Lý Hàng đbdba ôycuf ̣t nhiêinxo n nghe thâbqgu ́y tiêinxo ́ng đbdba ôycuf ̣ng, trong tay run lêinxo n, vài cuôycuf ́n sách trêinxo n giá sách rơleoc i xuôycuf ́ng trêinxo n măfuev ̣t đbdba âbqgu ́t, phát ra riêinxo ́ng vang kịch liêinxo ̣t.
Ngưycuf ơleoc ̀i đbdba àn ôycuf ng thẳxpfl ng lưycuf ng lêinxo n, Dung Âtlyb n đbdba i vào bêinxo n trong thưycuf phòng, bêinxo n trong có môycuf ̣t loại hưycuf ơleoc ng vị nguyêinxo n thủy của câbqgu y Đlxcm ànhgg n hưycuf ơleoc ng, thưycuf ởvjck ng thứglna c củuvpd a Nam Dạ Tưycuf ơleoc ́c vĩnh viêinxo ̃n lànhgg nhưycuf ̃ng thưycuf ́ hào hoa xa xỉ, môycuf ̣t chôycuf ̃ làm viêinxo ̣c cũng trang trívwbg râbqgu ́t xa hoa.
“Anh đbdba ang tìm cái gì?”
Khuôycuf n măfuev ̣t Dung Âtlyb n lạnh lẽo, ánh măfuev ́t quét qua đbdba ôycuf ́ng hôycuf ̃n đbdba ôycuf ̣n trêinxo n măfuev ̣t đbdba âbqgu ́t.
Lý Hàng đbdba ưycuf a đbdba ôycuf i măfuev ́t tôycuf ́i tăfuev m phiêinxo ̀n muôycuf ̣n hưycuf ơleoc ́ng vêinxo ̀ phía côycuf , Dung Âtlyb n cách hăfuev ́n râbqgu ́t gâbqgu ̀n, chỉ thâbqgu ́y ngưycuf ơleoc ̀i đbdba àn ôycuf ng quét măfuev ́t vêinxo ̀ phía cưycuf ̉a, vêinxo ̀ liêinxo ̀n đbdba è thâbqgu ́p tiêinxo ́ng nói, “ Tôycuf i đbdba ang tìm đbdba ôycuf ̀ mà côycuf muôycuf ́n tìm”
Dung Âtlyb n trơleoc ̣n tròn hai măfuev ́t, trêinxo n măfuev ̣t lôycuf ̣ ra vẻ khó tin, côycuf kinh ngạc liêinxo ́c nhìn bêinxo n măfuev ̣t của ngưycuf ơleoc ̀i đbdba àn ôycuf ng, bỗtwal ng nhiêinxo n khóe miêinxo ̣ng liêinxo ̀n gơleoc ̣i lêinxo n giêinxo ̃u cơleoc ̣t, Nam Dạ Tưycuf ơleoc ́c, anh đbdba ã thâbqgu ́y chưycuf a, ngay cả ngưycuf ơleoc ̀i mà anh tívwbg n nhiệtqmz mcũng muôycuf ́n đbdba ưycuf a anhvào chôycuf ̃ chêinxo ́t, “Làm sao anh biêinxo ́t tôycuf i muôycuf ́n tìm thưycuf ́ gì?”
“Bùi Lang nói cho tôycuf i biêinxo ́t.”
Dung Âtlyb n sáinxo ng tỏsckc , cuộinxo c sôycuf ́ng của mình, thựhngd c giốwdox ng nhưycuf là môycuf ̣t bôycuf ̣ phim truyêinxo ̀n hình trâbqgu ̀m bỗtwal ng châbqgu ̣p chùng, “Anh là cảnh sát ngầxpfl m?”
Lý Hàng khôycuf ng nói gì, bơleoc ̉i vì câbqgu ̀u thang dưycuf ơleoc ́i lâbqgu ̀u đbdba ã truyêinxo ̀n đbdba êinxo ́n tiêinxo ́ng bưycuf ơleoc ́c châbqgu n.
Nam Dạ Tưycuf ơleoc ́c đbdba ôycuf ́i vơleoc ́i hăfuev ́n và A Nguyêinxo n râbqgu ́t tin tưycuf ơleoc ̉ng khôycuf ng có nghi ngơleoc ̀, nhưycuf ng chuyêinxo ̣n CD, chăfuev ̉ng bao giơleoc ̀ tiêinxo ́t lôycuf ̣ cho bọupyd n họupyd , tiêinxo ́ng bưycuf ơleoc ́c châbqgu n đbdba êinxo ́n gâbqgu ̀n hơleoc n, lúc ngưycuf ơleoc ̀i đbdba àn ôycuf ng tiêinxo ́n vào thưycuf phòng, chỉ thâbqgu ́y Dung Âtlyb n đbdba ang ngôycuf ̀i xổcbae m trêinxo n măfuev ̣t đbdba âbqgu ́t nhăfuev ̣t đbdba ôycuf ̀, còn Lý Hàng thì đbdba ưycuf ́ng ơleoc ̉ trưycuf ơleoc ́c bàn đbdba ọc sách.
“Các ngưycuf ờdpkx i tại sao lại ơleoc ̉ đbdba âbqgu y?” tiêinxo ́ng nói Nam Dạ Tưycuf ơleoc ́c đbdba êinxo ̉ lôycuf ̣ hung ác nham hiêinxo ̉m.
Lý Hàng đbdba ang tính toán tìm cái gì lâbqgu ́y cơleoc ́, liêinxo ̀n thâbqgu ́y Dung Âtlyb n đbdba em sách trêinxo n măfuev ̣t đbdba âbqgu ́t nhăfuev ̣t lêinxo n mơleoc ́i vưycuf ơleoc n ngưycuf ơleoc ̀i lêinxo n, hưycuf ơleoc ́ng vêinxo ̀ phía anh nói “Tôycuf i bâbqgu ́t quá chỉ muôycuf ́n tìm quyêinxo ̉n sách xem môycuf ̣t chút, anh tại sao lại quản tôycuf i?”
Lý Hàng sơleoc ̣ run lêinxo n, nhưycuf ng phản ưycuf ́ng cưycuf ̣c kỳ nhanh “Đlxcm âbqgu y là thưycuf phòng của đbdba ại ca, côycuf khôycuf ng thêinxo ̉ tùy tiêinxo ̣n vào.”
Dung Âtlyb n đbdba em sách thả lại trêinxo n giá sách, Nam Dạ Tưycuf ơleoc ́c khôycuf ng có kéo côycuf lại, cho đbdba êinxo ́n khi Dung Âtlyb n đbdba i xa, lúc này mơleoc ́i hưycuf ơleoc ́ng vêinxo ̀ bêinxo n cạnh Lý Hàng “Ngưycuf ơleoc i cũng ra ngoài đbdba i.”
Dung Âtlyb n trơleoc ̉ lại phòng ngủ, đbdba i tơleoc ́i trêinxo n ban côycuf ng, tim côycuf khôycuf ng ngừtqmz ng đbdba ậtivx p bùzdcl m bụbaxk p, cảm giác nhưycuf săfuev ́p nhảy ra ngoài, cưycuf ̣c kỳ khâbqgu ̉n trưycuf ơleoc ng. Côycuf thơleoc ̉ hôycuf ̉n hêinxo ̉n, ngay cả Nam Dạ Tưycuf ơleoc ́c đbdba i tơleoc ́i gâbqgu ̀n cũng khôycuf ng phát hiêinxo ̣n, ngưycuf ơleoc ̀i đbdba àn ôycuf ng câbqgu ̀m lâbqgu ́y hai quyêinxo ̉n sách lúc trưycuf ơleoc ́c đbdba ưycuf a tơleoc ́i trưycuf ơleoc ́c măfuev ̣t côycuf , “Câbqgu ̀m lâbqgu ́y xem đbdba i.”
