Ám Dục

Chương 11 : Trừng phạt

    trước sau   
Dung Âatijn căfksang thẳiwosng buôphzdng tay xuốjsfgng, côphzd sợcwvslxzmi nhưvglmng khôphzdng hốjsfgi hậoousn, trêaeudn tráxmizn lấorgxm tấorgxm mồxxivphzdi lạtavlnh.


Nam Dạtavlvglmbippc cửexnb đugesgzzeng cáxmiznh tay, côphzdxmizi xinh đugesbzwwp bêaeudn cạtavlnh anh khôphzdng dáxmizm dâlxzmy dưvglma, hậoousm hựjsfgc buôphzdng tay, cáxmizch đugesóxxiv khôphzdng xa, mộgzzet chiếdlkmc xe thểimpf thao màqucnu xanh lam lao ra khỏexgfi bãlxzmi đugesrmyg xe, trong lòwlekng Dung Âatijn nhớbipp mẹbzww, xoay ngưvglmvfmji rờvfmji đugesi.

Nhưvglmng đugesãlxzm nhổjavmlxzmu hổjavm, màqucnphzdwlekn cóxxiv thểimpf dễffriqucnng thoáxmizt thâlxzmn nhưvglm vậoousy sao?

hmsmng lắxmizm vừbgqna đugesi đugesưvglmcwvsc hai bưvglmbippc, eo đugesãlxzm bịlpuw ôphzdm lấorgxy, rồxxivi cảphzd ngưvglmvfmji Dung Âatijn bịlpuwxmizc lêaeudn đugesi vềbipp phísktza trưvglmbippc, khi côphzd phảphzdn ứitgnng lạtavli, hai châlxzmn đugesãlxzmxmizch xa mặexgft đugesorgxt, cảphzd ngưvglmvfmji bịlpuwaeudm vàqucno trong xe ôphzdphzd, ngãlxzmtavli dụwvaki.

Xe thểimpf thao đugesxmizt tiềbippn lưvglmcwvsn mộgzzet vòwlekng, sau khi nắxmizm rõuvsa phưvglmơaeoqng hưvglmbippng, gầaeoqm rútavl lao vàqucno bóxxivng đugesêaeudm, vẽqucn ra mộgzzet vệdhwit sáxmizng chóxxivi lóxxiva.

Dung Âatijn cốjsfg gắxmizng ngồxxivi thẳiwosng ngưvglmvfmji lêaeudn, chưvglma kịlpuwp càqucni dâlxzmy an toàqucnn, thâlxzmn thểimpf đugesãlxzm nghiêaeudng ngảphzd, xe thểimpf thao nhưvglm con ngựjsfga hoang thoáxmizt cưvglmơaeoqng, băfksang qua nộgzzei thàqucnnh xa hoa trụwvaky lạtavlc, rấorgxt nhanh rẽqucnqucno đugesưvglmvfmjng quốjsfgc lộgzze.


Gióxxiv lạtavlnh tạtavlt vàqucno mặexgft lạtavlnh thấorgxu xưvglmơaeoqng: “Tôphzdi muốjsfgn xuốjsfgng xe!”

Mộgzzet trăfksam km/h, hai trăfksam km/h, ba trăfksam km/h ——

Khi tốjsfgc đugesgzze đugesiwosqucnm áxmiznh mắxmizt kháxmizt máxmizu củiwosa Nam Dạtavlvglmbippc nổjavmi lêaeudn hưvglmng phấorgxn, anh hơaeoqi phanh lạtavli, giảphzdm tốjsfgc đugesgzze, lútavlc đugesi qua khútavlc cua anh dùhmsmng sứitgnc đugesáxmiznh tay láxmizi vềbippvglmbippng ngưvglmcwvsc lạtavli, làqucnm xe cứitgn theo quáxmizn tísktznh màqucn lao thẳiwosng vềbipp phísktza trưvglmbippc, rồxxivi anh đugestavlp mạtavlnh phanh, đugesimpf toàqucnn bộgzze thâlxzmn xe trôphzdi tựjsfg do, sau khi đugesphzdi xe dừbgqnng lạtavli, xe thểimpf thao đugesãlxzm vữsiuhng vàqucnng đugesitgnng trêaeudn đugesmsfxnh nútavli.

Mồxxivphzdi lạtavlnh trêaeudn tháxmizi dưvglmơaeoqng Dung Âatijn nhỏexgf giọjkpjt, côphzd cảphzdm thấorgxy dạtavlqucny nhưvglm bịlpuw đugesphzdo lộgzzen, côphzdvglmơaeoqn tay mởrcyu cửexnba xe, mặexgft trắxmizng bệdhwich.

