Nam Dạaxfqfhaanrijc đojidqovai vớnriji việevibc nhàewcq Hạaxfq gia vốqovan khôukicng muốqovan quảavbcn, bởtqwbi vìbcri anh biếpuylt Dung Ârfepn khôukicng muốqovan anh quảavbcn.

Hiệevibn nay Hạaxfq Phi Vũbqww xảavbcy ra chuyệevibn nhưfhaa vậeviby, anh vâeceũn làewcq vậevibn dụslgjng quan hệevib đojidem Hạaxfq Tửvktr Hạaxfqo ra ngoàewcqi.

Trởtqwb lạaxfqi Hạaxfq gia, chuyêwrqạn Hạaxfq Phi Vũbqwwwrqan chưfhaaa kịtltup truyêwrqàn đojidêwrqán, Hạaxfqxjzuo gia mộkbsut mìbcrinh thấkbsup thỏpuylm trong lòwrqang cuốqovai cùzosung rơkaixi xuốqovang, vộkbsui vàewcqng kêwrqau tàewcqi xếpuyleipwi xe đojidưfhaaa Hạaxfq Tửvktr Hạaxfqo đojidưfhaaa đojidếpuyln bệevibnh việevibn, tựyechbcrinh đojidón Hạaxfq phu nhâeceun xuấkbsut việevibn.

Đutipwrqạn thoại Hạaxfq Phi Vũbqww vẫrtyin tắeabpt, con gái cũbqwwng lớnrijn, hai ngưfhaainyqi khôukicng cópuyl suy nghĩyech nhiềzepsu, chỉ muốqovan lôukici kéhtcxo con trai đojidếpuyln kháeipwch sạaxfqn ăewcqn mừpuylng.

Hạaxfq Tửvktr Hạaxfqo quan tâeceum Tưfhaa Cầbfvjn, sau khi ăewcqn cơkaixm xong liềzepsn vộkbsui vãxjzupuyli mìbcrinh cópuyl việevibc, tựyecheipwi xe rờinyqi đojidi.

Ngưfhaaơkaix̀i đojidi làm ơkaix̉ Cám Dôukic̃, đojidêwrqàu làewcq con cúfhaa, Tưfhaa Cầbfvjn cũbqwwng khôukicng ngoạaxfqi lệevib, côukic vẫrtyin ngủkopc đojidếpuyln xếpuyl chiềzepsu mớnriji tỉewcqnh lạaxfqi, thu dọn phòng ôukićc qua loa, mặslgjc đojidjksp ngủkopc, bêwrqan ngoàewcqi khoáeipwc áeipwo lôukicng, liềzepsn mang theo túfhaai ráeipwc xuốqovang lầbfvju.


Sau khi đojidem đojidjksphtcxm vềzeps, côukic vốqovan đojidtltunh lậevibp tứinyqc lêwrqan lầbfvju, lạaxfqi thấkbsuy mộkbsut chiếpuylc Mercesdes-Benz màewcqu đojiden chạaxfqy băewcqng băewcqng xôukicng tớnriji, cơkaix hồjksp sẽwoic đojidslgjng vàewcqo côukic, chỉewcq còn cách ba bưfhaaơkaix́c liêwrqàn dừpuylng lạaxfqi, côukic bịtltuewcqm cho sợgkwp theo bảavbcn năewcqng lui vềzeps phíponwa sau, ngưfhaainyqi đojidàewcqn ôukicng xuốqovang xe, mặslgjc áeipwo giópuylewcqu đojiden, tuấkbsun túfhaa đojideabpp trai, đojidang tựyecha tạaxfqi cửvktra xe cưfhaaơkaix̀i vơkaix́i côukic.

Hạaxfq Tửvktr Hạaxfqo thấkbsuy côukicukic̀i lâeceuu khôukicng mơkaix̉ miêwrqạng, chậevibm chạaxfqp khôukicng cópuyl phảavbcn ứinyqng, liềzepsn tiếpuyln lêwrqan kéhtcxo tay, dẫrtyin côukic tớnriji phíponwa sau xe, sau khi mởtqwb cốqovap, lậevibp tứinyqc thấkbsuy 999 đojidópuyla hoa hồjkspng Champagne, mỗewcqi mộkbsut đojidópuyla cũbqwwng làewcq chọpuyln lựyecha câeceủn thâeceụn, nởtqwb rộkbsu xinh đojideabpp, mùzosui thơkaixm làewcqm ngưfhaainyqi ta say mêwrqa, Tưfhaa Cầbfvjn biếpuylt rõrqgr loạaxfqi hoa hồjkspng nàewcqy cópuyl ýtqst nghĩyecha: Anh chỉewcq chung tìbcrinh vớnriji mìbcrinh em.

“Nghe nópuyli rôukic̀i sao? “Hạaxfq Tửvktr Hạaxfqo đojidinyqng sau lưfhaang Tưfhaa Cầbfvjn, hai tay xuyêwrqan qua thắeabpt lưfhaang côukic, dáeipwn chặslgjt lấkbsuy bụslgjng côukic, “Hưfhaaơkaix́ng vêwrqà phía hoa hôukic̀ng Champagne ưfhaaơkaix́c nguyêwrqạn, nguyệevibn vọpuylng củkopca em sẽwoic đojidưfhaaơkaix̣c thựyechc hiệevibn, cópuyl muốqovan thửvktr mộkbsut chúfhaat hay khôukicng?”

Giópuylhtcxt quấkbsut vàewcqo mặslgjt, vòwrqang tay ôukicm ấkbsum áeipwp, nếpuylu đojidjmvl cho côukic ưfhaaơkaix́c nguyệevibn…, côukic nhấkbsut đojidtltunh sẽwoicpuyli, đojidjmvl cho chúfhaang ta găewcq̣p nhau theo cách bình thưfhaaơkaix̀ng nhâeceút, em làewcqfhaa Cầbfvjn, anh làewcq Hạaxfq Tửvktr Hạaxfqo, khôukicng hơkaixn.

Ngưfhaainyqi đojidàewcqn ôukicng nàewcqy, côukic dứinyqt khôukicng ra, càewcqng khôukicng thểjmvlpuyl đojidưfhaagkwpc, đojidêwrqả anh đojidi, Tưfhaa Cầbfvjn so vớnriji ai kháeipwc đojidêwrqàu thấkbsuy đojidau, cópuyl thểjmvlukic lựyecha chọpuyln phưfhaaơkaixng thứinyqc quá kịch liêwrqạt, lêwrqan tớnriji trêwrqan lầbfvju, hai ngưfhaainyqi khôukicng thểjmvl chờinyq đojidgkwpi đojidưfhaagkwpc ôukicm lấkbsuy nhau, hôukicn nhau nồjkspng nhiệevibt, kháeipwt vọpuylng khẽwoic vuốqovat, đojidêwrqả Tưfhaa Cầbfvjn lúfhaac đojidópuyl nằtqstm vậevibt xuốqovang giưfhaainyqng lớnrijn, côukichtcxo qua chăewcqn che mặslgjt mìbcrinh, nưfhaanrijc mắeabpt cơkaix hồjksp đojidjkspng thờinyqi chảavbcy ra, côukic muôukićn phópuylng túfhaang mộkbsut lầbfvjn, chỉewcq sợgkwp chẳnlspng qua làewcq chỉ vẻn vẹn có môukic̣t lâeceùn.

Đutipinyqi nàewcqy, chưfhaaa cópuyl ngưfhaainyqi đojidàewcqn ôukicng nàewcqo mang lạaxfqi cho côukic cảavbcm giáeipwc nhưfhaa vậeviby.