Dung Âtlyb n nhâbqgu ̣n lâbqgu ́y, vừtqmz a vặbakz n, là vêinxo ̀ nôycuf ̣i dung thiêinxo ́t kêinxo ́ kiêinxo ́n trúc, sẽ khôycuf ng làm lôycuf ̣ tâbqgu ̉y.
“Nam Dạ Tưycuf ơleoc ́c, thưycuf phòng của anh câbqgu ́t giâbqgu ́u thưycuf ́ gì, tại sao ngay cả đbdba i vào cũng khôycuf ng đbdba ưycuf ơleoc ̣c?”
“Đlxcm âbqgu y là quy tắulyq c củuvpd a tôycuf i tôycuf i đbdba ịnh ra” Nam Dạ Tưycuf ơleoc ́c ngôycuf ̀i vào bêinxo n cạnh Dung Âtlyb n, tay phải tưycuf ̣ nhiêinxo n ôycuf m bả vai của côycuf , “Tôycuf i khôycuf ng thích ngưycuf ơleoc ̀i khác làm loạn ơleoc ̉ chôycuf ̃ của tôycuf i, nhưycuf ng em thìvwbg kháinxo c, sau này em muốwdox n vào thìvwbg cứglna vànhgg o.”
Lá gan Lý Hàng thậtivx t ghêinxo gơleoc ́m, cũng khó trách, cơleoc hôycuf ̣i nhưycuf vâbqgu ̣y bình thưycuf ơleoc ̀ng râbqgu ́t khó găfuev ̣p, hăfuev ́n đbdba i theo bêinxo n cạnh Nam Dạ Tưycuf ơleoc ́c lâbqgu u nhưycuf vâbqgu ̣y cũng khôycuf ng có tìm ra đbdba ưycuf ơleoc ̣c CD, đbdba êinxo ́n tôycuf ̣t cùng có thêinxo ̉ giâbqgu ́u ơleoc ̉ nơleoc i nào chưycuf ́?
Ngưycuf ơleoc ̀i đbdba àn ôycuf ng dưycuf ờdpkx ng nhưycuf nhìvwbg n thấdpkx y bôycuf ̣ dạng thâbqgu ́t thâbqgu ̀n côycuf , cũng khôycuf ng biêinxo ́t côycuf đbdba ang tìm cách đbdba ưycuf a anh đbdba i vànhgg o đbdba ịa ngục, anh vôycuf ̃ vôycuf ̃ bả vai Dung Âtlyb n, “Có muôycuf ́n đbdba i ngủ khôycuf ng?”
“Khôycuf ng câbqgu ̀n, tôycuf i muốwdox n ởvjck đbdba âbqgu y mộinxo t chúyezi t.”
Nam Dạ Tưycuf ơleoc ́c gâbqgu ̣t đbdba âbqgu ̀u, ơleoc ̉ trêinxo n măfuev ̣t côycuf khẽ hôycuf n sau đbdba ó liêinxo ̀n đbdba óng cưycuf ̉a phòng rơleoc ̀i đbdba i, Dung Âtlyb n cong hai châbqgu n lêinxo n uôycuf ́n lại tại trêinxo n ghêinxo ́, thâbqgu ̣t ra thì, côycuf ngâbqgu y ngưycuf ơleoc ̀i môycuf ̣t khăfuev ́c cũng khôycuf ng muốwdox n ởvjck nơleoc i này, Ngưycuf ̣ Cảnh Uyêinxo ̉n phòng ôycuf ́c rôycuf ̣ng rãi sáng ngơleoc ̀i, nhưycuf ng lại trôycuf ́ng rôycuf ̃ng khôycuf ng có ai, hơleoc n nưycuf ̃a côycuf ngày ngày phải đbdba ôycuf ́i măfuev ̣t vớsgjr i khuôycuf n mặbakz t kia, côycuf chỉ sơleoc ̣ chính mình chịu khôycuf ng nôycuf ̉i.
Tưycuf ̣a nhưycuf côycuf lúc trưycuf ơleoc ́c muôycuf ́n rơleoc ̀i khỏi đbdba âbqgu y, khi đbdba ó, côycuf phải giả vờdpkx náo loạn, làm nhưycuf vâbqgu ̣y đbdba êinxo ̉ cho Nam Dạ Tưycuf ơleoc ́c cháinxo n nản, mà hiêinxo ̣n tại, côycuf phải giả vơleoc ̀ nhưycuf tưycuf ̀ tưycuf ̀ buôycuf ng xuôycuf ́ng thù hâbqgu ̣n, lànhgg m cho anh lơleoc lànhgg tưycuf tưycuf ởvjck ng, đbdba êinxo ̉ cho anh môycuf ̣t kích trí mạng.
Nam Dạ Tưycuf ơleoc ́c hăfuev ̉n là đbdba i ra ngoài cùzdcl ng Lý Hàng bọn họ đbdba ang thưycuf ơleoc ng lưycuf ơleoc ̣ng chuyêinxo ̣n gì đbdba ó, lúc trơleoc ̉ lại, liêinxo ̀n thâbqgu ́y Dung Âtlyb n vâbqgu ̃n ngôycuf ̀i trêinxo n ban côycuf ng, anh nắulyq m lấdpkx y tay côycuf , nói muôycuf ́n mang côycuf đbdba i đbdba âbqgu u đbdba ó.
Đlxcm i ôycuf -tôycuf ra ngoài, mơleoc ́i biêinxo ́t đbdba ưycuf ơleoc ̣c anh muôycuf ́n dâbqgu ̃n côycuf đbdba i đbdba âbqgu u, lànhgg trưycuf ờdpkx ng tậtivx p bắulyq n
Nơleoc i này tưycuf ̣a hôycuf ̀ râbqgu ́t bí hiêinxo ̉m, lúyezi c đbdba ếgunp n, giórzfw lạnjui nh âbqgu m u kédcuf o tớsgjr i, hơleoc n nưycuf ̃a bêinxo n trong khôycuf ng có ngưycuf ơleoc ̀i nào, Dung Âtlyb n giẫcbae m trêinxo n mặbakz t đbdba ấdpkx t trơleoc n bórzfw ng đbdba i theo bưycuf ớsgjr c châbqgu n Nam Dạnjui Tưycuf ớsgjr c, từtqmz ng tiếgunp ng giànhgg y nệtqmz n xuốwdox ng mặbakz t đbdba ấdpkx t nghe cựhngd c kìvwbg chórzfw i tai.
Môycuf ̣t cánh tay khác của Dung Âtlyb n kéo côycuf ̉ tay Nam Dạ Tưycuf ơleoc ́c, “Anh, anh muôycuf ́n dẫcbae n tôycuf i đbdba i đbdba âbqgu u?”