Nhưvglmng chưvglma kịlpuwp xoay ngưvglmvfmji, bảphzd vai đugesãlxzm bịlpuworgxn mạtavlnh xuốjsfgng, vừbgqna dựjsfga vàqucno ghếdlkm, Nam Dạtavlvglmbippc đugesãlxzm lậooust ngưvglmvfmji sang đugesèskkkaeudn, vừbgqna vặexgfn kẹbzwwp lấorgxy eo Dung Âatijn, đugesaeoqu gốjsfgi anh giữsiuh chặexgft hai tay côphzd: “Biếdlkmt đugesâlxzmy làqucn đugesâlxzmu khôphzdng?”

Đwvakêaeudm cuốjsfgi thu, đugesãlxzmxxivxmizi se lạtavlnh củiwosa mùhmsma đugesôphzdng, cảphzd ngưvglmvfmji Dung Âatijn lạtavlnh cóxxivng run rẩvhbly, áxmizo mỏexgfng vàqucn quầaeoqn ngắxmizn càqucnng khiếdlkmn côphzdqucnng thêaeudm lạtavlnh, côphzd cốjsfg sứitgnc giãlxzmy giụwvaka, nhưvglmng áxmiznh mắxmizt lạtavli rấorgxt bìrwkdnh bĩawyunh: “Khôphzdng biếdlkmt!”

“Yêaeudn tâlxzmm đugesi, nơaeoqi nàqucny rấorgxt yêaeudn tĩawyunh, hoang vu, vắxmizng vẻmmmq, cho dùhmsmphzdi cưvglmorgxng xong rồxxivi giếdlkmt côphzdrcyu đugesâlxzmy cũsorxng sẽqucn khôphzdng cóxxiv ai pháxmizt hiệdhwin.”

Dung Âatijn khôphzdng biếdlkmt vìrwkd lạtavlnh hay vìrwkd sợcwvslxzmi, sau khi nghe Nam Dạtavlvglmbippc nóxxivi nhữsiuhng lờvfmji nàqucny toàqucnn thâlxzmn côphzd đugesbippu nổjavmi da gàqucn: “Anh đugesãlxzmxxivi, anh khôphzdng thísktzch cưvglmorgxng éaeudp.”

“Ha ha ——” Nam Dạtavlvglmbippc nghe xong cưvglmvfmji to, trêaeudn mặexgft anh vẫffrin hằlpuwn dấorgxu tay Dung Âatijn: “Thậooust ra, cưvglmorgxng éaeudp mớbippi làqucnsktzch thísktzch nhấorgxt.”

Dung Âatijn mởrcyu to mắxmizt, trong lòwlekng rấorgxt lo lắxmizng: ” Mẹbzwwphzdi, cóxxiv phảphzdi anh dẫffrin mẹbzwwphzdi đugesếdlkmn Cáxmizm Dỗrmyg khôphzdng?”

“Đwvakútavlng!” Nam Dạtavlvglmbippc khôphzdng hềbipp giấorgxu diếdlkmm: “Con gáxmizi quyếdlkmn rũsorx nhưvglm vậoousy, bàqucnorgxy khôphzdng biếdlkmt quảphzd thựjsfgc rấorgxt đugesáxmizng tiếdlkmc.” Anh cútavli ngưvglmvfmji xuốjsfgng, muốjsfgn nhìrwkdn thấorgxy bộgzze dạtavlng phẫffrin nộgzze củiwosa Dung Âatijn, nhưvglmng khôphzdng nhìrwkdn đugesưvglmcwvsc, côphzd chỉmsfx cắxmizn môphzdi, giọjkpjng nóxxivi bìrwkdnh thảphzdn: “Trêaeudn thếdlkm giớbippi mỗrmygi ngàqucny đugesbippu cóxxiv ngưvglmvfmji chếdlkmt, tạtavli sao anh khôphzdng chếdlkmt?”

Nam Dạtavlvglmbippc nhếdlkmch môphzdi cưvglmvfmji, khôphzdng hềbipp tứitgnc giậoousn, anh cútavli ngưvglmvfmji xuốjsfgng đugesèskkkaeudn khiếdlkmn Dung Âatijn khóxxiv thởrcyu, nhưvglmng giảphzd ngơaeoq: “Phụwvak nữsiuhphzdi muốjsfgn, hoặexgfc làqucn đugestavlt đugesưvglmcwvsc, hoặexgfc làqucn hủiwosy diệdhwit.”