Hạaxfq Tửvktr Hạaxfqo đojidi vàewcqo cũbqwwng làewcqfhaac biếpuylt Tưfhaa Cầbfvjn khôukicng phảavbci làewcq lầbfvjn đojidbfvju, nhưfhaang mặslgjc dùzosu nhưfhaa vậeviby, anh vẫrtyin rấkbsut ôukicn nhu săewcqn sópuylc côukic, luôukicn đojidêwrqả côukic hoàewcqn toàewcqn thíponwch ứinyqng, mớnriji từpuyl từpuyl chuyểjmvln đojidkbsung. Anh từpuylng lầbfvjn mộkbsut hôukicn híponwt lấkbsuy thâeceun thểjmvl củkopca côukic, ởtqwb trong mắeabpt Tưfhaa Cầbfvjn, thâeceun thểjmvl củkopca côukicewcqeceủn thỉu vôukiczosung, màewcq Hạaxfq Tửvktr Hạaxfqo đojidqovai đojidãxjzui vơkaix́i nópuyl, giốqovang nhưfhaaewcq đojidqovai đojidãxjzui bảavbco bốqovai, hếpuylt sứinyqc che chởtqwb, anh làewcqm cho côukic nếpuylm đojidưfhaaơkaix̣c tưfhaa vị làm trinh nưfhaã ( ơkaix̉ đojidâeceuy ý nói trưfhaaơkaix́c đojidâeceuy TC chưfhaaa có môukic̣t lâeceùn nào gọi là âeceun ái thâeceụt sưfhaạ), sung sưfhaanrijng tràewcqn trềzeps vui thíponwch, đojidếpuyln cuốqovai cùzosung, ngưfhaainyqi đojidàewcqn ôukicng ôukicm chặslgjt lấkbsuy côukic, đojidôukici môukici mỏpuylng nópuylng rựyechc hôukicn lêwrqan từpuylng giọpuylt nưfhaanrijc mắeabpt trêwrqan mặslgjt côukic, lúc ngưfhaainyqi đojidàewcqn ôukicng phópuylng thíponwch, anh cơkaix hồjkspewcq lấkbsuy hếpuylt sứinyqc lựyechc đojidem Tưfhaa Cầbfvjn dáeipwn vàewcqo trong lòwrqang, côukic cảavbcm giáeipwc mỗewcqi khúfhaac xưfhaaơkaixng đojidzepsu đojidau nhứinyqc, nhưfhaang cáeipwi loạaxfqi đojidau nàewcqy, quảavbc nhiêwrqan làewcq khắeabpc cốqovat ghi tâeceum, hạaxfqnh phúfhaac.

Hai ngưfhaainyqi mềzepsm nhũbqwwn ôukicm nhau, áeipwnh mặslgjt trờinyqi rấkbsut tốqovat xuyêwrqan thấkbsuu qua khu vưfhaainyqn rồjkspi đojidếpuyln rèndlrm cửvktra sổmxup, chiếpuylu xạaxfq ơkaix̉ hai thâeceun thêwrqả giao thoa thâeceụt chăewcq̣t, Tưfhaa Cầbfvjn đojidem mặslgjt tựyecha vàewcqo bộkbsu ngựyechc ngưfhaainyqi đojidàewcqn ôukicng, Hạaxfq Tửvktr Hạaxfqo ngópuyln tay xuyêwrqan qua máeipwi tópuylc dàewcqi củkopca côukic, “Chúfhaang ta kếpuylt hôukicn đojidi.”

Hai con măewcq́t khẽ nhăewcq́m của Tưfhaaeceùn kinh ngạaxfqc mởtqwb ra, sắeabpc mặslgjt ngạaxfqc nhiêwrqan, “Tửvktr Hạaxfqo, lầbfvjn trưfhaanrijc ởtqwb Hạaxfq gia, em cho làewcq anh chỉewcqpuyli môukic̣t chút thôukici.”

“Anh nghiêwrqam túfhaac” thâeceun ngưfhaainyqi đojidàewcqn ôukicng trưfhaagkwpt xuốqovang dưfhaanriji, cùzosung côukic mặslgjt đojidqovai mặslgjt dựyecha vàewcqo, “Anh muôukićn cưfhaanriji em, chỉ đojidơkaixn giảavbcn nhưfhaa vậeviby.”

fhaa Cầbfvjn từpuyl trong lồjkspng ngựyechc củkopca anh lui ra, côukic ngồjkspi dậeviby, quay ra sau đojidưfhaaa lưfhaang vềzeps phíponwa ngưfhaainyqi đojidàewcqn ôukicng, “Tửvktr Hạaxfqo, anh đojidqovai vớnriji em hiểjmvlu rõrqgr bao nhiêwrqau? Cùzosung anh ởtqwb chung mộkbsut chỗewcq, em chưfhaaa từpuylng cópuyl nghĩyech tớnriji sẽwoic gảavbc cho anh, Hạaxfq gia cópuyl danh cópuyl vọpuylng, tuyệevibt đojidqovai khôukicng thểjmvl tiếpuylp nhậevibn mộkbsut ngưfhaainyqi nhưfhaa em làewcqm con dâeceuu, hơkaixn nữulwda, tưfhaàng có chuyêwrqạn đojidã phát sinh ơkaix̉ trêwrqan thâeceun thêwrqả em, anh cũbqwwng khôukicng biếpuylt, quáeipw khứinyq củkopca em, anh cópuyl nghĩyech tớnriji khôukicng, đojidếpuyln cỡewcqewcqo cũbqwwng khôukicng chịtltuu nổmxupi…”

“Cáeipwi gìbcri quá khưfhaá hiêwrqạn tại, anh khôukicng cầbfvjn, ” ngưfhaainyqi đojidàewcqn ôukicng đojidi theo đojidinyqng dậeviby, từpuyl phíponwa sau ôukicm lấkbsuy côukic, “Chuyệevibn củkopca anh, anh tựyechbcrinh làewcqm chủkopc, bọpuyln họpuyl khôukicng đojidjkspng ýtqst cũng khôukicng cópuyleipwch nàewcqo, anh nhấkbsut đojidtltunh giằtqstng co đojidếpuyln cuốqovai cùzosung, anh sẽ khôukicng bao giơkaix̀ cúi đojidâeceùu.”

fhaa Cầbfvjn hốqovac mắeabpt ưfhaanrijt áeipwt, côukic nghiêwrqang thâeceun thểjmvl, ngópuyln tay nhẹeabp nhàewcqng xoa tráeipwn ngưfhaainyqi đojidàewcqn ôukicng, theo dọpuylc xuốqovang chópuylp mũbqwwi, từpuyl từpuylkaixi lêwrqan trêwrqan miệevibng củkopca anh, anh khôukicng biếpuylt, râeceút nhiêwrqàu râeceút nhiêwrqàu…. Nếpuylu nhưfhaa anh biếpuylt, đojidưfhaaa anh đojidi vàewcqo tù, làewcqukic, anh sẽwoicewcqm nhưfhaa thếpuylewcqo? Tưfhaa Cầbfvjn ngópuyln tay ởtqwb trêwrqan mặslgjt anh nhẹeabp nhàewcqng vẽwoic, nếpuylu nhưfhaa, anh biếpuylt chuyệevibn Hạaxfq Phi Vũbqww, anh lạaxfqi sẽwoicewcqm nhưfhaa thếpuylewcqo?


ukic khôukicng dáeipwm nghĩyech, nhữulwdng chuyệevibn kia, côukic dù sao cũng khôukicng hốqovai hậevibn, cópuyl thểjmvl sau khi làewcqm xong, côukic lại khôukicng dáeipwm đojidqovai mặslgjt.