“Sao thếgunp , sơleoc ̣ ànhgg ?” Nam Dạ Tưycuf ơleoc ́c nghiêinxo ng đbdba ầxpfl u, Dung Âtlyb n ngâbqgu ̉n đbdba âbqgu ̀u nhìn măfuev ̣t của anh, lâbqgu ̀n đbdba âbqgu ̀u tiêinxo n phát hiêinxo ̣n làn da nhẵwpks n nhụbaxk i tinh tếgunp , đbdba ưycuf ơleoc ̀ng nédcuf t rõ ràng gưycuf ơleoc ng măfuev ̣t tuâbqgu ́n tú, ngay cả lôycuf ̃ châbqgu n lôycuf ng râbqgu ́t nhỏ cũng nhìn khôycuf ng ra, “Còn nhơleoc ́ rõ trưycuf ơleoc ́c kia tôycuf i đbdba ã nói vơleoc ́i em cáinxo i gìvwbg khôycuf ng?”
“Nói cái gì?”
“Phụ nưycuf ̃ của tôycuf i, tôycuf i phảmwhl i đbdba em côycuf âbqgu ́y nhuôycuf ̣m đbdba en giôycuf ́ng nhưycuf tôycuf i.” Nam Dạ Tưycuf ơleoc ́c nói xong, liêinxo ̀n râbqgu ́t nhanh dùng môycuf ̣t chút lưycuf ̣c, Dung Âtlyb n gầxpfl n nhưycuf là bị túm vêinxo ̀ phía trưycuf ơleoc ́c, côycuf mơleoc hôycuf ̀ cảm thâbqgu ́y bâbqgu ́t an, chăfuev ̉ng lẽ, anh cũng muôycuf ́n làm côycuf biêinxo ́n thành nhưycuf anh, hai tay dính đbdba âbqgu ̀y tôycuf ̣i ác sao?
“Anh đbdba êinxo ́n tôycuf ̣t cùng muôycuf ́n làm cái gì?”
Nam Dạnjui Tưycuf ơleoc ́c khôycuf ng nói gì, kédcuf o côycuf tiêinxo ́n vào thang máy,xuôycuf ́ng dưycuf ơleoc ́i tâbqgu ̀ng hâbqgu ̀m, lúc cưycuf ̉a thang máy mơleoc ̉ ra, trưycuf ơleoc ́c măfuev ́t là môycuf ̣t mảnh đbdba en nhánh, Nam Dạ Tưycuf ơleoc ́c dưycuf ờdpkx ng nhưycuf đbdba ôycuf ́i vơleoc ́i nơleoc i này râbqgu ́t quen thuôycuf ̣c, anh mơleoc ̉ đbdba èn lêinxo n, Dung Âtlyb n mơleoc ̉ măfuev ́t nhìn lại, mơleoc ́i nhìn rõ ràng đbdba ưycuf ơleoc ̣c nơleoc i này.
Anh lôycuf i kéo Dung Âtlyb n đbdba i tơleoc ́i môycuf ̣t cái bàn dài phía trưycuf ơleoc ́c, mơleoc ̉ ra môycuf ̣t hộinxo c tủuvpd , sau đbdba ó mórzfw c ra môycuf ̣t khâbqgu ̉u súng, cùng vơleoc ́i vài viêinxo n đbdba ạn, trêinxo n bàn có đbdba iêinxo ̀u khiêinxo ̉n tưycuf ̀ xa, anh nhâbqgu ́n cái nút màu đbdba ỏ, cách đbdba ó khôycuf ng xa mục tiêinxo u liêinxo ̀n tưycuf ̣ đbdba ôycuf ̣ng rơleoc i xuôycuf ́ng, “ Kỹ thuâbqgu ̣t băfuev ́n là em nhâbqgu ́t đbdba ịnh phải luyêinxo ̣n, nếgunp u nhưycuf găfuev ̣p phải nguy hiêinxo ̉m, em cũng có thêinxo ̉ tưycuf ̣ bảo vêinxo ̣ mình.”
Dung Âtlyb n khôycuf ng nghĩegrt tớsgjr i, chính mình môycuf ̣t ngày có tiêinxo ́p xúc vơleoc ́i súng, Nam Dạ Tưycuf ơleoc ́c tính toán nhưycuf vâbqgu ̣y, xem ra thâbqgu ̣t là muôycuf ́n đbdba em côycuf giưycuf ̃ ơleoc ̉ bêinxo n ngưycuf ơleoc ̀i rôycuf ̀i.
Anh đbdba ôycuf ̣ng tác thành thạo đbdba em viêinxo n đbdba ạn bỏ vào băfuev ng đbdba ạn, Dung Âtlyb n chỉ thâbqgu ́y tay anh linh đbdba ôycuf ̣ng, lăfuev ̣p lại vài lâbqgu ̀n vêinxo ̀ sau, liêinxo ̀n tiêinxo ́n tơleoc ́i phía sau của côycuf , hai tay xuyêinxo n qua thăfuev ́t lưycuf ng Dung Âtlyb n, câbqgu ̀m tay dạy côycuf .
Dung cảm thâbqgu ́y chính mình đbdba ang đbdba em vôycuf sôycuf ́ viêinxo n đbdba ạn lạnh nhưycuf băfuev ng năfuev ́m trong lòng bàn tay, cái loại cảm giác cưycuf ́ng răfuev ́n này, làm cả trái tim côycuf thìvwbg nh thịknni ch nhảy lêinxo n “Đlxcm âbqgu y là súng thậtivx t sao?”
Nam Dạ Tưycuf ơleoc ́c gâbqgu ̣t đbdba âbqgu ̀u, hơleoc i thơleoc ̉ nóng rưycuf ̣c thôycuf ̉i tơleoc ́i câbqgu ̀n côycuf ̉ Dung Âtlyb n, “Đlxcm úng, tuyêinxo ̣t đbdba ôycuf ́i có thêinxo ̉ giêinxo ́t chêinxo ́t ngưycuf ơleoc ̀i.”
Sau khi lêinxo n đbdba ạnjui n, ngưycuf ơleoc ̀i đbdba àn ôycuf ng đbdba i đbdba êinxo ́n lan can phía trưycuf ơleoc ́c, cánh tay vung lêinxo n, tưycuf thái nhàn nhã hưycuf ơleoc ́ng vêinxo ̀ phía mục tiêinxo u liêinxo n tiếgunp p bắulyq n mâbqgu ́y phát, thanh âbqgu m kia râbqgu ́t vang, Dung Âtlyb n kinh ngạc kêinxo u to môycuf ̣t tiêinxo ́ng, cái loại xúc đbdba ôycuf ̣ng này cũng khôycuf ng phải đbdba ơleoc n giản là hai chưycuf ̃ khiêinxo ́p sơleoc ̣ có thêinxo ̉ hình dung. Nam Dạ Tưycuf ơleoc ́c hài lòng giơleoc giơleoc khóe miêinxo ̣ng, thành tích tưycuf ̣a hôycuf ̀ khôycuf ng têinxo ̣, anh xoay ngưycuf ơleoc ̀i đbdba em súng lục giao trong tay Dung Âtlyb n, “Em thưycuf ̉ môycuf ̣t chút”
Nói xong liêinxo ̀n đbdba i tơleoc ́i bàn dài phía trưycuf ơleoc ́c, móc ra môycuf ̣t khâbqgu ̉u súng khác băfuev ́t đbdba âbqgu ̀u ngắulyq m nghívwbg a.
Dung Âtlyb n nhìn chăfuev m chú khâbqgu ̉u súng trong tay, năfuev ̣ng trịch, côycuf biêinxo ́t loại vâbqgu ̣t này lơleoc ̣i hại, ban đbdba âbqgu ̀u ơleoc ̉ Vâbqgu n Nam, Nam Dạ Tưycuf ơleoc ́c cánh tay bị súng băfuev ́n xuyêinxo n, nêinxo ́u nhưycuf nhăfuev ́m trúng …,tuyêinxo ̣t đbdba ôycuf ́i có thêinxo ̉ mộinxo t pháinxo t mâbqgu ́t mạng.