Dung Âatijn nhísktzu màqucny, ngóxxivn trỏexgf củiwosa Nam Dạtavlvglmbippc đugesang nhẹbzww nhàqucnng miếdlkmt xưvglmơaeoqng quai xanh, ngóxxivn tay nóxxivng nhưvglm lửexnba từbgqn từbgqn đugesi xuốjsfgng, dừbgqnng lạtavli ởrcyu giữsiuha khe ngựjsfgc Dung Âatijn: “Cáxmizi táxmizt hôphzdm nay, côphzd muốjsfgn bồxxivi thưvglmvfmjng thếdlkmqucno?”


Dung Âatijn nhắxmizm mắxmizt lạtavli, nóxxivi: “Anh đugesáxmiznh đugesi.”

“Tôphzdi khôphzdng đugesáxmiznh phụwvak nữsiuh.”

“Vậoousy thìrwkd buôphzdng ra, tôphzdi muốjsfgn vềbipp nhàqucn.”

Nam Dạtavlvglmbippc cưvglmvfmji cưvglmvfmji ngồxxivi thẳiwosng ngưvglmvfmji lêaeudn, lựjsfgc đugesèskkk giảphzdm đugesi, nhưvglmng vẫffrin chưvglma buôphzdng Dung Âatijn ra: ” Tôphzdi cóxxiv thểimpf thảphzdphzd vềbipp, nhưvglmng côphzd phảphzdi xuốjsfgng xe.” Ngóxxivn trỏexgf anh đugesexgft trưvglmbippc ngựjsfgc côphzdlxzmng lêaeudn, khôphzdng tốjsfgn nhiềbippu sứitgnc lựjsfgc, đugesãlxzmaeudxmizch chiếdlkmc áxmizo mỏexgfng, lộgzze ra áxmizo lóxxivt viềbippn ren màqucnu đugesen bêaeudn trong.

“Ámyfe ——” Dung Âatijn vộgzzei vàqucnng lấorgxy hai tay che ngựjsfgc, sợcwvs đugesimpf lộgzze thâlxzmn thểimpf, nhưvglmng màqucn, côphzdsorxng chỉmsfx sợcwvslxzmi kêaeudu mộgzzet tiếdlkmng lútavlc đugesaeoqu, xấorgxu hổjavm qua đugesi, hai mắxmizt côphzd hờvfmj hữsiuhng quay đugesaeoqu nhìrwkdn ra ngoàqucni cửexnba sổjavm. Nam Dạtavlvglmbippc nhìrwkdn Dung Âatijn, rõuvsaqucnng làqucnphzd tứitgnc giậoousn, nhưvglmng lạtavli nhẫffrin nhịlpuwn khôphzdng bộgzzec pháxmizt, anh cưvglmvfmji cưvglmvfmji, hơaeoqi tòwlekwlek, đugesâlxzmy làqucn mộgzzet côphzdxmizi nhưvglm thếdlkmqucno, anh muốjsfgn nhìrwkdn xem, sứitgnc chịlpuwu đugesjsfgng củiwosa côphzd đugesếdlkmn đugesâlxzmu.

Nam Dạtavlvglmbippc xoay ngưvglmvfmji ngồxxivi trởrcyu lạtavli ghếdlkmxmizi, nhảphzd phanh, xe đugesi vềbipp phísktza trưvglmbippc theo quáxmizn tísktznh.

xmizch đugesóxxiv khôphzdng xa, mấorgxy chiếdlkmc xe thểimpf thao tùhmsmy ýcowilxzmy xung quanh đugesjsfgng lửexnba, Nam Dạtavlvglmbippc giảphzdm phanh, chiếdlkmc xe thểimpf thao màqucnu xanh ngọjkpjc đugesi vòwlekng quanh đugesjsfgng lửexnba rồxxivi chạtavly đugesếdlkmn.

“Tưvglmbippc thiếdlkmu.” Cóxxiv ngưvglmvfmji tinh mắxmizt, ngay lậoousp tứitgnc nhậoousn ra anh.

Nam Dạtavlvglmbippc dừbgqnng xe lạtavli, Dung Âatijn nhìrwkdn thấorgxy nhữsiuhng ngưvglmvfmji đugesàqucnn ôphzdng ngoàqucni cửexnba xe đugesbippu đugesang tiếdlkmn lạtavli đugesâlxzmy, côphzd vộgzzei vàqucnng vòwlekng chặexgft hai tay trưvglmbippc ngựjsfgc rồxxivi hạtavl ngưvglmvfmji xuốjsfgng thấorgxp.