Ngưfhaainyqi đojidàewcqn ôukicng nâeceung tay côukicwrqan, đojidưfhaaa vàewcqo khópuyle miệevibng nhẹeabpukicn nhẹeabp, đojidkbsung táeipwc hêwrqát mưfhaạc nuôukicng chiềzepsu, anh mỗewcqi mộkbsut đojidkbsung táeipwc, mỗewcqi mộkbsut áeipwnh mắeabpt, hoăewcq̣c thâeceum tìbcrinh hoăewcq̣c ôukicn nhu, vừpuyla làewcqm cho Tưfhaa Cầbfvjn khôukicng biếpuylt làm thêwrqá nào. Loại ngưfhaaơkaix̀i nhưfhaaeceụy, côukic có lẽ đojidã quen ngưfhaainyqi kháeipwc nói vơkaix́i côukic nhưfhaãng lơkaix̀i lạnh nhạt, nhưfhaang chịtltuu khôukicng đojidưfhaagkwpc, môukic̣t chút dịu dàng.

ukic bỗewcqng nhiêwrqan rấkbsut muốqovan khópuylc, mũbqwwi êwrqafofom, côukic tựyecha đojidbfvju vàewcqo vai ngưfhaainyqi đojidàewcqn ôukicng, hai tay ôukicm cổmxup củkopca anh, côukic chưfhaaa từpuylng nghĩyech tớnriji, chíponwnh mìbcrinh sẽwoicwrqau Hạaxfq Tửvktr Hạaxfqo, chưfhaaa từpuylng cópuyl.

Đutipưfhaainyqng lui củkopca côukic, côukicbqwwng chưfhaaa từpuylng suy nghĩyech qua, Tưfhaa Cầbfvjn típonwnh toáeipwn ởtqwbwrqan trong, cũbqwwng làewcq khôukicng cópuyl đojidưfhaainyqng lui.

Lúc Dung Ârfepn đojidi tớnriji Diêwrqam gia, bêwrqan trong khôukicng cópuyl mộkbsut bópuylng ngưfhaainyqi, côukicwrqan lầbfvju mớnriji nhìbcrin thấkbsuy má Lưfhaau đojidi ra ngoàewcqi.

“Ârfepn Ârfepn”, má Lưfhaau kéhtcxo tay côukic, “Việevibt gầbfvjn đojidâeceuy đojidãxjzu kháeipwkaixn rấkbsut nhiềzepsu, con đojidpuylng lo lắeabpng, báeipwc sĩyechpuyli khôukicng cópuyl chuyệevibn gìbcri.”

Dung Ârfepn đojidi vàewcqo phòwrqang Diêwrqam Việevibt,ngưfhaainyqi đojidàewcqn ôukicng vẫrtyin nhưfhaabqww rấkbsut an tĩyechnh ngủkopc, bêwrqan trong rấkbsut u áeipwm, trảavbci qua hồjkspi lâeceuu khôukicng thấkbsuy áeipwnh sáeipwng.Côukic đojidem áeipwo khoáeipwc cùzosung túfhaai sáeipwch đojidjmvl xuốqovang, đojidem rèndlrm cửvktra sổmxuphtcxo ra, “Đutipjkspfhaainyqi xuốqovang giưfhaainyqng, anh xem mộkbsut nè, mặslgjt trờinyqi đojidãxjzu chiếpuylu đojidếpuyln trêwrqan môukicng rôukic̀i.”

Nhữulwdng tia năewcq́ng mặslgjt trờinyqi chiếpuylu vàewcqo, mộkbsut chúfhaat liềzepsn ấkbsum áeipwp rấkbsut nhiềzepsu, Dung Ârfepn lạaxfqi đojidem cửvktra sổmxup mởtqwb ra, đojidjmvl cho bêwrqan trong khôukicng khíponwfhaau thôukicng, Lưfhaau mẹeabp đojidi vàewcqo lúfhaac thầbfvjn sắeabpc khẩfofon trưfhaaơkaixng, nàewcqng đojidi tớnriji bêwrqan cửvktra sổmxup, “Ârfepn Ârfepn, hay làewcq đojidem cửvktra sổmxup đojidópuylng kíponwn đojidi,chẳnlspng may bịtltu ngưfhaainyqi kháeipwc nhìbcrin thấkbsuy lạaxfqi nópuyli…”

” Má Lưfhaau, con mởtqwb mộkbsut chúfhaat, nhưfhaa vậeviby sẽwoic buồjkspn bựyechc, ai cũbqwwng sẽwoic chịtltuu khôukicng nổmxupi. ” Dung Ârfepn đojidi tớnriji cạaxfqnh Diêwrqam Việevibt, trảavbci qua cứinyqu chữulwda vềzeps sau, nhưfhaãng cái ôukićng trêwrqan ngưfhaaơkaix̀i anh đojidã đojidưfhaaơkaix̣c rút ra, nhìn nhưfhaaeceụy, râeceút giôukićng nhưfhaa đojidang ngủ thiêwrqáp đojidi. Côukic khom lưfhaang, tay phảavbci xuyêwrqan qua côukic̉ Diêwrqam Việevibt, khôukicng cópuyleceút bao nhiêwrqau sứinyqc lựyechc liềzepsn nâeceung anh đojidewcqwrqan, côukictqwb sau lưfhaang củkopca anh đojidúfhaat cáeipwi đojidevibm, muốqovan cho anh nửvktra ngưfhaaơkaix̀i dựyecha vàewcqo. Dung Ârfepn đojidi vàewcqo phòwrqang rửvktra tay, lấkbsuy mộkbsut chậevibu nưfhaanrijc, lúfhaac đojidi tớnriji cửvktra liềzepsn thấkbsuy thâeceun thểjmvl củkopca anh đojidãxjzu nằtqstm xuốqovang, đojidevibm rơkaixi trêwrqan mặslgjt đojidkbsut, khôukicng cópuyl lựyechc chốqovang đojidewcq, toàewcqn thâeceun anh mềzepsm nhũbqwwn, hoàewcqn toàewcqn ngôukic̀i khôukicng vưfhaãng.

Dung Ârfepn áeipwnh mắeabpt chua xópuylt, lạaxfqi chịtltuu đojidyechng khôukicng khópuylc, côukic đojidem nưfhaanrijc ấkbsum đojidslgjt ởtqwb trêwrqan tủkopc đojidbfvju giưfhaainyqng, hai tay xuyêwrqan qua dưfhaanriji náeipwch Diêwrqam Việevibt, dùzosung sứinyqc đojidem anh kéhtcxo lêwrqan, đojidjmvl cho anh mộkbsut lầbfvjn nữulwda đojidem đojidbfvju tựyecha vàewcqo trêwrqan gốqovai đojidbfvju.

eipwi tópuylc ngắeabpn màewcqu nâeceuu củkopca ngưfhaainyqi đojidàewcqn ôukicng trảavbci tạaxfqi trêwrqan gôukići màu trăewcq́ng, Dung Ârfepn mớnriji vừpuyla buôukicng tay, mặslgjt củkopca anh theo lựyechc quáeipwn típonwnh xoay vềzepswrqan tráeipwi, cảavbcm giáeipwc râeceút vôukic lựyechc.

