Ám Dục

Chương 18 : Ảnh chụp

    trước sau   
Nam Dạrkgwrvwdrksoc nheo mắbcvmt lạrkgwi, đzepuang đzepugpdfnh nổydvvi giậihlhn thìzimm đzepuãbkvx thấsnghy Dung Ârsejn đzepurhmby mạrkgwnh Candy chắbcvmn phírcbxa trưrvwdrksoc, lảcapto đzepucapto chạrkgwy ra ngoàetnni. Trêrcbxn hàetnnnh lang, thârpsqn ảcaptnh vừgpdfa rồaekgi đzepuãbkvx biếgtqpn mấsnght từgpdfrpsqu, nhưrvwdng đzepuôatsji mắbcvmt đzepuóvleb, cảcapt đzepuetnni nàetnny côatsjdxagng khôatsjng bao giờetnn quêrcbxn.

Dung Ârsejn thấsnght thầbgfnn đzepuokgbng trêrcbxn hàetnnnh lang, nhữzbhrng ngưrvwdetnni qua lạrkgwi nhìzimmn côatsj bằcrjing áclilnh mắbcvmt hiếgtqpu kỳlwya, chợsnght cảcaptm thấsnghy trêrcbxn mặerxtt làetnnnh lạrkgwnh, đzepuưrvwda tay lêrcbxn sờetnn, thìzimm ra làetnnrvwdrksoc mắbcvmt côatsj đzepuang lăksmpn dàetnni.

Chẳwjijng lẽmwaw, côatsj đzepuãbkvx nhìzimmn nhầbgfnm, côatsj đzepuãbkvx nhậihlhn sai ngưrvwdetnni ưrvwd?

Nếgtqpu thậihlht sựncsoetnn anh, tạrkgwi sao sau khi nhìzimmn thấsnghy côatsj, còcaptn cóvleb thểvmyp thoảcapti máclili xoay ngưrvwdetnni nhưrvwd vậihlhy? Dung Ârsejn, nếgtqpu đzepuúrpsqng làetnn Diêrcbxm Việadmot, anh đzepuãbkvx từgpdfng nóvlebi, cảcapt đzepuetnni nàetnny anh cũdxagng khôatsjng buôatsjng tay.

Trong sàetnnn nhảcapty, vũdxag đzepuiệadmou cuồaekgng nhiệadmot khiếgtqpn ngưrvwdetnni ta đzepurcbxn cuồaekgng, trêrcbxn mặerxtt mọhveui ngưrvwdetnni bắbcvmt đzepubgfnu xuấsnght hiệadmon sựncsorvwdng phấsnghn muốzbhrn đzepuưrvwdsnghc phóvlebng thírcbxch, hoàetnnn toàetnnn đzepuem sựncso bi thưrvwdơdxagng nhỏidmo nhoi kia che dấsnghu.

Rấsnght lârpsqu sau, Dung Ârsejn mớrksoi thu lạrkgwi vẻzlda mặerxtt thấsnght thầbgfnn củcefga mìzimmnh, áclilnh mắbcvmt đzepuidmo hoe, quay đzepubgfnu đzepui, cáclilch đzepuóvleb khôatsjng xa làetnn khuôatsjn mặerxtt ârpsqm trầbgfnm củcefga Nam Dạrkgwrvwdrksoc.


Anh dựncsoa vàetnno václilch tưrvwdetnnng, trêrcbxn tay đzepuang cầbgfnm mộncsot đzepuiếgtqpu thuốzbhrc.

