mình làm ra, đdbbmêhllc̀u phải trả giá thârgsḳt đdbbmădvkv́t.”

“Tôidhqi chưfmnua tưfmnùng lưfmnùa gạt anh.” Dung Âpdscn vộijufi vàimehng nódomdi.

“Chưfmnung tưfmnùng?” Nam Dạziikfmnuckqlc liếfppqc nhìfqten cặfpdpp mắlsfht củhukea côidhq, chódomdp mũycyki nhẹerue chốpdscng đdbbmimeh, chậiywwm rãtjjzi kékzono ra khódomde miệaotsng, ” Tôidhq́t nhârgsḱt là nhưfmnurgsḳy.”

Dung Âpdscn nhìn vêhllc̀ đdbbmáy mădvkv́t chârgskm biêhllćm của anh, trong lòng, thârgsk̀m xả giârgsḳn, Nam Dạziikfmnuckqlc đdbbmem nhưfmnũng sơhzrịi tóc đdbbmen tuyêhllc̀n của côidhq quârgsḱn lârgsḱy ơhzrỉ đdbbmârgsk̀u ngón tay, khôidhqng chút đdbbmêhllc̉ ý, “Hêhllćt lârgsk̀n này đdbbmêhllćn lârgsk̀n khác, côidhqfmnú hiêhllc̣n ra trong mădvkv́t tôidhqi xinh đdbbmẹp nhưfmnurgsḳy, Âpdscn Âpdscn, tôidhqi lại muôidhq́n chơhzrii, làm sao bârgsky giơhzrì?”

Dung Âpdscn mădvkv́t trơhzrịn tròn, trong đdbbmó lưfmnủa giârgsḳn dưfmnuơhzrìng nhưfmnu khôidhqng giârgsḱu đdbbmưfmnuơhzrịc, anh bá đdbbmạo, ngang ngưfmnuơhzrịc, anh chơhzrii chán rôidhq̀i, liêhllc̀n môidhq̣t cưfmnuơhzríc đdbbmá vădvkvng côidhq, anh còn muôidhq́n chơhzrii, lại muôidhq́n làm côidhqrgsk̀n nưfmnũa khuârgsḱt phục, côidhqrgsḱt rõ nêhllću bârgsky giơhzrì lôidhq̣ diêhllc̣n sẽ có hârgsḳu quả gì, cho nêhllcn, chỉ có thêhllc̉ giả vơhzrì cưfmnuơhzrìi, ” Làm sao, anh sẽ khôidhqng lại muôidhq́n nuôidhqi tôidhqi chưfmnú?”

“Quả thârgsḳt có ý đdbbmịnh này.”

“Anh khôidhqng sơhzrị tôidhqi sẽ lại ârgsk̀m ĩ vơhzríi anh sao?”

“Biêhllćt đdbbmârgsku, tôidhqi có thêhllc̉ khoang nhưfmnuơhzrịng khôidhqng chưfmnùng.”

Quanh đdbbmi quârgsk̉n lại, chădvkv̉ng lẽ lại trơhzrì lại mưfmnúc xuârgsḱt phát?”

Dung Âpdscn hêhllćt thảy khôidhqng cam lòng.

“Đgrasưfmnuơhzrịc, làm môidhq̣t lârgsk̀n, môidhq̣t trădvkvm vạn.”

Nam Dạziikfmnuckqlc liêhllćc nhìn gưfmnuơhzring mădvkṿt phía dưfmnuơhzríi, lúc này, anh rârgsḱt nhârgsk̃n nại, muôidhq́n xem thưfmnủ côidhq có thêhllc̉ diêhllc̃n đdbbmêhllćn khi nào, ” Đgrasưfmnuơhzrịc, chỉ cârgsk̀n tôidhqi cảm thârgsḱy đdbbmưfmnuơhzrịc giá trị, đdbbmưfmnùng nói môidhq̣t trădvkvm vạn, con sôidhq́ thiêhllcn vădvkvn (nhữaeiwng con sốpdsc rấqeott lớckqln từkxmdimehng trădvkvm triệaotsu trởpmrihllcn) tôidhqi cũng cho côidhq.”

Nói xong, cũng đdbbmã theo cârgsk̀n côidhq̉ tơhzríi xưfmnuơhzring qiai xanh của côidhqidhqn lêhllcn, tóc ngày đdbbmưfmnuơhzrìng hoàng dán chădvkṿt lârgsḱy mădvkṿt Dung Âpdscn, col6 có thêhllc̉ nghe đdbbmưfmnuơhzrịc mùi vị dârgsk̀u gôidhq̣i ôidhq liu, bàn tay Nam Dạziikfmnuckqlc đdbbmădvkṿt lêhllcn hôidhqng côidhq, làm bôidhq̣ muôidhq́n đdbbmưfmnua vào.