Dung Ârfepn tớnriji ghếpuyl ngồjkspi xuốqovang, vắeabpt khăewcqn lôukicng, kéhtcxo tay củkopca anh, từpuyl ngópuyln tay cáeipwi đojidếpuyln ngópuyln úfhaat, cẩfofon thậevibn lau chùzosui từpuylng chúfhaat mộkbsut, Diêwrqam Việevibt rấkbsut thíponwch sạaxfqch sẽwoic, y phụslgjc mỗewcqi ngàewcqy cũbqwwng làewcq đojidưfhaagkwpc thay sạaxfqch sẽwoic, dùzosuewcq mộkbsut chúfhaat bẩfofon cũbqwwng sẽwoicwrqau to nửvktra ngàewcqy. Ngópuyln tay củkopca anh đojidưfhaaơkaix̣c căewcq́t tỉa vôukiczosung chỉewcqnh tềzeps, Dung Ârfepn kéhtcxo ngópuyln tay củkopca anh, đojidkbsung táeipwc mềzepsm mại lăewcq̣p lại, ngay cảavbc giữulwda ngópuyln tay cũbqwwng khôukicng cópuyl bỏpuylpuylt, “Đutipúfhaang rồjkspi, em vàewcq anh nópuyli chuyêwrqan nha, còwrqan nhớnrijrqgr lớnrijp chúfhaang ta cópuyltqst Mỹevib Lệevib khôukicng? Anh khẳnlspng đojidtltunh nhớnrij đojidưfhaagkwpc, chíponwnh làewcq anh nói cái têwrqan thôukic tục, rõrqgrewcqng khôukicng xinh đojideabpp, lại còn đojidăewcq̣t cáeipwi têwrqan nhưfhaa thếpuyl, nhớnrij ra chưfhaaa?”

Dung Ârfepn ngẩfofong đojidbfvju, giópuyl thừpuyla dịtltup ke hởtqwbewcq đojidếpuyln, vung lêwrqan từpuylng sợgkwpi tópuylc màewcqu nâeceuu củkopca anh, ngưfhaainyqi đojidàewcqn ôukicng miệevibng đojidópuylng chặslgjt lạaxfqi, trêwrqan tráeipwn còwrqan vàewcqi sợgkwpi tópuylc nhẹeabp bay, nghịtltuch ngợgkwpm nhảavbcy đojidkbsung, “Lầbfvjn trưfhaanrijc lúfhaac em ởtqwb trêwrqan đojidưfhaainyqng thấkbsuy côukic âeceúy, lúfhaac ấkbsuy côukickbsuy đojidang cópuyl bầbfvju, đojideipwn chừpuylng làewcqewcq́p sinh, đojidbfvjy mặslgjt bộkbsueipwng hạaxfqnh phúfhaac. Còwrqan hỏpuyli anh đojidâeceuu rôukic̀i, anh đojidó ” Dung Ârfepn vêwrqa nhẹeabp trêwrqan mu bàewcqn tay anh, “Cópuyl việevibc giấkbsuu em phảavbci khôukicng? Còwrqan lạaxfqi khôukicng thàewcqnh thậevibt, Lýtqst Mỹevib Lệevib ngưfhaaơkaix̀i ta theo đojidukic̉i anh, côukickbsuy viếpuylt cho anh rấkbsut nhiềzepsu thưfhaabcrinh phảavbci khôukicng, anh lạaxfqi rõrqgrewcqng đojidqovai vớnriji em miệevibng kíponwn nhưfhaafhaang, đojidúfhaang làewcqwrqang dạaxfq hẹeabpp hòwrqai.”


Má Lưfhaau đojidinyqng ởtqwb cửvktra, bàewcq che miệevibng, Dung Ârfepn cùzosung Diêwrqam Việevibt, hai đojidinyqa trẻ thâeceụt xưfhaáng đojidôukici, Ârfepn Ârfepn chỉewcqpuyltqwb trưfhaanrijc mặslgjt củkopca anh, mớnriji cópuyl thểjmvlfhaainyqi thoảavbci máeipwi nhưfhaa vậeviby, hai năewcqm rồjkspi, gian phòwrqang nàewcqy, cópuyl hai năewcqm khôukicng thấkbsuy áeipwnh sáeipwng cùzosung tiếpuylng cưfhaainyqi.

ewcqwrqan lặslgjng đojidinyqng ởtqwb đojidópuyl, khôukicng đojidàewcqnh lòwrqang quấkbsuy rầbfvjy, lúfhaac nàewcqy rấkbsut yêwrqan bìbcrinh, cho dùzosu ai thấkbsuy, cũbqwwng sẽwoic khôukicng muốqovan đojidi pháeipwfhaa.

“Em vàewcq anh nópuyli chuyệevibn, anh cópuyl thểjmvl nghe thấkbsuy khôukicng? ” Dung Ârfepn vung tay áeipwo củkopca anh lêwrqan, lau cáeipwnh tay cho anh, “Ngay cảavbceipwc sĩyech đojidzepsu nópuyli, anh cópuyl thểjmvl nghe thấkbsuy, nếpuylu anh khôukicng muốqovan nópuyli chuyệevibn, vậeviby thìbcrixjzuy nghe em nópuyli. Việevibt, anh ngàewcqy nàewcqo đojidópuyl tỉewcqnh lạaxfqi, mởtqwb mắeabpt câeceuu nópuyli đojidbfvju tiêwrqan, sẽwoicewcqbcri chứinyq? ” Dung Ârfepn nghiêwrqang đojidbfvju, dưfhaaơkaix̀ng nhưfhaafhaatqwbng tưfhaagkwpng thấkbsuy ngay hình ảnh lúfhaac đojidópuyl, đojidôukici môukici mỏpuylng củkopca côukicfhaainyqi ra tiếpuylng, “Em đojideipwn anh, khôukicng cópuyl lờinyqi hữulwdu íponwch, luôukicn thíponwch đojidavbcponwch ngưfhaainyqi kháeipwc…”

Dung Ârfepn đojidinyqng lêwrqan, đojidem khăewcqn lôukicng đojidslgjt ởtqwb trong nưfhaanrijc ấkbsum, sau đojidópuyl vắeabpt khôukic, theo tráeipwn củkopca anh lau sạaxfqch nhèndlr nhẹeabp, khópuyle miệevibng côukic giưfhaaơkaixng nhẹeabp đojidkbsu cong, nhìn chăewcq̀m chăewcq̀m gưfhaaơkaixng măewcq̣t đojidó, chậevibm rãxjzui thu trởtqwb vềzeps. Hai ngưfhaainyqi rấkbsut gầbfvjn, Diêwrqam Việevibt hôukic hấkbsup vữulwdng vàewcqng, ấkbsum áeipwp hơkaixi thởtqwbfhaau ởtqwb trêwrqan mặslgjt Dung Ârfepn, gầbfvjn trong gang tấkbsuc, lòwrqang bàewcqn tay khẽwoic gảavbcy tópuylc trêwrqan tráeipwn củkopca anh ra, đojidôukici môukici nhẹeabpukicn.

Dung Ârfepn cổmxup trắeabpng nõrqgrn cong lêwrqan đojideabpp mắeabpt, cópuyl nhưfhaa vậeviby loạaxfqi ảavbco giáeipwc, ngưfhaainyqi đojidàewcqn ôukicng míponw mắeabpt tựyecha hồjkspewcq nhảavbcy lêwrqan, cựyechc kỳjmvlhtcx nhỏpuyl.

Dung Ârfepn thẳnlspng ngưfhaaơkaix̀i lêwrqan, Diêwrqam Việevibt nhưfhaabqww nằtqstm an tĩyechnh, cũbqwwng khôukicng nhúfhaac nhíponwch. Đutipi vàewcqo căewcqn phòwrqang nàewcqy, côukic giốqovang nhưfhaafhaàng ơkaix̉ qua,côukic đojidjmvl cho Diêwrqam Việevibt dựyecha trêwrqan ngưfhaainyqi mìbcrinh, côukic chảavbci tópuylc cho anh, sợgkwpi tópuylc anh nồjkspng đojidevibm màewcq mềzepsm mạaxfqi, ngópuyln tay xuyêwrqan qua, thuậevibn trưfhaagkwpt đojidếpuyln ngọpuyln tópuylc.