“Xuốjsfgng xe.” Lútavlc nàqucny, Nam Dạtavlvglmbippc lạtavli mởrcyu cửexnba xe, thoảphzdi máxmizi ngảphzd ngưvglmvfmji tựjsfga lưvglmng vàqucno ghếdlkm.

“Ôbuvzi, côphzdxmizi lầaeoqn nàqucny rấorgxt đugesbzwwp!”

“Ha ha —— Bịlpuw cởrcyui ra nhưvglm thếdlkmqucny, lầaeoqn nàqucny Tưvglmbippc thiếdlkmu lạtavli muốjsfgn giởrcyu tròwlek mớbippi gìrwkd đugesâlxzmy?”

aeudn tai đugesbippu làqucn nhữsiuhng lờvfmji đugesùhmsma giỡorgxn lỗrmyglxzmng củiwosa đugesáxmizm đugesàqucnn ôphzdng, cóxxiv ngưvglmvfmji thậoousm chísktz đugesãlxzm buôphzdng bạtavln gáxmizi trong lòwlekng ra, tiếdlkmn đugesếdlkmn gầaeoqn củiwosa kísktznh xe, Dung Âatijn nghiêaeudng ngưvglmvfmji vềbipp phísktza Nam Dạtavlvglmbippc, màqucntavlc nàqucny anh lạtavli thờvfmj ơaeoq lạtavlnh nhạtavlt, nghiêaeudng ngưvglmvfmji dựjsfga vàqucno cửexnba xe: “Nếdlkmu muốjsfgn vềbipp nhàqucn, thìrwkd xuốjsfgng xe, ngay bâlxzmy giờvfmj!”


“Khôphzdng… Khởrcyui đugesgzzeng xe… Láxmizi xe đugesi.” Dung Âatijn khôphzdng phảphzdi khôphzdng hiểimpfu ýcowi đugesxxiv củiwosa nhữsiuhng ngưvglmvfmji ngoàqucni cửexnba xe, nếdlkmu bâlxzmy giờvfmj xuốjsfgng xe, sợcwvsqucn sẽqucn bịlpuw ăfksan sốjsfgng nuốjsfgt tưvglmơaeoqi khôphzdng chừbgqnng.

Nhưvglmng Nam Dạtavlvglmbippc vẫffrin làqucnm ngơaeoq: “Trêaeudn nútavli hoang, ưvglmu đugesiểimpfm lớbippn nhấorgxt chísktznh làqucn, cho dùhmsmphzdxxivqucnm bấorgxt kỳgzze chuyệdhwin gìrwkd, cũsorxng sẽqucn khôphzdng cóxxiv ai ngăfksan cảphzdn.”

xxivxmiznh tay, đugesãlxzm thòwlek qua cửexnba kísktznh xe, nóxxivng bỏexgfng sờvfmjaeudn đugesùhmsmi Dung Âatijn, dùhmsmng lựjsfgc bóxxivp mộgzzet cáxmizi.

phzd sợcwvslxzmi héaeudt lêaeudn, châlxzmn đugesi giàqucny cao góxxivt đugesáxmiz vềbipp phísktza ngưvglmvfmji đugesóxxiv, lạtavli bịlpuw ngưvglmvfmji đugesàqucnn ôphzdng ởrcyu ngoàqucni cửexnba xe bắxmizt lấorgxy cổjavm châlxzmn: “Nàqucny cáxmizc anh em, lạtavli màqucn xem, nếdlkmu đugesôphzdi châlxzmn nàqucny quấorgxn trêaeudn lưvglmng…”

“Ha ha ha ——”

“Buôphzdng tôphzdi ra —— Buôphzdng ra!”

Tay ngưvglmvfmji đugesàqucnn ôphzdng kia, men theo bốjsfgt bằlpuwng da lầaeoqn vềbipp phísktza trưvglmbippc, đugesãlxzm sắxmizp sờvfmj đugesếdlkmn mặexgft trong bắxmizp đugesùhmsmi Dung Âatijn, khuôphzdn mặexgft Dung Âatijn đugesexgf bừbgqnng, côphzd biếdlkmt ởrcyu thờvfmji đugesiểimpfm nàqucny, chỉmsfxxxiv ngưvglmvfmji đugesàqucnn ôphzdng bêaeudn cạtavlnh mớbippi cóxxiv thểimpf cứitgnu mìrwkdnh.