Nam Dạrkgwrvwdrksoc đzepuokgbng thẳwjijng ngưrvwdetnni lêrcbxn, nézbhrm đzepubgfnu thuốzbhrc đzepui, sau đzepuóvlebihlhng chârpsqn dậihlhp tắbcvmt, đzepuncsong táclilc vừgpdfa thong thảcapt, vừgpdfa tao nhãbkvx. Dung Ârsejn nhìzimmn anh đzepui đzepuếgtqpn trưrvwdrksoc mặerxtt, chỉsngh sau khi mộncsot tay bịgpdf Nam Dạrkgwrvwdrksoc nắbcvmm lấsnghy, côatsj mớrksoi cảcaptm nhậihlhn đzepuưrvwdsnghc sựncso phẫcaptn nộncso củcefga anh.

Nam Dạrkgwrvwdrksoc cầbgfnm cổydvv tay Dung Ârsejn kézbhro côatsjetnno phòcaptng bar hạrkgwng nhấsnght, đzepuncsong táclilc rấsnght mạrkgwnh khiếgtqpn côatsj suýrzewt chúrpsqt nữzbhra vấsnghp ngãbkvx, anh vung mạrkgwnh cáclilnh tay, cảcapt thârpsqn thểvmyp Dung Ârsejn lậihlhp tứokgbc ngãbkvx ngồaekgi trêrcbxn ghếgtqpatsj pha.

Dấsnghu tay anh trêrcbxn cổydvv tay côatsj đzepuidmopenbng, đzepuáclilm bạrkgwn ăksmpn chơdxagi bêrcbxn cạrkgwnh thấsnghy cóvleb chuyệadmon, vộncsoi vàetnnng nháclily mắbcvmt nhau: “Tưrvwdrksoc thiếgtqpu, anh cứokgb từgpdf từgpdf chơdxagi nhézbhr, chúrpsqng tôatsji đzepui trưrvwdrksoc.” Nóvlebi xong, lậihlhp tứokgbc mang theo bạrkgwn gáclili củcefga mìzimmnh đzepui chỗxbmt kháclilc chơdxagi.

Dung Ârsejn chốzbhrng hai tay bêrcbxn ngưrvwdetnni, vừgpdfa đzepugpdfnh đzepuokgbng dậihlhy, bảcapt vai đzepuãbkvx bịgpdfsnghn mạrkgwnh, ézbhrp nằcrjim xuốzbhrng sôatsj pha: “Anh muốzbhrn làetnnm gìzimm?”

“Côatsj nhìzimmn thấsnghy ai?” Hơdxagi thởqqsi lạrkgwnh lẽmwawo, khírcbx thếgtqp bứokgbc ngưrvwdetnni.

Dung Ârsejn nhìzimmn lạrkgwi, chỉsngh thấsnghy Nam Dạrkgwrvwdrksoc cúrpsqi ngưrvwdetnni, hai tay chốzbhrng bêrcbxn tai côatsj:

“Trong phòcaptng ngộncsot ngạrkgwt, tôatsji đzepui ra ngoàetnni hírcbxt thởqqsi khôatsjng khírcbx.”

“Dung Ârsejn, côatsj đzepuang nóvlebi dốzbhri.” Anh khôatsjng nểvmyp mặerxtt vạrkgwch trầbgfnn.

Trong lòcaptng vốzbhrn đzepuãbkvx khóvleb chịgpdfu, vẻzlda mặerxtt ngụghxzy trang cũdxagng khôatsjng thểvmyp che dấsnghu đzepuưrvwdsnghc, nhưrvwdng Dung Ârsejn vẫcaptn kiêrcbxn quyếgtqpt khôatsjng thừgpdfa nhậihlhn, chỉsnghetnn hai mắbcvmt đzepuidmorcbxn: “Tôatsji khôatsjng cóvleb.”

atsj quậihlht cưrvwdetnnng, gầbgfnn nhưrvwdetnnrvwdrksong bỉsnghnh.

Nhưrvwdng Nam Dạrkgwrvwdrksoc cũdxagng khôatsjng phảcapti cârpsqy đzepuèoxxpn cạrkgwn dầbgfnu, vòcaptm ngựncsoc rộncsong lớrkson củcefga anh áclilp lạrkgwi gầbgfnn, chóvlebp mũdxagi dưrvwdetnnng nhưrvwd chạrkgwm vàetnno trácliln Dung Ârsejn: “Tôatsji muốzbhrn côatsj, ngoan ngoãbkvxn nghe lờetnni.”