Ngưycuf ơleoc ̀i đbdba àn ôycuf ng đbdba ưycuf a lưycuf ng vêinxo ̀ phía Dung Âtlyb n, thâbqgu n ảnh cao lơleoc ́n kéo thành môycuf ̣t đbdba ưycuf ơleoc ̀ng râbqgu ́t dài, côycuf do dưycuf ̣ thâbqgu ̣t lâbqgu u vêinxo ̀ sau, giâbqgu ̃m ra môycuf ̣t bưycuf ơleoc ́c, tưycuf ̣a nhưycuf là u linh theo bóng dáng ngưycuf ơleoc ̀i đbdba àn ôycuf ng tiêinxo ́n lêinxo n, tim Dung Âtlyb n khâbqgu ̉n trưycuf ơleoc ng mà đbdba âbqgu ̣p rôycuf ̣n lêinxo n, hôycuf hâbqgu ́p tưycuf ̣a hôycuf ̀ cũng bị ngăfuev n chăfuev ̣n, côycuf đbdba i tơleoc ́i phía sau ngưycuf ơleoc ̀i đbdba àn ôycuf ng, tay phải đbdba ưycuf a ra hưycuf ớsgjr ng tớsgjr i, đbdba em ngòm súng lục đbdba en chỉa vào huyêinxo ̣t thái dưycuf ơleoc ng của ngưycuf ơleoc ̀i đbdba àn ôycuf ng!
Nam Dạ Tưycuf ơleoc ́c đbdba ang nạnjui p đbdba ạn, ngón tay thon dài củuvpd a anh dưycuf ̀ng lại, măfuev ́t phưycuf ơleoc ̣ng hẹp dài nhẹ giơleoc lêinxo n, con ngưycuf ơleoc i tôycuf ́i đbdba en hiêinxo ̣n lêinxo n hung ác nham hiêinxo ̉m, đbdba iêinxo n cuôycuf ̀ng vôycuf cùng, anh xoay ngưycuf ơleoc ̀i, họng súng trong tay Dung Âtlyb n liêinxo ̀n đbdba ểkcgo ơleoc ̉ mi tâbqgu m của anh. Dung Âtlyb nrấdpkx t sợaiqu hãzipf i, bơleoc ̉i vì cả côycuf ̉ tay côycuf đbdba êinxo ̀u run, trêinxo n trán toát ra môycuf ̀ hôycuf i lạnh, côycuf trơleoc ̣n tròn măfuev ́t, bêinxo n trong đbdba ôycuf i măfuev ́t tưycuf ̀ tưycuf ̀ xôycuf ng ra hơleoc i nưycuf ơleoc ́c.
“Em muôycuf ́n giêinxo ́t tôycuf i?” giọng ngưycuf ơleoc ̀i đbdba àn ôycuf ng u áinxo m, córzfw giórzfw từtqmz bêinxo n trong cửleoc a sổcbae thổcbae i qua mặbakz t, tórzfw c mànhgg u đbdba ỏsckc rưycuf ợaiqu u tuỳtwal tiệtqmz n táinxo n trêinxo n tráinxo n, córzfw vànhgg i sợaiqu i thậtivx m chívwbg quédcuf t đbdba ếgunp n đbdba ầxpfl u ngórzfw n tay củuvpd a Dung Âtlyb n, lànhgg m côycuf cànhgg ng khẩsgjr n trưycuf ơleoc ng.
Môycuf ̣t phát này bắulyq n ra, côycuf có thêinxo ̉ thay Diêinxo m Viêinxo ̣t báo thù rôycuf ̀i! Chỉ cầxpfl n ơleoc ̉ mi tâbqgu m Nam Dạ Tưycuf ơleoc ́c xuyêinxo n qua mộinxo t lỗtwal hổcbae ng!!
Dung Âtlyb n tưycuf ̣ nói vơleoc ́i mình, xuốwdox ng tay đbdba i, là có thêinxo ̉ đbdba em hêinxo ́t thảy mọi chuyêinxo ̣n kêinxo ́t thúc. Ánh măfuev ́t ngưycuf ơleoc ̀i đbdba àn ôycuf ng giôycuf ́ng nhưycuf là môycuf ̣t cái hôycuf ́ sâbqgu u lớsgjr n, đbdba em côycuf hoàn toàn hút vào, Dung Âtlyb n đbdba iêinxo ̀u chỉnh cánh tay băfuev ́t đbdba âbqgu ̀u lay đbdba ôycuf ̣ng, côycuf vưycuf ơleoc n ra môycuf ̣t cái tay khác, hai cánh tay năfuev ́m thâbqgu ̣t chăfuev ̣c súng lục kia, “Nam Dạ Tưycuf ơleoc ́c, tôycuf i muôycuf ́n, tôycuf i thâbqgu ̣t râbqgu ́t muôycuf ́n.”
Ngưycuf ơleoc ̀i đbdba àn ôycuf ng ánh măfuev ́t đbdba ã âbqgu ̉n chưycuf ́a tưycuf ́c giâbqgu ̣n, môycuf ̣t ngọn lưycuf ̉a, cháy đbdba êinxo ́n hêinxo ́t đbdba ôycuf i tròng măfuev ́t sáng lêinxo n, “ Em biêinxo ́t khôycuf ng? Tôycuf i sôycuf ́ng đbdba êinxo ́n tâbqgu ̣n bâbqgu y giơleoc ̀, khôycuf ng ai đbdba áinxo nh quá tai tôycuf i, càng khôycuf ng có ngưycuf ơleoc ̀i nào dám câbqgu ̀m súng chỉa vào đbdba âbqgu ̀u của tôycuf i nhưycuf vâbqgu ̣y, Âtlyb n Âtlyb n, tôycuf i cho em học thưycuf ́ này là muôycuf ́n cho em phòng thâbqgu n, khôycuf ng phải muôycuf ́n cho em câbqgu ̀m lâbqgu ́y nó chỉa vào tôycuf i!”
Giọng nói anh kịch liêinxo ̣t, tưycuf ́c giâbqgu ̣n xuyêinxo n thâbqgu ́u hai đbdba ầxpfl u lôycuf ng mànhgg y đbdba ụbaxk ng đbdba ếgunp n tay Dung Âtlyb n, Nam Dạ Tưycuf ơleoc ́c cũng vưycuf ̀a mơleoc ́i phát hiêinxo ̣n, côycuf ngay cả khórzfw a an toàn cũng khôycuf ng có gạnjui t xuôycuf ́ng, anh hoàn toàn có thơleoc ̀i gian chiêinxo ́m lâbqgu ́y súng của côycuf , nhưycuf ng là anh khôycuf ng lànhgg m, anh râbqgu ́t muôycuf ́n nhìn môycuf ̣t chút, côycuf có phải hay khôycuf ng muôycuf ́n hạ thủ.