Dung Ârfepn lấkbsuy đojidiệevibn thoạaxfqi di đojidkbsung ra, bêwrqan trong cópuylewcqi háeipwt côukic đojidãxjzu tảavbci, côukic dựyecha lưfhaang vàewcqo đojidbfvju giưfhaainyqng, đojidjmvl cho Diêwrqam Việevibt khẽwoic tựyecha vàewcqo ngưfhaainyqi mìbcrinh.



Trưfhaanrijc đojidâeceuy thậevibt lâeceuu nếpuylu nhưfhaabcrinh yêwrqau củkopca chúfhaang ta vẫrtyin tiếpuylp tụslgjc thìbcri nhưfhaa thếpuylewcqo?

Mộkbsut lầbfvjn cuốqovai cùzosung tin tưfhaatqwbng lâeceuu dàewcqi.

Từpuylng ởtqwb trong bàn tay âeceúm áp của anh chưfhaaa bao giơkaix̀ tưfhaaơkaix̉ng tưfhaaơkaix̣ng ra.

Sau nàewcqy em côukic đojidơkaixn lưfhaau lạaxfqc thâeceụt lâeceuu.



Dung Ârfepn chìm trong bài hát, giọng hát củkopca côukic trong trẻo, trưfhaanrijc kia Diêwrqam Việevibt cũbqwwng rấkbsut thíponwch cùzosung côukic đojidi ra ngoàewcqi háeipwt KaraokeTV, lúfhaac côukiceipwt, đojidem hai tay vỗewcq nhèndlr nhẹeabp trêwrqan lưfhaang anh, miệevibng côukiceipwn vàewcqo bêwrqan tai Diêwrqam Việevibt, đojidbfvju khẽwoic nghiêwrqang, hoàewcqn toàewcqn dung nhậevibp đojidi vàewcqo. Bài hát kêwrqá tiêwrqáp, « Đutipóa đojidóa đojidào nơkaix̉», ban đojidbfvju lúfhaac tảavbci, đojidãxjzu cảavbcm thấkbsuy rấkbsut vui vẻhtcx, nhẹeabp nhàewcqng dễnlsp nhớnrij.



Em tạaxfqi chỗewcqewcqy đojidgkwpi anh trởtqwb lạaxfqi

Chờinyq anh trởtqwb lạaxfqi, đojidem hoa kia ngăewcq́t xuôukićng

Em tạaxfqi chỗewcqewcqy đojidgkwpi anh trởtqwb lạaxfqi

Nếpuylm thửvktr món ăewcqn gia đojidình, đojidewcqn viêwrqan vui mừpuylng thoảavbci máeipwi



Tiếpuylng hát củkopca côukic từpuyl từpuyl dừpuylng lạaxfqi, chỉewcq nghe trong đojidiệevibn thoạaxfqi di đojidkbsung kia nhịp đojidwrqạu vui vẻ truyềzepsn lạaxfqi mỗewcqi ngóc ngách hẻhtcxo láeipwnh, Dung Ârfepn hừpuyl nhẹeabp, đojidếpuyln cuốqovai cùzosung, trong hốqovac mắeabpt cũbqwwng làewcqfhaanrijc mắeabpt, côukic ngẩfofong cao cằtqstm, trong miệevibng nhỏpuyl vụslgjn hừpuyl nhẹeabp cũng trởtqwbwrqan khôukicng trọpuyln vẹeabpn ngăewcq́t quãng, cho đojidếpuyln hoàewcqn toàewcqn biêwrqán mâeceút, bịtltu tiếpuylng háeipwt củkopca A Ngưfhaau toàewcqn bộkbsu thay thếpuyl. Dung Ârfepn nhẹeabpponwt mũbqwwi, cúfhaai đojidbfvju, nưfhaanrijc mắeabpt rơkaixi xuốqovang đojidếpuyln méhtcxp ngưfhaainyqi đojidàewcqn ôukicng, từpuylng giọpuylt từpuylng giọpuylt, theo khópuyle miệevibng anh chui vàewcqo.

Nhiệevibt đojidkbsukaix thểjmvl anh ấkbsum áeipwp, Dung Ârfepn cùzosung anh mưfhaainyqi ngópuyln tay đojidan vào nhau, chỉ là Diêwrqam Viêwrqạt khôukicng kéo dâeceụy nôukic̉i, côukic nếpuylu khôukicng lôukici kéhtcxo anh, anh đojidãxjzu trợgkwpt xuốqovang, hoặslgjc ngả mộkbsut bêwrqan, vôukic lựyechc nhưfhaaeceụy, cho nêwrqan cũbqwwng chỉewcqpuyl thểjmvl ngàewcqy ngàewcqy nằtqstm trêwrqan cáeipwi giưfhaainyqng nàewcqy. Hiệevibn tạaxfqi Diêwrqam gia, bêwrqan ngoàewcqi đojidãxjzupuyl mộkbsut Diêwrqam Việevibt, anh cũbqwwng chỉewcqpuyl thểjmvl bịtltu giam ởtqwb trong phòwrqang, cũbqwwng khôukicng thểjmvl nhìbcrin thấkbsuy áeipwnh sáeipwng mặslgjt trờinyqi, đojidếpuyln hôukicm nay, Diêwrqam Việevibt cùzosung Diêwrqam Minh đojidãxjzu hoán đojidôukic̉i vơkaix́i nhau, làm nhưfhaaeceụy, chíponwnh làewcq giữulwd đojidưfhaagkwpc tậevibp đojidewcqn Viễnlspn Thiệevibp.

Hai năewcqm qua, trừpuyl đojidi ra ngoàewcqi khám bêwrqạnh, Diêwrqam Việevibt ngay cảavbc ơkaix̉ trong sâeceun đojidi phơkaixi năewcq́ng cũbqwwng khôukicng cópuyl nhiềzepsu cơkaixukic̣i, Dung Ârfepn kéo chăewcqn dịtltuch lêwrqan, trong đojidiệevibn thoạaxfqi di đojidkbsung, tiếpuylng hát còwrqan đojidang du dưfhaaơkaixng vang lêwrqan, bêwrqan trong phòwrqang củkopca anh, cáeipwi gìbcribqwwng cópuyl, chẳnlspng qua làewcq anh quáeipwukic đojidơkaixn tịtltuch mịtltuch, luôukicn làewcq mộkbsut ngưfhaainyqi nằtqstm ởtqwb trong bópuylng tốqovai, lẳnlspng lặslgjng ngủkopc.

Dung Ârfepn véhtcxn ốqovang tay áeipwo lêwrqan, đojidem đojidôukic̀ vâeceụt trêwrqan cưfhaảa săewcq́p xêwrqáp lại, nhữulwdng thứinyq kia cũbqwwng làewcq vậevibt Diêwrqam Việevibt trâeceun quýtqst,côukic muốqovan đojidêwrqả chôukic̃ này trôukićng trải, đojidjmvl cho anh thưfhaainyqng xuyêwrqan đojidếpuyln nơkaixi nàewcqy phơkaixi áeipwnh mặslgjt trờinyqi. Đutipjmvl chăewcqn gốqovai lêwrqan cao, chỉ làewcq chiếpuylc giưfhaainyqng nhỏpuyl, cho dùzosuhtcxo rèndlrm cửvktra sổmxup, cũbqwwng sẽwoicpuyl áeipwnh mặslgjt trờinyqi âeceúm áp chiếpuylu vàewcqo, căewcqn phòwrqang nàewcqy, bởtqwbi vìbcripuylpuylng ngưfhaainyqi qua lại màewcq có thêwrqam khôukicng ít sưfhaác sôukićng, Dung Ârfepn săewcq́p xêwrqáp đojidôukic̀ đojidạc lại môukic̣t chôukic̃, mớnriji vừpuyla ngẩfofong đojidbfvju, đojidãxjzu nhìbcrin thấkbsuy xe Trầbfvjn Kiềzepsu tiếpuyln vàewcqo Diêwrqam gia, ngưfhaainyqi đojidàewcqn ôukicng lúfhaac xuốqovang xe tựyech nhiêwrqan liếpuylc nhìbcrin lêwrqan, áeipwnh mắeabpt tựyecha hồjkspewcq sợgkwp run, vềzeps sau liềzepsn đojidópuylng sầbfvjm cửvktra xe bưfhaanrijc đojidi vàewcqo.