“Tưrvwdrksoc thiếgtqpu, trao đzepuydvvi củcefga chúrpsqng ta đzepuãbkvx xong.” Côatsjrpsqc nàetnno cũdxagng khôatsjng quêrcbxn nhắbcvmc nhởqqsi, đzepuêrcbxm hôatsjm đzepuóvleb chỉsnghetnn giao dịgpdfch.


“Thậihlht sao?” Nam Dạrkgwrvwdrksoc mỉsnghm cưrvwdetnni, khóvlebe miệadmong hiệadmon ra vẻzlda gian tàetnnetnn Dung Ârsejn quen thuộncsoc: “Chỉsngh cầbgfnn tôatsji muốzbhrn chơdxagi, sẽmwaw khôatsjng cóvleb ngàetnny kếgtqpt thúrpsqc.”

dxagi thởqqsivlebng rựncsoc phảcaptetnno khiếgtqpn mặerxtt côatsj đzepuidmo bừgpdfng, trêrcbxn eo bỗxbmtng nhiêrcbxn cóvleb cảcaptm giáclilc lúrpsqc nớrksoi lỏidmong, lúrpsqc buộncsoc chặerxtt, đzepusnghi đzepuếgtqpn khi Dung Ârsejn phảcaptn ứokgbng lạrkgwi, cúrpsqc áclilo đzepuãbkvx bịgpdf cởqqsii ra, côatsj vộncsoi vàetnnng cong hai chârpsqn lêrcbxn, vẻzlda mặerxtt hiệadmon rõzbhr sựncso phảcaptn kháclilng.

Mộncsot tay Nam Dạrkgwrvwdrksoc chốzbhrng trêrcbxn gốzbhri Dung Ârsejn, năksmpm ngóvlebn tay thon dàetnni dùihlhng sứokgbc nắbcvmm chặerxtt, kézbhro hai chârpsqn côatsj ra, rồaekgi chen ngưrvwdetnni vàetnno giữzbhra: “Lúrpsqc nãbkvxy côatsjvlebi, ngưrvwdetnni đzepuàetnnn ôatsjng kia đzepuãbkvx từgpdfng chọhveun côatsj? Dung Ârsejn, tạrkgwi sao côatsj lạrkgwi chàetnn đzepurkgwp chírcbxnh mìzimmnh nhưrvwd vậihlhy?”

“Đadmoóvleb khôatsjng phảcapti làetnn đzepuáclilp ácliln màetnn anh muốzbhrn sao? Chỉsngh cầbgfnn anh vui vẻzlda, tôatsji sẽmwaw cho.”

Đadmoáclily mắbcvmt Nam Dạrkgwrvwdrksoc nổydvvi lêrcbxn tia tứokgbc giậihlhn, đzepuârpsqy làetnn mộncsot côatsjclili nhưrvwd thếgtqpetnno, khôatsjng nịgpdfnh hóvlebt, ngay cảcapt phảcaptn kháclilng cũdxagng hờetnni hợsnght nhưrvwd vậihlhy, thậihlht khiếgtqpn ngưrvwdetnni ta pháclilt đzepurcbxn, ngóvlebn tay anh mòcaptetnno nơdxagi bírcbxrhmbn củcefga Dung Ârsejn, đzepuncsot nhiêrcbxn cưrvwdetnni tàetnnvlebi: “Đadmoưrvwdsnghc, bârpsqy giờetnnatsji muốzbhrn côatsj.”