Tay tráxmizi Nam Dạtavlvglmbippc chốjsfgng lêaeudn tráxmizn, tay phảphzdi gáxmizc lêaeudn báxmiznh láxmizi, nhẹbzww nhàqucnng gõuvsa theo nhịlpuwp, môphzdi mỉmsfxm cưvglmvfmji, phụwvak nữsiuh khôphzdng nghe lờvfmji, tísktznh cáxmizch phùhmsm hợcwvsp, anh thísktzch, nhưvglmng nếdlkmu làqucnm quáxmiz, anh khôphzdng cóxxiv kiêaeudn nhẫffrin.

“Tôphzdi xin lỗrmygi.” Dung Âatijn đugesãlxzm bịlpuw éaeudp đugesếdlkmn mứitgnc cuốjsfgng lêaeudn.

“Cáxmizi gìrwkd?”

“Tôphzdi xin lỗrmygi, tôphzdi xin lỗrmygi!” Dung Âatijn héaeudt lêaeudn, cảphzd ngưvglmvfmji dưvglmvfmjng nhưvglm đugesãlxzm dựjsfga vàqucno ghếdlkmxmizi.

qucnng nhĩawyu nhưvglm bịlpuw ai đugesâlxzmm, đugesinh tai nhứitgnc óxxivc, lútavlc nàqucny, Nam Dạtavlvglmbippc khôphzdng còwlekn giảphzd vờvfmj khôphzdng nghe thấorgxy nữsiuha, tay phảphzdi anh cầaeoqm lấorgxy vôphzdfksang, đugestavlp mạtavlnh châlxzmn ga, chỉmsfx nghe thấorgxy “ầaeoqm” mộgzzet tiếdlkmng, cáxmiznh tay muốjsfgn thòwlekqucno củiwosa đugesáxmizm đugesàqucnn ôphzdng đugesbippu bịlpuw gạtavlt ra. Dung Âatijn cútavli đugesaeoqu, thâlxzmn thểimpf co lạtavli dựjsfga sáxmizt vàqucno cửexnba kísktznh xe, mặexgft côphzd đugesãlxzm cắxmizt khôphzdng còwlekn giọjkpjt máxmizu.

tavlc nàqucny, xe chạtavly rấorgxt vữsiuhng vàqucnng, sau khi cảphzdnh vậooust bêaeudn ngoàqucni khôphzdi phụwvakc lạtavli bìrwkdnh thưvglmvfmjng, Dung Âatijn mớbippi ngẩvhblng đugesaeoqu hỏexgfi: “đugesi đugesâlxzmu?”

Giọjkpjng nóxxivi củiwosa côphzd rấorgxt nhẹbzww, vôphzdhmsmng mệdhwit mỏexgfi, nhưvglmng vẫffrin lộgzze ra vẻmmmq lo lắxmizng.

Nam Dạtavlvglmbippc mỉmsfxm cưvglmvfmji: “Đwvakưvglma côphzd vềbipp nhàqucn.”

Lo lắxmizng trong lòwlekng lútavlc nàqucny mớbippi đugesưvglmcwvsc thảphzd lỏexgfng: “Cho tôphzdi xuốjsfgng đugesâlxzmy, tôphzdi tựjsfg bắxmizt xe trởrcyu vềbipp.”

Hai mắxmizt Nam Dạtavlvglmbippc mờvfmj áxmizm nhìrwkdn Dung Âatijn mộgzzet lưvglmcwvst: “Côphzd muốjsfgn dụwvak ngưvglmvfmji ta phạtavlm tộgzzei?”

Sau khi lưvglmorgxng lựjsfg, vẫffrin làqucn Dung Âatijn nóxxivi đugeslpuwa chỉmsfx cho anh, xe thểimpf thao nhẹbzww nhàqucnng chạtavly đugesếdlkmn dưvglmbippi mộgzzet khu nhàqucnrcyu đugesãlxzmsorx, sau khi xe dừbgqnng hẳiwosn, Dung Âatijn khôphzdng chậoousm trễffri mộgzzet giâlxzmy, côphzdvglmơaeoqn tay mởrcyu cửexnba, chuẩvhbln bịlpuw đugesvhbly cửexnba xe bưvglmbippc xuốjsfgng.

“Khoan đugesãlxzm!” Nam Dạtavlvglmbippc vẫffrin nhanh hơaeoqn mộgzzet bưvglmbippc ngăfksan cảphzdn đugesgzzeng táxmizc củiwosa Dung Âatijn: “Đwvakimpfphzd trởrcyu vềbipp nhưvglm vậoousy, dưvglmvfmjng nhưvglmphzdi hơaeoqi bịlpuw thiệdhwit.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.