Nhưycuf ng trêinxo n thưycuf ̣c têinxo ́, anh đbdba ãzipf lưycuf ơleoc ̀ng trưycuf ơleoc ́c đbdba ưycuf ơleoc ̣c, Dung Âtlyb n thâbqgu ̣t khôycuf ng có lá gan này, côycuf biêinxo ́t râbqgu ́t rõ ràng môycuf ̣t phát này i xuôycuf ́ng, ai cũng cưycuf ́u khôycuf ng đbdba ưycuf ơleoc ̣c anh, nhưycuf ng côycuf thâbqgu ̣t sựhngd khôycuf ng ra tay! Côycuf chưycuf a bao giờdpkx giếgunp t ngưycuf ờdpkx i, hai tay vẫcbae n cứglna run râbqgu ̉y, ngay cả súng cũng khôycuf ng câbqgu ̀m đbdba ưycuf ơleoc ̣c nưycuf ̃a, côycuf tưycuf ̀ tưycuf ̀ rũ cánh tay xuôycuf ́ng, toàn thâbqgu n vôycuf lựhngd c xụbaxk i lơleoc ngồulyq i xuôycuf ́ng đbdba ấdpkx t, phía sau lưycuf ng, môycuf ̀ hôycuf i lạnh đbdba ã tỏsckc a ra.
Tưycuf ́c giâbqgu ̣n trong măfuev ́t Nam Dạ Tưycuf ơleoc ́c lúc này mơleoc ́i tiêinxo u tán chút ít, anh câbqgu ̀m súng trong tay Dung Âtlyb n, “ Tôycuf i là vĩnh viêinxo ̃n sẽ khôycuf ng đbdba em bóng lưycuf ng của mình lưycuf u cho ngưycuf ơleoc ̀i khác, Âtlyb n Âtlyb n, em ngay cả tôycuf i nạnjui p vànhgg o mấdpkx y viêinxo n đbdba ạnjui ncũng khôycuf ng biêinxo ́t, còn muôycuf ́n giêinxo ́t tôycuf i?”
Dung Âtlyb n ngâbqgu ̉ng đbdba âbqgu ̀u, ánh măfuev ́t mơleoc mànhgg ng.
Nam Dạ Tưycuf ơleoc ́c tháinxo o băfuev ng đbdba ạn rôycuf ̃ng xuôycuf ́ng vưycuf ́t trưycuf ơleoc ́c măfuev ̣t Dung Âtlyb n, “Vưycuf ̀a rôycuf ̀i nêinxo ́u em ra tay…, tôycuf i thâbqgu ̣t sẽ khôycuf ng dung túng nưycuf ̃a, tôycuf i sẽ khôycuf ng bỏ qua cho em.”
Dung Âtlyb n đbdba ôycuf i môycuf i run run, côycuf vôycuf lưycuf ̣c sụbaxk p xuốwdox ng hai vai, suy nghĩegrt này của côycuf , sơleoc ̣ là sơleoc ́m đbdba ã bị Nam Dạ Tưycuf ơleoc ́c nhìn thâbqgu ́u.
Thâbqgu n thêinxo ̉ giôycuf ́ng nhưycuf rơleoc i vànhgg o hốwdox sâbqgu u lạnjui nh lẽfuev o, băfuev ́t đbdba âbqgu ̀u run râbqgu ̉y, ngưycuf ơleoc ̀i đbdba àn ôycuf ng này, cũng khôycuf ng phải lànhgg ngưycuf ờdpkx i côycuf có thêinxo ̉ tùy tiêinxo ̣n lưycuf ̀a gạt đbdba ưycuf ơleoc ̣c, anh lúc này râbqgu ́t giôycuf ́ng côycuf , cho dù là Dung Âtlyb n anh cũng khôycuf ng tin, bơleoc ̉i vì biêinxo ́t oáinxo n hậtivx n đbdba órzfw vẫcbae n tồulyq n tạnjui i trong lònckx ng côycuf .
Nam Dạ Tưycuf ơleoc ́c đbdba i tơleoc ́i trưycuf ơleoc ́c măfuev ̣t côycuf , đbdba em súng trong tay ném trêinxo n bàn. Anh ngôycuf ̀i xôycuf ̉m xuôycuf ́ng, nâbqgu ng măfuev ̣t Dung Âtlyb n lêinxo n, băfuev ́t đbdba âbqgu ̀u nhỏ vụn hôycuf n lêinxo n, anh nhẹ nhàng căfuev ́n khóe miêinxo ̣ng của côycuf , dưycuf ơleoc ̀ng nhưycuf mang chút ít trưycuf ̀ng phạt, Dung Âtlyb n cảm thâbqgu ́y có chút đbdba au, nhưycuf ng tránh nédcuf khôycuf ng đbdba ưycuf ợaiqu c, ngưycuf ơleoc ̀i đbdba àn ôycuf ng đbdba ã có thói quen câbqgu ̀m măfuev ̣t của côycuf , cảm giác nắulyq m trong tay nhưycuf vâbqgu ̣y, tâbqgu m tình của anh cũng khôycuf ng têinxo ̣ lăfuev ́m, chỉ vẻrzfw n vẹvwbg n vì Dung Âtlyb n cuôycuf ́i cùng cũsgjr ng buôycuf ng tay.
Côycuf cũsgjr ng đbdba ã nhìn ra, trôycuf ng nôycuf ̣i tâbqgu m côycuf thâbqgu ̀m nghĩ, Nam Dạ Tưycuf ơleoc ́c, khôycuf ng phải là là tôycuf i khôycuf ng bỏ đbdba ưycuf ơleoc ̣c, chỉ là bơleoc ̉i vì tôycuf i xuốwdox ng tay khôycuf ng đbdba ưycuf ơleoc ̣c, trưycuf ̣c tiêinxo ́p giêinxo ́t anh, tôycuf i làm khôycuf ng đbdba ưycuf ơleoc ̣c, khôycuf ng hơleoc n.
Đlxcm êinxo ́n trưycuf a Dung Âtlyb n cùng Nam Dạ Tưycuf ơleoc ́c kiêinxo n trìvwbg học cho xong dùng súng, chăfuev ̉ng qua là thưycuf ơleoc ng pháp này, khôycuf ng phải chuyêinxo ̣n môycuf ̣t ngày hai ngày.
Trơleoc ̉ lại Ngưycuf ̣ Cảnh Uyêinxo ̉n, Dung Âtlyb n dùng đbdba iêinxo ̣n thoại của Nam Dạ Tưycuf ơleoc ́c gọi ẹ, Mẹ Dung lâbqgu ̀n nưycuf ̃a muôycuf ́n côycuf khôycuf ng câbqgu ̀n lo lăfuev ́ng trong nhà, nhắulyq c côycuf bêinxo n ngoài nhơleoc ́ ăfuev n cơleoc m đbdba ầxpfl y đbdba ủuvpd , còn dặbakz n côycuf chăfuev m sórzfw c tôycuf ́t Nam Dạ Tưycuf ơleoc ́c.
Đlxcm ảo măfuev ́t đbdba ã đbdba ếgunp n ban đbdba êinxo m, lúc Dung Âtlyb n xuôycuf ́ng lâbqgu ̀u, liêinxo ̀n thấdpkx y A Nguyêinxo n cùng Lý Hàng đbdba ang trong phòng bêinxo ́p nói chuyêinxo ̣n, hai ngưycuf ơleoc ̀i đbdba àn ôycuf ng, nhưycuf ng khẩsgjr u khívwbg hoànhgg n toànhgg n bívwbg báinxo ch.
“Nêinxo ́u khôycuf ng tôycuf i chọupyd n nhédcuf , cậtivx u lànhgg m …”
“Đlxcm âbqgu ̀u óc cậtivx u phát sôycuf ́t rôycuf ̀i sao, tôycuf i chưycuf a làm qua loại viêinxo ̣c này, nêinxo ́u khôycuf ng chúng ta ra ngoài mua.”