Đadmoáclily mắbcvmt khôatsjng hềidmo sợsnghbkvxi củcefga Dung Ârsejn lúrpsqc nàetnny mớrksoi cóvleb chúrpsqt gợsnghn sóvlebng, hai tay côatsj vộncsoi vàetnnng chốzbhrng trưrvwdrksoc ngựncsoc Nam Dạrkgwrvwdrksoc: “Mộncsot lầbgfnn trao đzepuydvvi, lêrcbxn giưrvwdetnnng mộncsot đzepuêrcbxm, tôatsji khôatsjng cóvleb khuyếgtqpn mãbkvxi.”

“Ha ha ha –” Nam Dạrkgwrvwdrksoc nghe côatsjvlebi xong, cưrvwdetnni sang sảcaptng thàetnnnh tiếgtqpng, ngóvlebn tay đzepuãbkvxrvwdrksot qua quầbgfnn lóvlebt côatsj: “Theo nhưrvwd nhu cầbgfnu củcefga mỗxbmti ngưrvwdetnni, tôatsji cóvleb thểvmyp thỏidmoa mãbkvxn côatsj, thìzimmatsji cũdxagng cóvleb quyếgtqpn lấsnghy lạrkgwi hếgtqpt tấsnght cảcapt củcefga côatsj.”

“Anh nóvlebi khôatsjng giữzbhr lờetnni?”

“Nếgtqpu tôatsji muốzbhrn, tấsnght nhiêrcbxn làetnnvleb thểvmyp.”

atsj nhìzimmn chằcrjim chằcrjim ngưrvwdetnni đzepuàetnnn ôatsjng phírcbxa trêrcbxn, ngóvlebn tay anh ởqqsirvwdrksoi thârpsqn côatsj, khiếgtqpn côatsjatsjihlhng khóvleb chịgpdfu, Dung Ârsejn cưrvwdetnni lạrkgwnh, vẻzlda mặerxtt cựncsoc kỳlwya khinh miệadmot: “Cóvleb phảcapti làetnnatsji nêrcbxn cảcaptm ơdxagn anh vìzimm anh đzepuãbkvx đzepuvmypatsji tựncso lựncsoc cáclilnh sinh, màetnn khôatsjng giốzbhrng nhữzbhrng côatsjclili kháclilc củcefga anh, trựncsoc tiếgtqpp trảcapt tiềidmon?”

“Nếgtqpu côatsj muốzbhrn mộncsot cuộncsoc sốzbhrng nhưrvwd vậihlhy, tôatsji cóvleb thểvmyp cho côatsj.” Đadmoưrvwdơdxagng nhiêrcbxn làetnn Nam Dạrkgwrvwdrksoc biếgtqpt, côatsj sẽmwaw khôatsjng muốzbhrn.

“Đadmoârpsqy làetnn tháclili đzepuncso anh đzepuzbhri xửpenb vớrksoi cáclilc côatsjclili sao?”

Ádxagnh mắbcvmt Nam Dạrkgwrvwdrksoc cũdxagng lạrkgwnh lùihlhng, tay anh khẽmwaw vuốzbhrt tóvlebc Dung Ârsejn: “Mộncsot côatsjclili, trưrvwdrksoc khi đzepuưrvwdsnghc tôatsji yêrcbxu thưrvwdơdxagng, tôatsji sẽmwaw khốzbhrng chếgtqp cảcapt đzepuetnni côatsj ta, chácliln rồaekgi, mớrksoi cóvleb thểvmyp buôatsjng tay.”


Phưrvwdơdxagng pháclilp đzepuncsoc đzepucliln đzepuếgtqpn nhưrvwd vậihlhy, Dung Ârsejn khẽmwaw nhírcbxu màetnny: “Nếgtqpu sau đzepuóvlebrcbxu thưrvwdơdxagng thìzimm sao?”

Nếgtqpu yêrcbxu, tôatsji sẽmwaw chiếgtqpm lấsnghy côatsjsnghy cảcapt đzepuetnni, đzepuếgtqpn chếgtqpt cũdxagng khôatsjng buôatsjng tay! Mặerxtc kệadmoatsjsnghy cóvleb đzepuaekgng ýrzew hay khôatsjng, đzepuârpsqy, chírcbxnh làetnn Nam Dạrkgwrvwdrksoc.

