Ám Dục

Chương 27 : Tàn nhẫn mà xoay lưng đi

    trước sau   
“Việzqrat?” Giọkrqcng Dung Âixshn khàctlhn khàctlhn, lộzqboxppm sựsxop sợwsxteqlci củyheda côvkoculpyc nàctlhy, chẳiqmkng lẽjosu… “Anh khôvkocng nhậoptln ra em sao?”

tykmjosuc mắpfmtt khôvkocng kìwwhsm nécbddn đxvgvưtykmwsxtc màctlhlwpoi xuốdmlvng, đxvgvzqbong… đxvgvzqbong nhưtykm vậoptly…, nhưtykm vậoptly quákyzzctlhn nhẫpkfbn.

tykma xốdmlvi xảuojn, lạyodqnh buốdmlvt ngưtykmbrski đxvgvàctlhn ôvkocng quay đxvgvgdrmu nhìwwhsn côvkoc, rõxppmctlhng làctlh gầgdrmn trong gang tấvfjjc, màctlh sao trákyzzi tim côvkocctlhng lúulpyc càctlhng trởkkcbxvgvn lạyodqnh lẽjosuo?

“Đmwtmi” Diêxvgvm Việzqrat lêxvgvn tiếtykmng, chỉulpyjyqli đxvgvúulpyng mộzqbot từzqbo duy nhấvfjjt, nhưtykmng từzqbo đxvgvójyqlrtaung khôvkocng phảuojni nójyqli vớjosui Dung Âixshn.

“Vâsqbjng!”

Giốdmlvng nhưtykm lầgdrmn gặsqbjp trưtykmjosuc ởkkcb nhàctlhctlhng, ngưtykmbrski đxvgvàctlhn ôvkocng nàctlhy vẫpkfbn khôvkocng hềrpju đxvgvvkbe ýulpy đxvgvếtykmn Dung Âixshn, nhưtykmng lầgdrmn nàctlhy côvkoc đxvgvãeqlc biếtykmt anh ấvfjjy làctlh Diêxvgvm Việzqrat, sao anh ấvfjjy còrtaun lạyodqnh lùxppmng vớjosui côvkoc nhưtykm vậoptly?!


“Việzqrat!”

Chẳiqmkng lẽjosu nhữvkbeng gìwwhs đxvgvãeqlc trảuojni qua, chỉulpyrtaun mìwwhsnh côvkoc nhớjosu thôvkoci ưtykm? Nếtykmu khôvkocng yêxvgvu quákyzzsqbju đxvgvoptlm, côvkocrtaung sẽjosu khôvkocng nhớjosuxppm từzqbong nécbddt mặsqbjt, cửoptl chỉulpy củyheda anh ấvfjjy nhưtykm vậoptly, côvkocrtaung sẽjosu khôvkocng nhớjosuxppm mỗwsxti mộzqbot kỷorux niệzqram giữvkbea hai ngưtykmbrski nhưtykm vậoptly, mưtykma càctlhng lúulpyc càctlhng to, trôvkocng Dung Âixshn lúulpyc nàctlhy thậoptlt thảuojnm hạyodqi.

“Côvkoc đxvgvi đxvgvi”. Hai ngưtykmbrski đxvgvàctlhn ôvkocng chắpfmtn trưtykmjosuc mặsqbjt Dung Âixshn lạyodqnh lùxppmng lêxvgvn tiếtykmng.

“Nhìwwhsn xem, kia chẳiqmkng phảuojni làctlh Dung Âixshn sao?”. Hạyodq Phi Vũrtau vừzqboa ra khỏctlhi phòrtaung họkrqcp bákyzzo đxvgvmiyhng ởkkcb cửoptla trákyzznh mưtykma. Nam Dạyodqtykmjosuc nhìwwhsn theo hưtykmjosung chỉulpy củyheda côvkoc ta, quảuojn nhiêxvgvn anh thấvfjjy mộzqbot mìwwhsnh Dung Âixshn đxvgvang đxvgvmiyhng dưtykmjosui mưtykma bêxvgvn cạyodqnh đxvgvctlhn xe, hìwwhsnh nhưtykm đxvgvang nívdhbu kécbddo gìwwhs đxvgvójyql.

“Lẽjosuctlho anh khôvkocng nhớjosu em sao? Diêxvgvm Việzqrat …!!!!”

“Côvkoc cứmiyh nhưtykm vậoptly chúulpyng tôvkoci rấvfjjt khójyql xửoptl.” Ngưtykmbrski vệzqra sỹfcwk cao lớjosun khôvkocng thểvkbe trìwwhs hoãeqlcn lộzqbo trìwwhsnh thêxvgvm, đxvgvàctlhnh kécbddo tay Dung Âixshn rồozuri đxvgvqhecy côvkoc ra.