“Khôycuf ng đbdba ưycuf ơleoc ̣c, đbdba ại ca nói làm phải làm…”
“Tại sao anh ta khôycuf ng làm, chúng ta cũng sẽ khôycuf ng, còn có con cá này, ọupyd e chếgunp t tiệtqmz t…” A Nguêinxo n trưycuf ̣c tiêinxo ́p băfuev ́t đbdba âbqgu ̀u măfuev ́ng chửleoc i ngưycuf ơleoc ̀i “Tôycuf i tình nguyêinxo ̣n khôycuf ng ăfuev n.”
Dung Âtlyb n đbdba i vào phòng bêinxo ́p, côycuf cơleoc ̉i áo lôycuf ng giăfuev ́t trêinxo n ghêinxo ́, xắulyq n tay áo lêinxo n, phôycuf ́i hơleoc ̣p lâbqgu ́y nguyêinxo n liêinxo ̣u nâbqgu ́u ăfuev n “Các anh ra ngoànhgg i đbdba i, đbdba êinxo ̉ tôycuf i làm.”
Lý Hàng nhưycuf đbdba ưycuf ơleoc ̣c đbdba ại xá, xoay ngưycuf ơleoc ̀i đbdba ịknni nh đbdba i ra, A Nguyêinxo n khôycuf ng rơleoc ̀i măfuev ́t khỏi Dung Âtlyb n, đbdba ưycuf ́ng ơleoc ̉ trong phòng bêinxo ́p vâbqgu ̃n khôycuf ng nhúc nhích, “Tôycuf i khôycuf ng tin côycuf , tôycuf i muôycuf ́n ơleoc ̉ lại đbdba âbqgu y.”
Dung Âtlyb n cũng khôycuf ng có tưycuf ́c giâbqgu ̣n, đbdba em món ăfuev n đbdba ặbakz t ởvjck trêinxo n bànhgg n, Lý Hàng lôycuf i kéo A Nguyêinxo n đbdba i ra ngoài, “Đlxcm i thôycuf i, chúng ta đbdba ánh bài đbdba i, cậtivx u nói cậtivx u là môycuf ̣t ngưycuf ờdpkx i đbdba ànhgg n ôycuf ng, cũsgjr ng chịu đbdba ưycuf ơleoc ̣c mùi vị dâbqgu ̀u khói sao.”
Phòng bêinxo ́p ơleoc ̉ đbdba âbqgu y râbqgu ́t lơleoc ́n, khôycuf ng câbqgu ̀n phải nói đbdba ếgunp n xoay ngưycuf ờdpkx i, ngay cả ơleoc ̉ bêinxo n trong khiêinxo u vũ cũng dưycuf dả, Dung Âtlyb n thành thạo trộinxo n rau quảmwhl , lúc làm đbdba ưycuf ơleoc ̣c môycuf ̣t nưycuf ̃a, đbdba ã nghe đbdba ưycuf ơleoc ̣c cưycuf ̉a đbdba óng phía sau lại bị mơleoc ̉ ra, côycuf đbdba em món ăfuev n bỏ vào trong nôycuf ̀i, còn khôycuf ng kịp xoay ngưycuf ơleoc ̀i, thăfuev ́t lưycuf ng phía sau đbdba ã bị ngưycuf ơleoc ̀i đbdba àn ôycuf ng ôycuf m.
Phía sau lưycuf ng rõ ràng da thịt dán chăfuev ̣t lâbqgu ́y lòng ngưycuf ̣c của ngưycuf ơleoc ̀i đbdba àn ôycuf ng, Dung Âtlyb n vôycuf ́n là trạng thái thoảmwhl i máinxo i thoáng chôycuf ́c trơleoc ̉ nêinxo n cưycuf ́ng ngăfuev ́c, Nam Dạ Tưycuf ơleoc ́c đbdba em cằhkif m khẽ tưycuf ̣a vào vai côycuf , anh râbqgu ́t thích hưycuf ơleoc ̉ng thụ loại cảm giác hạnh phúc này, anh nghiêinxo ng gưycuf ơleoc ng măfuev ̣t tuâbqgu ́n tú môycuf i mỏng khẽ mơleoc ̉, đbdba âbqgu ̀u lưycuf ơleoc ̃i nóng bỏsckc ng khéo léo bao lâbqgu ́y vành tai Dung Âtlyb n, côycuf muôycuf ́n né tránh, nhưycuf ng ngưycuf ơleoc ̀i đbdba àn ôycuf ng ôycuf m râbqgu ́t có lưycuf ̣c, lưycuf ơleoc ̃i theo sát, giôycuf ́ng nhưycuf là dung nham nórzfw ng chảmwhl y.
Trong nôycuf ̀i món ăfuev n phát ra mùi khét, Dung Âtlyb n vôycuf ̣i lâbqgu ́y cùi chỏ nhẹ đbdba ụng phải bôycuf ̣ ngưycuf ̣c Nam Dạ Tưycuf ơleoc ́c, ngưycuf ơleoc ̀i đbdba àn ôycuf ng cũng đbdba ã ngưycuf ̉i thâbqgu ́y mùi,chỉ đbdba ành phải tha mà buôycuf ng tay ra.
Cơleoc m tôycuf ́i là bôycuf ́n ngưycuf ơleoc ̀i cùng nhau ăfuev n, thâbqgu ̣t ra thì A Nguyêinxo n đbdba ôycuf ́i vơleoc ́i côycuf thủy chung khôycuf ng có thiệtqmz n cảm, cho dù Nam Dạ Tưycuf ơleoc ́c có cưycuf ng chiêinxo ̀u côycuf đbdba i nưycuf ̃a, hăfuev ́n cũng khôycuf ng có chào đbdba ón Dung Âtlyb n, thâbqgu ̣m chí còn cảm thâbqgu ́y, côycuf chính là hôycuf ̀ ly tinh, nhưycuf ng lơleoc ̀i này, hăfuev ́n ngay trưycuf ơleoc ́c măfuev ̣t Nam Dạ Tưycuf ơleoc ́c đbdba ưycuf ơleoc ng nhiêinxo n sẽ khôycuf ng nói.
Sau buôycuf ̉i cơleoc m tôycuf ́i, Lý Hàng cùng A Nguyêinxo n cũng rơleoc ̀i đbdba i, nói là đbdba i ra ngoài tìm thú vui. Dung Âtlyb n thu thâbqgu ̣p trêinxo n bàn ăfuev n sạch sẽ sau đbdba ó lêinxo n lâbqgu ̀u, ngưycuf ơleoc ̀i đbdba àn ôycuf ng ăfuev n cơleoc m xong thì vào thưycuf phòng khôycuf ng có đbdba i ra ngoài, côycuf rón rén đbdba i tơleoc ́i cưycuf ̉a, đbdba ã nghe thâbqgu ́y tiêinxo ́ng Nam Dạ Tưycuf ơleoc ́c đbdba ang nói chuyêinxo ̣n, xuyêinxo n thâbqgu ́u qua khe cưycuf ̉a, Dung Âtlyb n nhìn thâbqgu ́y, hăfuev ̉n là anh đbdba ang cùng ngưycuf ơleoc ̀i khác nói chuyêinxo ̣n phiêinxo ́m qua video.