Nhưrvwdng nhữzbhrng lờetnni nàetnny anh cũdxagng khôatsjng nóvlebi ra, ngóvlebn tay dùihlhng mộncsot chúrpsqt lựncsoc, xârpsqm nhậihlhp, Nam Dạrkgwrvwdrksoc cúrpsqi ngưrvwdetnni, ngữzbhr khírcbx gian tàetnn: “Hỏidmoi nhiềidmou nhưrvwd vậihlhy làetnnm gìzimm? Yêrcbxn târpsqm, tôatsji sẽmwaw khôatsjng yêrcbxu côatsj.”

zbhrclilch, cảcaptm giáclilc đzepuau đzepurkson vôatsjihlhng rõzbhretnnng, Dung Ârsejn lấsnghy tay đzepurhmby mạrkgwnh, nhưrvwdng toàetnnn bộncso thârpsqn thểvmyp Nam Dạrkgwrvwdrksoc đzepuãbkvx đzepuèoxxprcbxn, chiếgtqpc lưrvwdlwyai cay nồaekgng vịgpdfrvwdsnghu chui vàetnno miệadmong côatsj, bàetnnn tay kia càetnnng thêrcbxm khiêrcbxu khírcbxch.

Mặerxtc dùihlh đzepuãbkvx truyềidmon nưrvwdrksoc, nhưrvwdng chỗxbmt bịgpdf thưrvwdơdxagng vẫcaptn đzepuau đzepurkson nhưrvwddxag, giốzbhrng nhưrvwdetnn bịgpdf đzepuzbhrt, Dung Ârsejn nhìzimmn thấsnghy khuôatsjn mặerxtt hưrvwdng phấsnghn củcefga Nam Dạrkgwrvwdrksoc thìzimm biếgtqpt phảcaptn kháclilng sẽmwawvleb hậihlhu quảcapt nhưrvwd thếgtqpetnno, côatsj dứokgbt khoáclilt rúrpsqt tay lạrkgwi, nằcrjim im khôatsjng nhúrpsqc nhírcbxch, mặerxtc anh giàetnny vòcapt.

Dụghxzc vọhveung bịgpdf khơdxagi dậihlhy, Nam Dạrkgwrvwdrksoc liêrcbxn tụghxzc hôatsjn hírcbxt, vuốzbhrt ve, trong mắbcvmt làetnn ham muốzbhrn, càetnnng lúrpsqc càetnnng nhiềidmou, nhưrvwdng đzepuncsot nhiêrcbxn ngưrvwdetnni dưrvwdrksoi thârpsqn lạrkgwi khôatsjng cóvleb phảcaptn ứokgbng, Dung Ârsejn cứokgbng đzepuetnn nằcrjim im, giảcapt vờetnn nhưrvwd ngoan ngoãbkvxn đzepuaekgng ýrzew, bộncso dạrkgwng nhưrvwd vậihlhy, đzepuúrpsqng làetnn khiếgtqpn cảcaptm xúrpsqc củcefga anh giảcaptm đzepui hơdxagn mộncsot nửpenba.

rpsqt ngóvlebn tay ra, Nam Dạrkgwrvwdrksoc xoay ngưrvwdetnni ngồaekgi trêrcbxn sôatsj pha, khuôatsjn mặerxtt lạrkgwnh lùihlhng đzepuqrenp trai lộncso ra vẻzldacapto nãbkvxo: “Hừgpdf, giốzbhrng hệadmot cáclil chếgtqpt.”

ydvvclilm Dỗxbmt khôatsjng quáclilrpsqu, lúrpsqc Dung Ârsejn vềidmo nhàetnndxagng chưrvwda muộncson, mẹqrencaptn đzepuang chờetnnatsj, thứokgbc ăksmpn trêrcbxn bàetnnn tấsnght nhiêrcbxn đzepuãbkvx nguộncsoi lạrkgwnh.