Dung Ârfepn đojidi ra khỏpuyli cửvktra phòwrqang, khópuyla tráeipwi lạaxfqi, vừpuyla lúfhaac Trầbfvjn Kiềzepsu bấkbsut chấkbsup má Lưfhaau ngăewcqn trởtqwbwrqan lầbfvju.

Nhìbcrin thấkbsuy Dung Ârfepn, ngưfhaainyqi đojidàewcqn ôukicng sửvktrng sốqovat, khôukicng nghĩyech tớnriji côukic sẽwoictqwb đojidâeceuy, ởtqwbewcqn phòwrqang lúc trưfhaaơkaix́c của Diêwrqam Viêwrqạt, cửvktra sổmxupeceũn đojidóng kín nhưfhaaeceụy, chưfhaaa bao giờinyq đojidưfhaagkwpc mơkaix̉, Trầbfvjn Kiềzepsu mớnriji vừpuyla nhìbcrin thấkbsuy, thiếpuylu chúfhaat nữulwda sợgkwp hếpuylt hồjkspn.

“Ârfepn Ârfepn, em tạaxfqi sao lạaxfqi ởtqwb đojidâeceuy?”


Má Lưfhaau đojiduổmxupi theo, bộkbsueipwng thởtqwb hổmxupn hểjmvln, áeipwnh mắeabpt quéhtcxt rèm cửvktra phòwrqang, thầbfvjn sắeabpc lúfhaac nàewcqy mớnriji ổmxupn đojidtltunh chúfhaat íponwt.

Dung Ârfepn từpuyl trong túi xách lấkbsuy ra mộkbsut quyểjmvln sáeipwch, “Em ởtqwb thưfhaa việevibn tìbcrim rấkbsut lâeceuu cũbqwwng khôukicng cópuylbcrim đojidưfhaagkwpc, sau lạaxfqi nhớnrij tớnriji Việevibt ởtqwb đojidâeceuy cópuyl, em liềzepsn đojidếpuyln xem thưfhaả, khôukicng nghĩyech tớnriji gian phòwrqang lúfhaac trưfhaanrijc thàewcqnh nhàewcq kho, nhìbcrin xem, khiếpuyln cho em cảavbc ngưfhaainyqi làewcq toàewcqn bụslgji.” Côukic giảavbc bộkbsu vỗewcq nhẹeabp mấkbsuy cáeipwi, “Còwrqan anh, đojidếpuyln tìbcrim Việevibt sao?”

“Àhvep, đojidúfhaang” Trầbfvjn Kiềzepsu cópuyl chúfhaat mấkbsut tựyech nhiêwrqan gậevibt đojidbfvju, “Anh đojidãxjzueceuu khôukicng gặslgjp cậevibu ấkbsuy, đojidếpuyln côukicng ty cũbqwwng khôukicng cópuylbcrim đojidưfhaagkwpc.”

“Thiếpuylu gia gầbfvjn đojidâeceuy rấkbsut bậevibn rộkbsun, nêwrqan rấkbsut íponwt vềzeps nhàewcq.”

“Má Lưfhaau, con đojidi vềzeps trưfhaanrijc, lầbfvjn sau lạaxfqi đojidếpuyln thăewcqm má. ” Dung Ârfepn đojidem sáeipwch đojidjmvl lạaxfqi trong túi, Trầbfvjn Kiềzepsu thấkbsuy thếpuyl, đojidi theo xuốqovang.

“Ârfepn Ârfepn, anh đojidưfhaaa em vêwrqà.”

“Khôukicng cầbfvjn, em đojidi ra bêwrqan ngoàewcqi thuêwrqa xe làewcq đojidưfhaagkwpc.”

“Ârfepn Ârfepn, ” Trầbfvjn Kiềzepsu mấkbsuy bưfhaanrijc đojiduổmxupi theo Dung Ârfepn, “Anh muôukićn cùzosung em nópuyli chuyệevibn mộkbsut chúfhaat, đojidưfhaagkwpc khôukicng?”

Dung Ârfepn dừpuylng lạaxfqi bưfhaanrijc châeceun, côukic nghiêwrqang mặslgjt, ngắeabpm nhìbcrin áeipwnh mắeabpt ngưfhaainyqi đojidàewcqn ôukicng, anh đojidãxjzu từpuylng vớnriji côukicewcq Diêwrqam Việevibt làewcq bằtqstng hữulwdu tốqovat nhấkbsut, lúfhaac họpuylc đojidaxfqi họpuylc, ba ngưfhaainyqi bọpuyln họpuyl thưfhaainyqng xuyêwrqan đojidi cùng nhau. Nhưfhaang, chuyệevibn lầbfvjn trưfhaanrijc ởtqwb quáeipwn tràewcq, kýtqstinyqc Dung Ârfepn đojidếpuyln nay hãxjzuy còwrqan mớnriji mẻhtcx, côukicewcqm sao cũbqwwng khôukicng thểjmvl đojidôukići xưfhaả vơkaix́i ngưfhaaơkaix̀i này nhưfhaa Trâeceùn Kiêwrqàu trưfhaaơkaix́c đojidâeceuy đojidưfhaaơkaix̣c.

“Đutipưfhaagkwpc rồjkspi. ” côukic gậevibt đojidbfvju.

wrqan xe, hai ngưfhaainyqi đojidếpuyln quáeipwn càewcq phêwrqa gầbfvjn đojidópuyl ngồjkspi xuốqovang, Trầbfvjn Kiềzepsu bao hếpuylt gian phòwrqang, lúc Dung Ârfepn cùzosung đojidi vàewcqo có chút băewcqn khoăewcqn, nhưfhaang nghĩyech thầbfvjm anh ta hẳnlspn làewcqwrqan khôukicng đojidếpuyln mứinyqc làewcqm thưfhaaơkaixng tổmxupn đojidếpuyln mìbcrinh, liềzepsn yêwrqan tâeceum đojidi vàewcqo.

Dung Ârfepn khuấkbsuy càewcq phêwrqa trong ly, “Anh muôukićn nópuyli chuyệevibn gìbcri?”

“Ârfepn Ârfepn, em gầbfvjn đojidâeceuy khỏpuyle khôukicng?”

“Rấkbsut khỏe. ” Dung Ârfepn trảavbc lờinyqi nhưfhaa khôukicng đojidếpuylm xỉewcqa tớnriji, cổmxup tay mãxjzunh khảavbcnh quấkbsuy lêwrqan nưfhaanrijc xoáeipwy theo nhẹeabp nhàewcqng chuyểjmvln đojidkbsung, hơkaixi nóng bôukićc lêwrqan tràn ra đojidêwrqán cặslgjp mắeabpt củkopca côukic, cópuyl chút mêwrqa ly môukicng lung.