Ngưycuf ơleoc ̀i đbdba àn ôycuf ng thoải mái tưycuf ̣a vào ghêinxo ́ da, khóe măfuev ́t mỉm cưycuf ơleoc ̀i, lúc này đbdba ã khôycuf ng có lạnh thâbqgu ́u xưycuf ơleoc ng nhưycuf bình thưycuf ơleoc ̀ng, anh nhâbqgu ́c lêinxo n môycuf ̣t châbqgu n, đbdba ôycuf ́i diêinxo ̣n thanh âbqgu m mơleoc ̉ ra mà trong sáng, nghe ra lànhgg nưycuf ̃ sinh, “Tưycuf ơleoc ́c, I Love You—”
Dung Âtlyb n ngơleoc ngâbqgu ̉n, châbqgu n khôycuf ng câbqgu ̉n thâbqgu ̣n đbdba ụng phải cưycuf ̉a, Nam Dạ Tưycuf ơleoc ́c nghe đbdba ưycuf ơleoc ̣c đbdba ôycuf ̣ng tĩnh nghiêinxo ng đbdba âbqgu ̀u lại, thâbqgu ̀n săfuev ́c tưycuf ̣ nhiêinxo n hưycuf ơleoc ́ng vêinxo ̀ phía đbdba ôycuf ́i diêinxo ̣n, “Đlxcm ưycuf ợaiqu c rồulyq i lâbqgu ̀n sau lại tán gâbqgu ̃u,…”
“Đlxcm ừtqmz ng mànhgg , Tưycuf ơleoc ́c—”
Nam Dạ Tưycuf ơleoc ́c tăfuev ́t video trong măfuev ́t vâbqgu ̃n có nụ cưycuf ơleoc ̀i, Dung Âtlyb n đbdba i vào bêinxo n trong thưycuf phòng, ngưycuf ơleoc ̀i đbdba àn ôycuf ng dưycuf ờdpkx ng nhưycuf là nhơleoc ́ tơleoc ́i cái gì đbdba ó khôycuf i phục tinh thâbqgu ̀n lại, trêinxo n máy vi tính biêinxo ̉u hiêinxo ̣n ra tưycuf ̀ng dãy sốwdox cùzdcl ng vơleoc ́i râbqgu ́t nhiêinxo ̀u tưycuf ̀ tiêinxo ́ng anh, anh nhâbqgu ́n tăfuev ́t, môycuf ̣t cái khung hiêinxo ̣n ra đbdba ưycuf a vào mâbqgu ̣t mã, mưycuf ơleoc ̀i ngón tay thon dài ơleoc ̉ trêinxo n bàn phím gõ mâbqgu ́y cái, Dung Âtlyb n liêinxo ́c tâbqgu ̀m măfuev ́t, liêinxo ̀n nhơleoc ́ lâbqgu ́y tơleoc ́i mâbqgu ́y chữhsib anh gõhwrf , ly0809.
Côycuf giả vơleoc ̀ nhưycuf khôycuf ng có chuyêinxo ̣n gì xảy ra tiêinxo ́n đbdba êinxo ́n, Nam Dạ Tưycuf ơleoc ́c đbdba em đbdba ôycuf ̀ trong máy vi tính lấdpkx y ra ngoài, rõ ràng là môycuf ̣t chiếgunp c CD.
“Bọupyd n Lý Hàng đbdba i rôycuf ̀i?”
“Ưwpks ̀, đbdba i rôycuf ̀i.”
Nam Dạ Tưycuf ơleoc ́c đbdba em đbdba ĩa CD tùy ý đbdba ăfuev ̣t lêinxo n bàn, vưycuf ơleoc n tay kéo tay Dung Âtlyb n làm cho côycuf ngôycuf ̀i trêinxo n châbqgu n của anh, côycuf làm nhưycuf khôycuf ng có viêinxo ̣c gì xảy ra câbqgu ̀m lâbqgu ́y vâbqgu ̣t kia, “Đlxcm âbqgu y là cái gì, CD sao?”
“Đlxcm úng, đbdba âbqgu y là CD đbdba ăfuev ̣c chêinxo , chỉ có lơleoc ́n băfuev ̀ng ngón tay cái thôycuf i.”
Thứglna bọupyd n họupyd đbdba ang tìvwbg m kiếgunp m,hẳxpfl n là cái này rôycuf ̀i. Dung Âtlyb n khôycuf ng nghĩ tơleoc ́i côycuf lại córzfw thểkcgo dễrpnm dànhgg ng nhìvwbg n ra nórzfw nhưycuf vậtivx y, “Bêinxo n trôycuf ng chứglna a cái gì, phim ảnh sao?”
Nam Dạ Tưycuf ơleoc ́c cưycuf ơleoc ̀i cưycuf ơleoc ̀i, tưycuf ̀ trong tay côycuf nhâbqgu ̣n lâbqgu ́y CD xem sau đbdba ó bỏ lêinxo n trêinxo n bàn, “Khôycuf ng, bêinxo n trong chứglna a đbdba ựhngd ng toànhgg n bộinxo gia sảmwhl n củuvpd a tôycuf i.”
Dung Âtlyb n tâbqgu ̀m măfuev ́t lưycuf u lại ơleoc ̉ phía trêinxo n, Nam Dạ Tưycuf ơleoc ́c nghiêinxo ng măfuev ̣t của côycuf hôycuf n lêinxo n, môycuf ̣t cái tay đbdba ã chui vào phía dưycuf ơleoc ́i áo của côycuf mơleoc ̉ ra, đbdba ặbakz t tay trưycuf ớsgjr c ngựhngd c mêinxo ̀m mại của côycuf băfuev ́t đbdba âbqgu ̀u xoa bóp, ngưycuf ơleoc ̀i đbdba àn ôycuf ng tiêinxo ́ng thơleoc ̉ dôycuf ́c trơleoc ̉ nêinxo n ôycuf ̀ ôycuf ̀, lâbqgu ̀n này anh nghĩ đbdba ã muôycuf ́n côycuf , râbqgu ́t muôycuf ́n râbqgu ́t muôycuf ́n.
Dung Âtlyb n đbdba ưycuf a tay khưycuf ơleoc ́t tưycuf ̀, ngưycuf ơleoc ̀i đbdba àn ôycuf ng ôycuf m lâbqgu ́y côycuf đbdba i tơleoc ́i salon, trâbqgu ̀m trọng thâbqgu n thêinxo ̉ đbdba è xuôycuf ́ng, chôycuf ̃ nhạy cảm chạm nhau, côycuf có thêinxo ̉ cảm giác đbdba ưycuf ơleoc ̣c âbqgu ̉n nhâbqgu ̃n dục vọng của ngưycuf ơleoc ̀i đbdba àn ôycuf ng là bao nhiêinxo u mãnh liêinxo ̣t và cưycuf ́ng răfuev ́n.
Côycuf nhớsgjr lờdpkx i báinxo c sĩegrt dặbakz n dònckx , đbdba ặbakz t vònckx ng sau, trong 2 tuầxpfl n khôycuf ng thểkcgo quan hệtqmz , huốwdox ng chi, côycuf khôycuf ng hềhbtz muốwdox n tiếgunp p xúyezi c thâbqgu n thểkcgo vớsgjr i Nam Dạnjui Tưycuf ớsgjr c.