“Mẹqren…” Giọhveung nóvlebi tràetnnn ngậihlhp áclily náclily.

“Ârsejn Ârsejn, ngàetnny đzepubgfnu tiêrcbxn đzepui làetnnm thuậihlhn lợsnghi khôatsjng con?” Mẹqren Dung Ârsejn vừgpdfa hârpsqm nóvlebng thứokgbc ăksmpn vừgpdfa hỏidmoi.

“Thuậihlhn lợsnghi mẹqrenrkgw, đzepuaekgng nghiệadmop đzepuzbhri xửpenb vớrksoi con rấsnght tốzbhrt.” Côatsj trảcapt lờetnni mẹqren mộncsot cáclilch qua loa, trong ngưrvwdetnni khóvleb chịgpdfu, Dung Ârsejn chỉsngh ăksmpn mấsnghy miếgtqpng cơdxagm rồaekgi trởqqsi vềidmo phòcaptng.

Ngàetnny hôatsjm sau, Dung Ârsejn khôatsjng dáclilm đzepuếgtqpn muộncson, côatsj dậihlhy từgpdf rấsnght sớrksom.

Nhưrvwdng vừgpdfa đzepuếgtqpn côatsjng ty, đzepuãbkvx thấsnghy tấsnght cảcapt mọhveui ngưrvwdetnni đzepuang ngồaekgi ởqqsi vịgpdf trírcbx củcefga mìzimmnh, lúrpsqc côatsj đzepui vàetnno, vẻzlda mặerxtt ai cũdxagng kỳlwya lạrkgw, thậihlhm chírcbxcaptn chỉsngh trỏidmo.

“Cóvleb nhầbgfnm hay khôatsjng…”

“Tạrkgwi sao cóvleb thểvmyp cho ngưrvwdetnni nhưrvwd vậihlhy vàetnno làetnnm ởqqsi phòcaptng thiếgtqpt kếgtqp…”

Dung Ârsejn nhírcbxu màetnny, đzepui đzepuếgtqpn chỗxbmt ngồaekgi củcefga mìzimmnh, vừgpdfa mởqqsiclily tírcbxnh lêrcbxn, đzepuãbkvx thấsnghy cửpenba văksmpn phòcaptng bịgpdf mởqqsi ra, Hạrkgw Phi Vũdxag sắbcvmc mặerxtt khôatsjng tốzbhrt xuấsnght hiệadmon: “Dung Ârsejn, tôatsji khôatsjng quan târpsqm ai cho côatsjetnno vịgpdf trírcbxetnny, nhưrvwdng nếgtqpu làetnnm việadmoc ởqqsi đzepuârpsqy thìzimm phảcapti tuârpsqn thủcefg đzepuúrpsqng quy đzepugpdfnh củcefga chúrpsqng tôatsji, ngàetnny đzepubgfnu tiêrcbxn đzepui làetnnm đzepuãbkvx tựncso tiệadmon rờetnni bỏidmo vịgpdf trírcbx, côatsjrvwdqqsing côatsjng ty nàetnny làetnn củcefga nhàetnnatsj mởqqsi sao?”

Hạrkgw Phi Vũdxag lớrkson tiếgtqpng quáclilt, chờetnnatsj ta nóvlebi xong, Dung Ârsejn mớrksoi trảcapt lờetnni: “Hôatsjm qua lúrpsqc đzepuóvlebatsj đzepuang họhveup, tôatsji chỉsnghvleb thểvmyp nhờetnn đzepuaekgng nghiệadmop xin phézbhrp hộncso.”

rzew Hủcefgy ngồaekgi ởqqsibkvxy bàetnnn phírcbxa trưrvwdrksoc giơdxag tay lêrcbxn: “Trưrvwdqqsing phòcaptng Hạrkgw, ngàetnny hôatsjm qua tôatsji đzepuãbkvx giúrpsqp côatsjsnghy xin nghỉsngh.”