Lựsxopc đxvgvqhecy hơlwpoi mạyodqnh khiếtykmn Dung Âixshn ngãeqlc ngay xuốdmlvng bậoptlc thang, vếtykmt thưtykmơlwpong cũrtau chưtykma làctlhnh, lạyodqi thêxvgvm vếtykmt thưtykmơlwpong mớjosui, nhưtykmng tấvfjjt cảuojn đxvgvrpjuu khôvkocng thểvkbe so vớjosui sựsxop đxvgvau lòrtaung củyheda côvkoculpyc nàctlhy. Cửoptla xe đxvgvójyqlng sậoptlp ngay trưtykmjosuc mắpfmtt, côvkocctlh Diêxvgvm Việzqrat, dưtykmbrskng nhưtykm lạyodqi bịqhec ngăeauqn cákyzzch bởkkcbi hai khôvkocng gian.

Dung Âixshn khôvkocng phảuojnn ứmiyhng gìwwhs nữvkbea, côvkoc ngồozuri im trêxvgvn đxvgvvfjjt, xuyêxvgvn qua cửoptla kívdhbnh nhìwwhsn vàctlho bêxvgvn trong xe.

Khôvkocng còrtaun sựsxopxvgvu thưtykmơlwpong trong quákyzz khứmiyh, anh ấvfjjy lạyodqnh lùxppmng, lầgdrmn lưtykmwsxtt vứmiyht bỏctlh mộzqbot mìwwhsnh côvkockkcb trong mưtykma lạyodqnh.

xvgvn trong xe, ngưtykmbrski đxvgvàctlhn ôvkocng day nhẹctlh mi tâsqbjm: “Lákyzzi xe”

Hạyodq Phi Vũrtautykmbrski thầgdrmm quay sang nhìwwhsn Nam Dạyodqtykmjosuc, đxvgvãeqlc thấvfjjy sắpfmtc mặsqbjt anh xanh mécbddt. Sựsxop tứmiyhc giậoptln trong mắpfmtt dưtykmbrskng nhưtykm đxvgvãeqlc biếtykmn hai con ngưtykmơlwpoi đxvgven nhákyzznh củyheda anh thàctlhnh hai đxvgvdmlvm lửoptla, chiếtykmc khuyêxvgvn tai bêxvgvn tai trákyzzi lójyqle ra thứmiyh ákyzznh sákyzzng nguy hiểvkbem.

“Tưtykmjosuc!” Thấvfjjy Nam Dạyodqtykmjosuc lao ra ngoàctlhi, Hạyodq Phi Vũrtaucbddo tay anh.

Nam Dạyodqtykmjosuc khôvkocng chúulpyt nghĩtykm ngợwsxti hấvfjjt tay côvkoc ta ra, trong nhákyzzy mắpfmtt, mộzqbot thâsqbjn màctlhu bạyodqc cao quýulpy chìwwhsm vàctlho trong mưtykma, theo từzqbong bưtykmjosuc châsqbjn, nưtykmjosuc mưtykma bắpfmtn tung tójyqle ưtykmjosut đxvgvpkfbm gấvfjju quầgdrmn, nhưtykmng lúulpyc nàctlhy, Nam Dạyodqtykmjosuc làctlhm sao còrtaun đxvgvvkbe ýulpy đxvgvếtykmn nhữvkbeng đxvgviềrpjuu đxvgvójyql.


Dung Âixshn ngồozuri trong mưtykma nhưtykm ngưtykmbrski mấvfjjt hồozurn, bảuojn vai côvkoc thìwwhsnh thoảuojnng lạyodqi run lêxvgvn.

Đmwtmzqbot nhiêxvgvn ákyzzo bịqheccbddo, côvkoc cảuojnm thấvfjjy hai vai đxvgvau nhứmiyhc, thâsqbjn thểvkbe yếtykmu ớjosut bịqhec xốdmlvc lêxvgvn, sau khi nhìwwhsn rõxppm ngưtykmbrski đxvgvójyqlctlh ai, Dung Âixshn giãeqlcy dụfgdoa: “Buôvkocng tôvkoci ra”.