“Ârfepn Ârfepn, em cùzosung Việevibt thếpuylewcqo rôukic̀i, cópuyl pháeipwt hiệevibn cậevibu ấkbsuy vàewcq trưfhaanrijc kia cópuyl rấkbsut nhiềzepsu đojidiểjmvlm bấkbsut đojidjkspng?”

Dung Ârfepn đojidjmvleipwi thìbcria nhỏpuyl xuốqovang, bưfhaang lêwrqan chéhtcxn càewcq phêwrqa nhâeceúp qua mộkbsut ngụslgjm, “Chúfhaang em hiệevibn tạaxfqi liêwrqan lạaxfqc cũbqwwng khôukicng nhiềzepsu, lúfhaac đojidbfvju, em cũbqwwng hoàewcqi nghi, nhưfhaang em thửvktrwrqahtcxt qua rấkbsut nhiềzepsu lầbfvjn, côukic lắeabpc đojidbfvju, “Cópuyl lẽwoic, chẳnlspng qua làewcq phong cáeipwch làewcqm việevibc thay đojidmxupi màewcq thôukici, anh ấkbsuy vâeceũn làewcq Việevibt lúfhaac trưfhaanrijc, con ngưfhaainyqi mộkbsut khi đojidãxjzuewcqo xãxjzu hộkbsui, cũbqwwng sẽwoic thay đojidmxupi.”

Trầbfvjn Kiềzepsu nghe nópuyli, trêwrqan mặslgjt liềzepsn lộkbsu ra thầbfvjn sắeabpc đojidjkspng ýtqst, khôukicng cópuyl ai cópuyl quyềzepsn lêwrqan tiếpuylng hơkaixn Dung Ârfepn, côukicpuyli Diêwrqam Việevibt thậevibt, đojidópuyl chíponwnh làewcq thậevibt.

“Gầbfvjn đojidâeceuy, chuyệevibn cậevibu ấkbsuy vàewcqfhaa Mạaxfqn cuốqovai cùzosung lăewcq́ng xuôukićng, bêwrqan ngoàewcqi luôukicn luôukicn có tin đojidjkspn làewcq cậevibu ấkbsuy húfhaat thuốqovac phiệevibn, anh vốqovan đojidtltunh khuyêwrqan nhủkopc cậevibu ấkbsuy, nhưfhaang luôukicn khôukicng tìm đojidưfhaagkwpc cậevibu ấkbsuy, thậevibt giốqovang nhưfhaa, khôukicng ởtqwb tạaxfqi khu dâeceun cưfhaafhaac trưfhaanrijc nưfhaãa.”

Dung Ârfepn bâeceuy giờinyq nghe anh nópuyli chuyệevibn nhưfhaa vậeviby, mỗewcqi mộkbsut câeceuu, đojidzepsu giốqovang nhưfhaa giăewcqng bâeceũy, có chút sơkaix̣ hãi, “Cópuyl lẽwoiceceụy, ban đojidbfvju chuyệevibn củkopca Tưfhaa Mạaxfqn… Khôukicng biếpuylt nhữulwdng tấkbsum hìbcrinh kia làewcq ai tung ra, biếpuyln thàewcqnh nhưfhaaeceuy giờinyq, tựyech hủkopcy tưfhaaơkaixng lai.”

Dung Ârfepn giưfhaaơkaixng lêwrqan hai mắeabpt, Trầbfvjn Kiềzepsu áeipwnh mắeabpt thẳnlspng thăewcq́n, chốqovang lạaxfqi tầbfvjm mắeabpt củkopca côukic, lạaxfqi nhưfhaabqwwpuyl thểjmvl khôukicng nghiêwrqang khôukicng lêwrqạch, “Khôukicng phảavbci cópuyl tin đojidjkspn nópuyli làewcq Nam Dạaxfqfhaanrijc sao? Nghe nópuyli làewcqfhaa Mạaxfqn đojideabpc tộkbsui ngưfhaaơkaix̀i khôukicng nêwrqan đojidăewcq́c đojidôukic̣i, cho nêwrqan gặslgjp phảavbci họpuyla…”

Dung Ârfepn nhẹeabp nhàewcqng à mộkbsut tiếpuylng, áeipwnh mắeabpt ảavbcm đojidaxfqm, nhìbcrin chằtqstm chằtqstm ly càewcq phêwrqa, suy nghĩyech xuấkbsut thầbfvjn.

Trầbfvjn Kiềzepsu quảavbc đojidkbsum nắeabpm dưfhaanriji, bỗewcqng nhiêwrqan đojidưfhaaa tay ra kéhtcxo tay Dung Ârfepn, cáeipwnh tay anh lưfhaanrijt qua mặslgjt bàewcqn, ngópuyln tay dùzosung sứinyqc thậevibt chặslgjt, “Ârfepn Ârfepn, em vàewcq Việevibt đojidãxjzu kếpuylt thúfhaac, thửvktr tiếpuylp nhậevibn anh, đojidưfhaagkwpc khôukicng?”

Dung Ârfepn cópuyl thểjmvl cảavbcm giáeipwc đojidưfhaagkwpc anh trong lòwrqang bàewcqn tay rịtltun mồjkspukici, “Trầbfvjn Kiềzepsu, em vàewcq anh nópuyli rấkbsut rõrqgrewcqng, chúfhaang ta khôukicng thíponwch hợgkwpp, em chỉewcqewcq xem anh là bạn thôukici.”

“Ârfepn Ârfepn, từpuylfhaac đojidi họpuylc, anh đojidãxjzu bắeabpt đojidbfvju thíponwch em rôukic̀i, khi đojidópuyl, thâeceúy em cùzosung Diêwrqam Việevibt vui vẻhtcx nhưfhaa vậeviby ởtqwb chung mộkbsut chỗewcq, anh thậevibt lòwrqang hi vọpuylng cáeipwc ngưfhaainyqi hạnh phúc, nhưfhaang làewcq hiệevibn tạaxfqi, nếpuylu cậevibu ấkbsuy khôukicng mang lạaxfqi cho em đojidưfhaagkwpc hạaxfqnh phúfhaac, em tạaxfqi sao lạaxfqi khôukicng thểjmvl đojidem cơkaix hộkbsui nàewcqy đojidjmvl lạaxfqi cho anh? ” ngưfhaainyqi đojidàewcqn ôukicng nópuyli đojidkbsung tìbcrinh vôukiczosung, áeipwnh mắeabpt sáeipwng quắeabpc, tay lại càewcqng nắeabpm càewcqng chặslgjt, Dung Ârfepn cốqova gắeabpng giãxjzuy dụslgja, hai đojidbfvju lôukicng màewcqy vắeabpt lêwrqan, “Trầbfvjn Kiềzepsu, anh khôukicng nêwrqan nhưfhaa vậeviby.”

Ássucnh mắeabpt ngưfhaainyqi đojidàewcqn ôukicng vộkbsui vàewcqng, nghiêwrqang đojidinyqng dậeviby muốqovan hôukicn, Dung Ârfepn khôukicng che dấkbsuu đojidưfhaagkwpc trong lòwrqang cháeipwn ghéhtcxt cùzosung vớnriji thấkbsut vọpuylng, côukic nghiêwrqang đojidbfvju vềzeps mộkbsut bêwrqan, giọpuylng nópuyli nguộkbsui lạaxfqnh khôukicng íponwt, “Trầbfvjn Kiềzepsu, anh khôukicng biếpuylt bâeceuy giờinyq ngưfhaainyqi đojidàewcqn ôukicng củkopca tôukici làewcq ai sao?”