Côycuf tráinxo nh nụbaxk hôycuf n cấdpkx p báinxo ch củuvpd a anh, “ Buôycuf ng ra, buôycuf ng, Nam Dạnjui Tưycuf ớsgjr c, tôycuf i khôycuf ng muốwdox n anh đbdba ụbaxk ng đbdba ếgunp n tôycuf i…”
Ngưycuf ơleoc ̀i đbdba àn ôycuf ng giậtivx t mìvwbg nh, dụbaxk c vọupyd ng trong đbdba ôycuf i mắulyq t bịknni nưycuf ớsgjr c lạnjui nh dậtivx p tắulyq t, anh thiếgunp u chúyezi t nữhsib a liềhbtz n quêinxo n mấdpkx t giữhsib a bọupyd n họupyd cònckx n córzfw chuyệtqmz n củuvpd a Diêinxo m Việtqmz t vắulyq t ngang, Dung Âtlyb n thấdpkx y đbdba ộinxo ng táinxo c dừtqmz ng lạnjui i, liềhbtz n dùzdcl ng sứglna c đbdba ẩsgjr y ra.
Côycuf sưycuf ̉a sang lại quầxpfl n áo xôycuf ́c xêinxo ́ch, chỉ cảm thâbqgu ́y ghêinxo tơleoc ̉m khôycuf ng dưycuf ́t.
Nam Dạ Tưycuf ơleoc ́c ôycuf ̉n đbdba ịnh tâbqgu m tình, đbdba i tơleoc ́i trưycuf ơleoc ́c bàn đbdba ọc sách, “Em đbdba i ra ngoài trưycuf ơleoc ́c đbdba i.”
Dung Âtlyb n đbdba ưycuf ́ng dâbqgu ̣y, đbdba i ngang qua phía sau anh, liêinxo ́c măfuev ́t trêinxo n bàn cái CD, nó ơleoc ̉ trong tâbqgu ̀m tay Nam Dạ Tưycuf ơleoc ́c, có thêinxo ̉ đbdba ụng tay đbdba êinxo ́n.
Dung Âtlyb n trơleoc ̉ lại phòng ngủ sau đbdba ó khoá tráinxo i cưycuf ̉a, qua thâbqgu ̣t lâbqgu u, côycuf cũng khôycuf ng có ngủ, côycuf nghe đbdba ưycuf ơleoc ̣c âbqgu m thanh Nam Dạ Tưycuf ơleoc ́c văfuev ̣n tay câbqgu ̀m cưycuf ̉a truyêinxo ̀n đbdba êinxo ́n, ngưycuf ơleoc ̀i đbdba àn ôycuf ng thâbqgu ́y côycuf khóa trái, cũng khôycuf ng miêinxo ̃n cưycuf ơleoc ̃ng, chính mình đbdba i phòng khác ngủ.
Dung Âtlyb n tăfuev ́t đbdba èn ơleoc ̉ trong phòn trơleoc ̣n tròn măfuev ́t tính thơleoc ̀i gian, côycuf muôycuf ́n xác đbdba ịnh Nam Dạ Tưycuf ơleoc ́c ngủ rôycuf ̀i sau đbdba ó mơleoc ́i đbdba i ra, ưycuf ơleoc ́c chưycuf ̀ng đbdba ã qua hai giơleoc ̀, côycuf măfuev ̣c đbdba ôycuf ̀ ngủ, rón ra rón rén mơleoc ̉ cưycuf ̉a đbdba i ra ngoài.
Đlxcm èfkor n bêinxo n trong phònckx ng ngủuvpd củuvpd a anh đbdba ãzipf tắulyq t, Dung Âtlyb n mang dép đbdba i tơleoc ́i bêinxo n trong thưycuf phòng, Nam Dạ Tưycuf ơleoc ́c khôycuf ng có thói quen khóa cưycuf ̉a, lâbqgu ̀n này cũng giôycuf ́ng vâbqgu ̣y.
Côycuf câbqgu ̉n thâbqgu ̣n đbdba i vào, chỉ dám mơleoc ̉ đbdba èn êinxo m dịknni u trêinxo n tưycuf ơleoc ̀ng, Dung Âtlyb n tâbqgu m tình khâbqgu ̉n trưycuf ơleoc ng đbdba i đbdba êinxo ́n trưycuf ơleoc ́c bàn đbdba ọc sách, xem ra đbdba úng nhưycuf côycuf dưycuf ̣ đbdba oáinxo n,CD khó khăfuev n tìvwbg m thấdpkx y lại bị Nam Da Tưycuf ơleoc ́c cấdpkx t đbdba i, măfuev ̣c dù biêinxo ́t kêinxo ́t quả là nhưycuf thêinxo ́, nhưycuf ng trêinxo n măfuev ̣t côycuf vẫcbae n khó nén thâbqgu ́t vọng, mâbqgu u quang ảm đbdba ạm đbdba i xuôycuf ́ng.
Vâbqgu ̣t kia râbqgu ́t nhỏ, anh nêinxo ́u thâbqgu ̣t là cấdpkx t thì đbdba êinxo ̉ chôycuf ̃ nào, thủy chung khôycuf ng có phát hiêinxo ̣n.
Dung Âtlyb n ánh măfuev ́t rơleoc i vào trêinxo n bàn máy vi tính, lúyezi c trưycuf ớsgjr c, mộinxo t câbqgu u nórzfw i I Love You giôycuf ng nhưycuf cáinxo i ghim đbdba âbqgu m vànhgg o lònckx ng côycuf , côycuf đbdba ãzipf sớsgjr m nórzfw i, bêinxo n ngoànhgg i Nam Dạnjui Tưycuf ớsgjr c khôycuf ng thểkcgo khôycuf ng córzfw ngưycuf ờdpkx i kháinxo c. Hơleoc n nữhsib a thấdpkx y vẻrzfw mặbakz t củuvpd a anh nhưycuf vậtivx y, ngưycuf ờdpkx i đbdba órzfw , nhấdpkx t đbdba ịknni nh khôycuf ng phảmwhl i ngưycuf ờdpkx i córzfw cũsgjr ng đbdba ưycuf ợaiqu c khôycuf ng córzfw cũsgjr ng khôycuf ng sao.
Ác ma trơleoc ̉ vêinxo ̀
Ngư
“Anh đ
Khuô
Lý Hàng đ
Dung Â
“Bùi Lang nói cho tô
Dung Â
Lý Hàng khô
Nam Dạ Tư
“Các ngư
Lý Hàng đ
Lý Hàng sơ
Dung Â
Dung Â
Dung Â
“Nam Dạ Tư
“Đ
Lá gan Lý Hàng thậ
Ngư
“Khô
Nam Dạ Tư
Tư
Nam Dạ Tư
Đ
Nơ
Mô
“Sao thế
“Nói cái gì?”
“Phụ nư
“Anh đ
Nam Dạ
Anh lô
Dung Â
Anh đ
Dung cảm thâ
Nam Dạ Tư
Sau khi lê
Nói xong liê
Dung Â
Ngư
Nam Dạ Tư
“Em muô
Mô
Dung Â
Ngư
Giọng nói anh kịch liê
Như
Tư
Dung Â
Nam Dạ Tư
Dung Â
Thâ
Nam Dạ Tư
Cô
Đ
Trơ
Đ
“Nê
“Đ
“Khô
“Tại sao anh ta khô
Dung Â
Lý Hàng như
Dung Â
Phòng bê
Phía sau lư
Trong nô
Cơ
Sau buô
Ngư
Dung Â
“Đ
Nam Dạ Tư
Cô
“Bọ
“Ư
Nam Dạ Tư
“Đ
Thứ
Nam Dạ Tư
Dung Â
Dung Â
Cô
Cô
Ngư
Cô
Nam Dạ Tư
Dung Â
Dung Â
Dung Â
Đ
Cô
Vâ
Dung Â
Ác ma trơ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.