“Em thívdhbch tựsxop hạyodq thấvfjjp mìwwhsnh, cũrtaung đxvgvzqbong ởkkcb trưtykmjosuc mắpfmtt tôvkoci hếtykmt lầgdrmn nàctlhy tớjosui lầgdrmn khákyzzc khójyqlc lójyqlc vìwwhs mộzqbot ngưtykmbrski đxvgvàctlhn ôvkocng khákyzzc, em coi tôvkoci làctlh ngưtykmbrski chếtykmt sao???”

“Anh cójyql thểvkbe khốdmlvng chếtykm mọkrqci thứmiyh, chẳiqmkng lẽjosu, ngay cảuojnvkoci khójyqlc vìwwhs ai anh cũrtaung muốdmlvn quyếtykmt đxvgvqhecnh sao? Nam Dạyodqtykmjosuc, anh nghĩtykm anh làctlh ai? Anh làctlh ákyzzc mộzqbong củyheda đxvgvbrski tôvkoci, nếtykmu khôvkocng gặsqbjp anh, tôvkoci sẽjosu khôvkocng phảuojni thảuojnm hạyodqi, thấvfjjp hèckvqn nhưtykmsqbjy giờbrsk!”

“Ha ha” Nam Dạyodqtykmjosuc nghe xong, khôvkocng ngờbrsk khójyqle miệzqrang lạyodqi nhếtykmch lêxvgvn đxvgvgdrmy tàctlh mịqhec: “Cuốdmlvi cùxppmng cũrtaung nghe đxvgvưtykmwsxtc lờbrski mắpfmtng chửoptli củyheda em, lâsqbju nhưtykm vậoptly màctlh khôvkocng thấvfjjy phảuojnn khákyzzng, thìwwhs ra tấvfjjt cảuojn đxvgvrpjuu giấvfjju ởkkcb trong lòrtaung, em càctlhng hậoptln, tôvkoci sẽjosuctlhng vui vẻaqka, sựsxop thấvfjjp hèckvqn hôvkocm nay làctlh em tựsxop chuốdmlvc lấvfjjy!”

Hếtykmt lầgdrmn nàctlhy đxvgvếtykmn lầgdrmn khákyzzc chạyodqy theo mộzqbot ngưtykmbrski đxvgvàctlhn ôvkocng, mặsqbjc dùxppm biếtykmt rõxppm đxvgvdmlvi phưtykmơlwpong tuyệzqrat tìwwhsnh vẫpkfbn kiêxvgvn quyếtykmt khôvkocng từzqbo bỏctlh, đxvgvvfjjy khôvkocng phảuojni làctlhckvqn hạyodq thìwwhsctlhkyzzi gìwwhs?

“Tưtykmjosuc, trờbrski mưtykma to quákyzz, chúulpyng ta vềrpju nhanh thôvkoci” Giọkrqcng nójyqli dịqhecu dàctlhng củyheda Hạyodq Phi Vũrtaukkcb phívdhba sau khiếtykmn Nam Dạyodqtykmjosuc dầgdrmn dầgdrmn tỉulpynh tákyzzo lạyodqi. Átjqnnh mắpfmtt Dung Âixshn mệzqrat mỏctlhi, nhưtykmng côvkoc vẫpkfbn kiêxvgvn đxvgvqhecnh nójyqli: “Dùxppm thấvfjjp hèckvqn đxvgvếtykmn đxvgvâsqbju thìwwhs đxvgvójyqlrtaung làctlh cuộzqboc sốdmlvng củyheda tôvkoci, chỉulpy cầgdrmn anh khôvkocng đxvgvếtykmn quấvfjjy rầgdrmy thìwwhsvkoci cójyql thểvkbe sốdmlvng rấvfjjt tốdmlvt”.

“Đmwtmưtykmwsxtc!” Nam Dạyodqtykmjosuc nắpfmtm chặsqbjt tay sau đxvgvójyql bấvfjjt ngờbrsk đxvgvqhecy Dung Âixshn ra. Côvkoc lậoptlp tứmiyhc ngãeqlc xuốdmlvng, lầgdrmn nàctlhy mạyodqnh hơlwpon lầgdrmn trưtykmjosuc rấvfjjt nhiềrpjuu, lưtykmng Dung Âixshn đxvgvoptlp vàctlho bậoptlc thang tívdhbm bầgdrmm: “Tôvkoci sẽjosu chốdmlvng mắpfmtt chờbrsk xem, chờbrsk xem anh ta cójyql thểvkbe cho em cuộzqboc sốdmlvng màctlh em mong muốdmlvn, đxvgvvkbe xem anh ta cójyql cho đxvgvưtykmwsxtc khôvkocng!”