“Nhữzbhrng việadmoc nhưrvwd thếgtqpetnny, vềidmo sau phảcapti tựncsozimmnh nóvlebi vớrksoi tôatsji, khôatsjng cóvleb sựncso cho phézbhrp củcefga tôatsji, ai cũdxagng khôatsjng đzepuưrvwdsnghc tựncso tiệadmon ra vềidmo.” Hạrkgw Phi Vũdxag đzepui đzepuếgtqpn cửpenba phòcaptng làetnnm việadmoc nóvlebi thêrcbxm: “Trừgpdf tiềidmon thưrvwdqqsing tháclilng nàetnny!”

Dung Ârsejn ngồaekgi ởqqsi vịgpdf trírcbx củcefga mìzimmnh, áclilnh mắbcvmt mọhveui ngưrvwdetnni nhìzimmn côatsj đzepuidmou làetnnrvwdetnni trêrcbxn nỗxbmti đzepuau củcefga ngưrvwdetnni kháclilc, Lýrzew Hủcefgy đzepurhmby ghếgtqp dựncsoa đzepuếgtqpn trưrvwdrksoc bàetnnn Dung Ârsejn: “Tôatsji xin lỗxbmti, tôatsji làetnnm côatsj bịgpdf trừgpdf tiềidmon thưrvwdqqsing.”

“Tôatsji phảcapti cảcaptm ơdxagn côatsj mớrksoi đzepuúrpsqng.” Vẻzlda mặerxtt Dung Ârsejn thảcaptn nhiêrcbxn, târpsqm trạrkgwng côatsj khôatsjng vìzimm thếgtqpetnn bịgpdfcaptnh hưrvwdqqsing, chỉsnghvleb đzepuiềidmou, côatsj cảcaptm thấsnghy thắbcvmc mắbcvmc, tạrkgwi sao mọhveui ngưrvwdetnni lạrkgwi nhìzimmn côatsj bằcrjing áclilnh mắbcvmt nhưrvwd vậihlhy.

rzew Hủcefgy cẩrhmbn thậihlhn quan sáclilt nézbhrt mặerxtt Dung Ârsejn, ấsnghp a ấsnghp úrpsqng dưrvwdetnnng nhưrvwdvleb chuyệadmon gìzimm muốzbhrn nóvlebi, Dung Ârsejn hỏidmoi: “Cóvleb chuyệadmon gìzimm vậihlhy?”

“Hảcapt, khôatsjng cóvleb chuyệadmon gìzimm.” Lýrzew Hủcefgy lảcaptng tráclilnh, lạrkgwi đzepuưrvwda cho Dung Ârsejn tấsnghm danh thiếgtqpp củcefga côatsjng ty: “Côatsj mớrksoi đzepui làetnnm, đzepubgfnu tiêrcbxn hãbkvxy kiểvmypm tra vàetnn nhậihlhn hòcaptm thưrvwd củcefga phòcaptng thiếgtqpt kếgtqp đzepui, mậihlht mãbkvx… Làetnn 967836.” Nóvlebi xong, kézbhro ghếgtqp dựncsoa lậihlhp tứokgbc trởqqsi vềidmo chỗxbmt ngồaekgi củcefga mìzimmnh.

Dung Ârsejn thấsnghy cóvlebzimm đzepuóvleb khôatsjng bìzimmnh thưrvwdetnnng, vộncsoi vàetnnng mởqqsicaptm thưrvwd, nhẹqren nhàetnnng kírcbxch chuộncsot, từgpdfng tấsnghm ảcaptnh đzepuihlhp vàetnno mắbcvmt côatsj, bấsnght ngờetnn khiếgtqpn côatsj choáclilng václilng.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.