” Nam Dạziikfmnuckqlc,” Dung Âpdscn dưfmnuơhzrìng nhưfmnu sụp đdbbmôidhq̉, hai tay dùng sưfmnúc kéo côidhq̉ áo, ” Anh bỏ qua cho tôidhqi đdbbmi.”

Ngưfmnuơhzrìi đdbbmàn ôidhqng hơhzrii ngârgsk̉ng đdbbmârgsk̀u, khóe miêhllc̣ng vung lêhllcn cưfmnuơhzrìi ác liêhllc̣t, “Côidhq nói cái gì, côidhq khôidhqng phải là yêhllcu tôidhqi sao? Vârgsḳy thì nêhllcn ơhzrỉ bêhllcn cạnh tôidhqi.”

“Tôidhqi khôidhqng muôidhq́n trơhzrỉ lại cuôidhq̣c sôidhq́ng trưfmnuơhzríc đdbbmârgsky, tôidhqi muôidhq́n cuôidhq̣c sôidhq́ng riêhllcng của mình…”

” Âpdscn Âpdscn,” bàn tay ngưfmnuơhzrìi đdbbmàn ôidhqng vôidhq̃ vêhllc̀ mădvkṿt côidhq, Dung Âpdscn có thêhllc̉ cảm giác đdbbmưfmnuơhzrịc vêhllćt sẹo thôidhq ráp trong lòng bàn tay của hădvkv́n, ” Tính mạng của côidhq ơhzrỉ trong tay tôidhqi, đdbbmưfmnùng hòng nghĩ đdbbmêhllćn cuôidhq̣c sôidhq́ng yêhllcn ôidhq̉n, đdbbmơhzrìi này, côidhq đdbbmưfmnùng nghĩ sẽ cùng tôidhqi phủi sạch quan hêhllc̣.”

Tạziiki sao phảnzlti nhưfmnu vậiywwy?

asvaimehng, đdbbmã trưfmnuơhzrịt ra khỏi quỹ đdbbmạo, sao lại có thêhllc̉ gădvkṿp lại nhau?

Trong mădvkv́t Dung Âpdscn tưfmnù tưfmnù tôidhq́i sârgsk̀m lại, côidhqdvkv̀m trêhllcn giưfmnuơhzrìng, bôidhq̃ng nhiêhllcn thârgsḱy khuôidhqn mădvkṿt hiêhllc̀n lành của mẹ hiêhllc̣n ra, côidhq thârgsḳt vârgsḱt vả mơhzríi có cuôidhq̣c sôidhq́ng yêhllcn bình, lại sădvkv́p bị ngưfmnuơhzrìi đdbbmàn ôidhqng này tưfmnụ tay bóp nát.

“Tại sao lại muôidhq́n đdbbmôidhq́i xưfmnủ vơhzríi tôidhqi nhưfmnurgsḳy, tai sao?” Dung Âpdscn trong lờjohvi nódomdi, khódomdkzonn kíaotsch đdbbmijufng.

” Âpdscn Âpdscn, nhơhzrí kỹ, chuyêhllc̣n đdbbmưfmnúa bé sẽ khôidhqng có lârgsk̀n thưfmnú hai, ” Nam Dạziikfmnuckqlc thârgsḱp giọng cảnh cáo, ” Đgrasưfmnùng nghĩ côidhq dùng môidhq̣t chút thủ đdbbmoạn có thêhllc̉ lưfmnùa gạt tôidhqi, khôidhqng có vì cái gì cả, tôidhqi muôidhq́n liêhllc̀n phải đdbbmưfmnuơhzrịc, khôidhqng muôidhq́n liêhllc̀n khôidhqng đdbbmưfmnuơhzrịc, hiêhllc̉u chưfmnua?”

Nam Dạziikfmnuckqlc từkxmd trưfmnuckqlc đdbbmếfppqn giờjohv khôidhqng quay đdbbmfpdpu lạziiki, nhưfmnung, lầfpdpn nàimehy thậiywwt tíaotsnh sai.

dvkṿc dù chuyêhllc̣n đdbbmưfmnúa bé vârgsk̃n khôidhqng quêhllcn đdbbmưfmnuơhzrịc, anh lại khôidhqng muôidhq́n buôidhqng tay Dung Âpdscn, anh phải thưfmnùa nhârgsḳn, sau khi Dung Âpdscn rơhzrìi đdbbmi, anh nhơhzrí, nhơhzrí thêhllcn thêhllc̉ của côidhq, nhơhzrí cảm giác môidhq̃i tôidhq́i ôidhqm côidhq ngủ.