Sau khi nójyqli xong, Nam Dạyodqtykmjosuc đxvgvi mộzqbot mạyodqch đxvgvếtykmn bãeqlci đxvgvvkbe xe, nhữvkbeng lúulpyc nhưtykm thếtykmctlhy Hạyodq Phi Vũrtau khôvkocng dákyzzm mởkkcb miệzqrang, côvkoc ta vộzqboi vãeqlc đxvgvuổurali theo.

Dung Âixshn vậoptlt lộzqbon mãeqlci vẫpkfbn khôvkocng thểvkbe tựsxopwwhsnh đxvgvmiyhng lêxvgvn, ngưtykmbrski đxvgvi đxvgvưtykmbrskng chỉulpy nhìwwhsn côvkoc bằxmmbng ákyzznh mắpfmtt coi thưtykmbrskng rồozuri cũrtaung chạyodqy đxvgvi trúulpytykma.

Nhặsqbjt túulpyi xákyzzch bịqheclwpoi bêxvgvn cạyodqnh lêxvgvn, Dung Âixshn đxvgvang đxvgvqhecnh thửoptl đxvgvmiyhng lêxvgvn mộzqbot lầgdrmn nữvkbea, thìwwhs bảuojn vai đxvgvãeqlc đxvgvưtykmwsxtc mộzqbot bàctlhn tay ôvkocm lấvfjjy đxvgvoptlvkoc đxvgvúulpyng dậoptly.

“Trầgdrmn Kiềrpjuu?” Lầgdrmn nàctlho cũrtaung vậoptly, ởkkcb thờbrski đxvgviểvkbem côvkoc cầgdrmn ngưtykmbrski giúulpyp đxvgvoptl nhấvfjjt, anh ta đxvgvrpjuu xuấvfjjt hiệzqran.

“Tạyodqi sao em lạyodqi bịqhec ngãeqlc đxvgvếtykmn mứmiyhc nàctlhy?” Trầgdrmn Kiềrpjuu đxvgvưtykma ôvkoc che trêxvgvn đxvgvgdrmu Dung Âixshn: “Lêxvgvn xe đxvgvi”.

“Em đxvgvãeqlc nhìwwhsn thấvfjjy anh ấvfjjy” Dung Âixshn nắpfmtm chặsqbjt ốdmlvng tay ákyzzo Trầgdrmn Kiềrpjuu: “Làctlh Diêxvgvm Việzqrat, làctlh anh ấvfjjy … Nhưtykmng tạyodqi sao anh ấvfjjy lạyodqi tỏctlh ra nhưtykm khôvkocng quen biếtykmt em?”

“Lêxvgvn xe rồozuri nójyqli” Trầgdrmn Kiềrpjuu đxvgvoptl vai Dung Âixshn, vừzqboa ôvkocm vừzqboa dìwwhsu côvkocxvgvn xe: “Tin Diêxvgvm Việzqrat trởkkcb vềrpju, anh cũrtaung mớjosui biếtykmt đxvgvưtykmwsxtc, em hãeqlcy bìwwhsnh tĩtykmnh, trưtykmjosuc tiêxvgvn nghe anh nójyqli đxvgvãeqlc …”

Trầgdrmn Kiềrpjuu lấvfjjy khăeauqn lôvkocng ởkkcb ghếtykm sau đxvgvưtykma cho Dung Âixshn, rồozuri giúulpyp côvkoc lau nưtykmjosuc bẩqhecn trêxvgvn mặsqbjt: “Sau mộzqbot năeauqm, hôvkocm nay làctlh lầgdrmn đxvgvgdrmu tiêxvgvn anh nhìwwhsn thấvfjjy Diêxvgvm Việzqrat, Hôvkocm đxvgvójyql … Làctlh em tậoptln mắpfmtt nhìwwhsn thấvfjjy cậoptlu ấvfjjy đxvgvưtykmwsxtc đxvgvqhecy ra khỏctlhi phòrtaung cấvfjjp cứmiyhu, Dung Âixshn, em khôvkocng thấvfjjy chuyệzqran nàctlhy rấvfjjt kỳlqmv lạyodq sao?”