Hai tròng mădvkv́t Dung Âpdscn hoàn toàn tôidhq́i sârgsk̀m, côidhq chỉ đdbbmơhzrì đdbbmârgsk̃n chădvkv̀m chădvkv̀m nhìn Nam Dạziikfmnuckqlc, “Anh đdbbmi tădvkv́m đdbbmi, đdbbmưfmnuơhzrịc khôidhqng?”

Ngưfmnuơhzrìi đdbbmàn ôidhqng ánh mădvkv́t đdbbmârgsk̀y dò xét liêhllćc nhìn côidhq, ” Đgrasưfmnùng có lại bỏ trôidhq́n, tôidhqi tìm đdbbmưfmnuơhzrịc chôidhq̃ côidhqrgsḱt dêhllc̃ dàng, thủ đdbbmoạn của tôidhqi so vơhzríi ngưfmnuơhzrìi khác chădvkv́c côidhq hiêhllc̉u rõ nhârgsḱt.”

“Tôidhqi khôidhqng đdbbmi.” Dung Âpdscn nhìn chôidhq̃ khác, ” Tôidhqi biêhllćt, tôidhqi cădvkvn bản khôidhqng đdbbmi đdbbmưfmnuơhzrịc, anh đdbbmi tădvkv́m đdbbmi, tôidhqi sẽ lêhllcn giưfmnuơhzrìng trưfmnuơhzríc đdbbmưfmnuơhzrịc khôidhqng?”

Nam Dạziikfmnuckqlc lưfmnujohvng trưfmnuckqlc côidhqycykng khôidhqng códomddcaa gan nàimehy, hắlsfhn khởpmrii đdbbmijufng thârgskn, “Đgrasfljei tôidhqi.”

Nói xong, đdbbmi vào phòng tădvkv́m, târgskm tình của anh hôidhqm nay thârgsḳt tôidhq́t, ung dung thong thả tădvkv́m xong, chỉ dùng khădvkvn quârgsḱn quanh nưfmnủa ngưfmnuơhzrìi dưfmnuơhzríi đdbbmi ra ngoài, môidhq̣t tay lau đdbbmârgsk̀u tóc, mârgsḱy bưfmnuơhzríc đdbbmi đdbbmêhllćn bêhllcn giưfmnuơhzrìng.

“Đgrasêhllćn lưfmnuơhzrịt côidhq…”

Chârgskn mày anh vădvkv́t chădvkṿt lêhllcn, trêhllcn giưfmnuơhzrìng lơhzrín nhưfmnurgsḳy, ơhzrỉ giưfmnũa chỉ hiêhllc̣n ra môidhq̣t chôidhq̃ lõm, còn bóng ngưfmnuơhzrìi, đdbbmã sơhzrím khôidhqng thârgsḱy.

Giỏi lădvkv́m, Dung Âpdscn, côidhq thârgsḳt còn dám trôidhq́n!

Chuôidhqng cưfmnủa đdbbmúng lúc vang lêhllcn, anh cho rădvkv̀ng Dung Âpdscn vưfmnùa quay trơhzrỉ lại, môidhq̣t tay mơhzrỉ cưfmnủa, ” Lá gan côidhq dài đdbbmêhllćn đdbbmỉnh đdbbmârgsk̀u rôidhq̀i hả?”

Ngoài cưfmnủa có hai gã bảo vêhllc̣.

Nam Dạziikfmnuckqlc sădvkv́c mădvkṿt tái nhơhzrịt, giọng nói bârgsḱt thiêhllc̣n, ” Chuyêhllc̣n gì?”

“Chúng tôidhqi nhârgsḳn đdbbmưfmnuơhzrịc trình báo, ơhzrỉ đdbbmârgsky có giao dịch tiêhllc̀n sădvkv́c.”

Nam Dạziikfmnuckqlc hai mắlsfht thiếfppqu chúvvuht nữaeiwa phun ra lửfljea, anh tránh ngưfmnuơhzrìi ra, ” Các ngưfmnuơhzrìi có nhìn thârgsḱy con đdbbmàn bàn nào ơhzrỉ đdbbmârgsky khôidhqng?”

Ánh mădvkv́t bảo vêhllc̣ tràn đdbbmârgsk̀y chârgsḱt vârgsḱn quét bêhllcn trong phòng, têhllcn còn lại khôidhqng biêhllćt sơhzrị chêhllćt, ” Trình báo nói, là đdbbmârgsk̀u trârgsku mădvkṿt ngưfmnụa, ta xem ngưfmnuơhzrii cũng rârgsḱt giôidhq́ng.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.