“Lúulpyc đxvgvójyql, bákyzzc sỹfcwkjyqli anh ấvfjjy đxvgvang nguy kịqhecch, bảuojno mìwwhsnh nhanh chójyqlng thôvkocng bákyzzo cho ngưtykmbrski nhàctlh biếtykmt, sau đxvgvójyql, rõxppmctlhng vịqheckyzzc sỹfcwk kia đxvgvãeqlcjyqli vớjosui em, Diêxvgvm Việzqrat đxvgvãeqlc chếtykmt. Khi anh ấvfjjy đxvgvưtykmwsxtc đxvgvqhecy ra khỏctlhi phòrtaung cấvfjjp cứmiyhu, trêxvgvn mặsqbjt phủyhed vảuojni trắpfmtng, em khôvkocng tin, còrtaun xốdmlvc lêxvgvn nhìwwhsn, ngưtykmbrski đxvgvójyql … đxvgvúulpyng làctlh anh ấvfjjy. Lúulpyc ngưtykmbrski nhàctlh củyheda Diêxvgvm Việzqrat đxvgvếtykmn, họkrqc đxvgvãeqlc mang thi thểvkbe anh ấvfjjy ra khỏctlhi bệzqranh việzqran, cho đxvgvếtykmn tậoptln hôvkocm nay, họkrqcrtaung chưtykma từzqbong côvkocng bốdmlv tin tứmiyhc nàctlhy, ngưtykmbrski màctlh chúulpyng ta biếtykmt, anh ấvfjjy đxvgvãeqlc chếtykmt rồozuri …”

“Nếtykmu nhưtykm vậoptly, thìwwhs ngưtykmbrski têxvgvn Diêxvgvm Việzqrat kia làctlh ai?”

Suy nghĩtykm củyheda Dung Âixshn rốdmlvi bờbrski, hiểvkben nhiêxvgvn, ngay lúulpyc nàctlhy côvkoc khôvkocng thểvkbekyzzc đxvgvqhecnh rõxppmctlhng: “Cójyql lẽjosu… Cójyql lẽjosuulpyc đxvgvójyql anh ấvfjjy vẫpkfbn chưtykma chếtykmt, sau đxvgvójyql anh ấvfjjy lạyodqi phảuojni đxvgvi Châsqbju Âixshu, nhưtykmng nếtykmu đxvgvúulpyng làctlh nhưtykm vậoptly, tạyodqi sao anh ấvfjjy lạyodqi khôvkocng đxvgvếtykmn tìwwhsm em, thờbrski gian mộzqbot năeauqm, cũrtaung đxvgvyhedsqbju đxvgvvkbe anh ấvfjjy nójyqli cho em biếtykmt, anh ấvfjjy vẫpkfbn còrtaun sốdmlvng”

Vẻaqka mặsqbjt Trầgdrmn Kiềrpjuu nghiêxvgvm túulpyc lákyzzi xe: “Đmwtmvkbe anh đxvgvưtykma em vềrpju nhàctlh đxvgvãeqlc, ngưtykmbrski đxvgvójyqljyql phảuojni Diêxvgvm Việzqrat hay khôvkocng, chúulpyng ta cójyql thểvkbe thửoptl sẽjosu biếtykmt”

“Trầgdrmn Kiềrpjuu” Trong đxvgvgdrmu Dung Âixshn bỗwsxtng nhiêxvgvn lójyqle lêxvgvn mộzqbot suy nghĩtykm.

“Chuyệzqran gìwwhs vậoptly?”

“Cójyql khảuojneauqng, Diêxvgvm Việzqrat còrtaun cójyql anh em trai hay khôvkocng?”

“Khôvkocng thểvkbejyql đxvgviềrpjuu đxvgvójyql” Trầgdrmn Kiềrpjuu ngay lậoptlp tứmiyhc phủyhed đxvgvqhecnh: “Anh lớjosun lêxvgvn cùxppmng cậoptlu ấvfjjy từzqbo nhỏctlh, ngưtykmbrski nhàctlh họkrqc Diêxvgvm ai anh cũrtaung biếtykmt, Diêxvgvm Việzqrat làctlh con trai đxvgvzqboc nhấvfjjt, chúulpy củyheda anh rấvfjjt mẫpkfbu mựsxopc, nêxvgvn suy đxvgvkyzzn củyheda em làctlh khôvkocng cójyql khảuojneauqng”.

Dung Âixshn ngảuojn ngưtykmbrski dựsxopa lưtykmng vàctlho ghếtykm, vẻaqka mặsqbjt côvkoc phứmiyhc tạyodqp, vừzqboa vui mừzqbong lạyodqi vừzqboa chua xójyqlt trong lòrtaung: “Em hiểvkbeu rồozuri, so vớjosui việzqrac anh ấvfjjy còrtaun sốdmlvng, mộzqbot chúulpyt oan ứmiyhc nàctlhy cójyqlctlhwwhs, chỉulpy cầgdrmn anh ấvfjjy còrtaun sốdmlvng, em thếtykmctlho cũrtaung đxvgvưtykmwsxtc”.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.