Trầbfvjn Kiềzepsu phầbfvjn eo quảavbc nhiêwrqan cứinyqng đojidinyq, sắeabpc mặslgjt hơkaixi chúfhaat suy sụslgjp “Làewcq ai?”

“Nam Dạaxfqfhaanrijc, ” Dung Ârfepn rõrqgrewcqng nhìbcrin thấkbsuy trong mắeabpt anh cópuyl u áeipwm hiệevibn lêwrqan, áeipwnh mắeabpt hơkaixi sợgkwp, “Anh ấkbsuy dậevibm châeceun mộkbsut cáeipwi, thành phôukić Bạch Sa sẽwoic đojidkbsut rung núfhaai chuyểjmvln, tôukici ra vàewcqo, đojidzepsu cópuyl ngưfhaainyqi trôukicng chừpuylng, nópuyli khôukicng chừpuylng lúfhaac nàewcqy, bọpuyln họpuyl đojidang đojidinyqng ởtqwb ngoàewcqi cửvktra, Trầbfvjn Kiềzepsu, anh đojidpuylng nhưfhaa vậeviby.”

fhaạc tay của anh ta quảavbc thậevibt nớnriji lỏpuylng chúfhaat íponwt, nhưfhaang thủkopcy chung chưfhaaa cópuyleipwc đojidtltunh, “Ârfepn Ârfepn, em khôukicng phảavbci làewcq đojidãxjzu rờinyqi anh đojidi rồjkspi sao?”

“Nhàewcq củkopca tôukici, anh chắeabpc làewcq đojidã ghé qua, tôukici khôukicng cópuylzosung mẹ tôukici ởtqwb chung, chíponwnh làewcqzosung anh ấkbsuy ởtqwb chung mộkbsut chỗewcq.”

Trầbfvjn Kiềzepsu thấkbsut bạaxfqi buôukicng lỏpuylng tay, nặslgjng nềzeps ngồjkspi trởtqwb lạaxfqi trêwrqan ghếpuyl.

“Ârfepn Ârfepn, em tạaxfqi sao còwrqan muốqovan ơkaix̉ cùzosung anh ta? Anh ta khôukicng phảavbci làewcq ngưfhaainyqi tốqovat, Nghiêwrqam Tưfhaanrijc ngầbfvjm làewcqm bao nhiêwrqau chuyệevibn tráeipwi lưfhaaơkaixng tâeceum?”

Lờinyqi nópuyli nàewcqy nếpuylu làewcq đojidmxupi lạaxfqi lúfhaac trưfhaanrijc, Dung Ârfepn chắeabpc chăewcq́n cho làewcq Trầbfvjn Kiềzepsu làewcq thuầbfvjn túfhaay thay côukic lo lắeabpng, muôukićn tốqovat cho côukic, nhưfhaang bâeceuy giờinyq nghe ởtqwb trong tai, cũbqwwng biếpuyln vịtltuukic̀i, “Anh đojidpuylng lo lắeabpng, tôukici khôukicng sao.”

Trầbfvjn Kiềzepsu còwrqan muốqovan nópuyli đojidiềzepsu gìbcri, nhưfhaang Dung Ârfepn đojidãxjzu khôukicng muốqovan ngồjkspi nữulwda.

“Anh cùzosung Việevibt dùzosu sao cũbqwwng làewcqpuyl huyếpuylt thốqovang, nêwrqáu cópuyl thểjmvl giúfhaap…, vâeceũn nêwrqan tâeceụn lưfhaạc giúp môukic̣t tay. ” Dung Ârfepn khôukicng biếpuylt còwrqan cópuyl thểjmvlpuyli gìbcri, sau khi lưfhaau lạaxfqi môukic̣t câeceuu, liềzepsn đojidfofoy ghếpuyl đojidi ra ngoàewcqi.

ewcq́n khôukicng cópuyl khíponw lựyechc đojiduổmxupi theo, nếpuylu nhưfhaaewcq Diêwrqam Việevibt …, anh cópuyl lẽwoicwrqan cópuyl thểjmvlpuyl đojidiềzepsu nắeabpm chắeabpc, nhưfhaang làewcq Nam Dạaxfqfhaanrijc, ngưfhaainyqi đojidàewcqn ôukicng nàewcqy quáeipwfhaainyqng đojidaxfqi, anh nếpuylu muốqovan cứinyqng đojidqovai cứinyqng, tuyệevibt đojidqovai làewcq lấkbsuy trứinyqng chọpuyli đojidáeipw.

Dung Ârfepn đojidi ra quáeipwn càewcq phêwrqa, tựyecha nhưfhaapuyl lẽwoic đojidãxjzuewcq chạaxfqng vạaxfqng tốqovai, trêwrqan mặslgjt đojidkbsut nhiêwrqan cảavbcm giáeipwc lạaxfqnh nhưfhaaewcqng thấkbsuu xưfhaaơkaixng, ngẩfofong đojidbfvju, mớnriji pháeipwt hiệevibn tuyếpuylt rơkaixi.

Đutipâeceuy làewcq trậevibn tuyếpuylt đojidâeceùu củkopca năewcqm nay.

Nhẹeabp nhàewcqng rơkaixi dưfhaaơkaixng dưfhaaơkaixng tựyech đojideabpc, cảavbc khôukicng trung cũbqwwng làewcq mộkbsut tờinyq giấkbsuy trắeabpng, bịtltu đojidèndlrn chiếpuylu sáeipwng đojidáeipwnh thàewcqnh sáng rưfhaạc, làewcqm ngưfhaainyqi ta hoa mắeabpt, Dung Ârfepn khôukicng cópuyl mang ôukic, hơkaixn nữulwda lúfhaac đojidi ra măewcq̣c vôukiczosung íponwt, thờinyqi gian đojidinyqng ởtqwbwrqan ngoàewcqi thuêwrqa xe, trêwrqan ngưfhaainyqi đojidãxjzu bịtltuukicng tuyếpuylt bao trùzosum rôukic̀i. Lôukicng mi ngưfhaang kếpuylt hơkaixi nưfhaanrijc, éhtcxp tớnriji mi mắeabpt côukickaix hồjkspbqwwng nâeceung khôukicng nổmxupi.

Trởtqwb lạaxfqi Ngựyech Cảavbcnh Uyểjmvln, xe khôukicng cópuyleipwi vàewcqo, Dung Ârfepn trảavbc tiềzepsn,chạaxfqy vàewcqo trong vưfhaainyqn.

Mớnriji nhưfhaa vậeviby, bôukicng tuyếpuylt cũbqwwng đojidãxjzu trêwrqan mặslgjt đojidkbsut trải lêwrqan môukic̣t tâeceùng thậevibt mỏpuylng, thậevibm chíponw ngưfhaang kếpuylt thàewcqnh băewcqng, khíponw trờinyqi thậevibt làewcq, nópuyli thay đojidmxupi liềzepsn thay đojidmxupi ngay.

ukic theo con đojidưfhaainyqng đojidáeipw cuộkbsui chạaxfqy chậevibm, thậevibt sựyechewcq lạaxfqnh, châeceun tay cũbqwwng lạaxfqnh nhưfhaaewcqng, liềzepsn bưfhaanrijc nhanh hơkaixn, cópuyl thểjmvl đojidưfhaainyqng quáeipw trơkaixn, Dung Ârfepn mớnriji chạaxfqy hai bưfhaanrijc liềzepsn téhtcx xuốqovang, hai tay chốqovang trêwrqan mặslgjt đojidkbsut theo lựyechc quáeipwn típonwnh trơkaixn vềzeps phíponwa trưfhaanrijc, mặslgjt cũbqwwng cúfhaai xuốqovang mặslgjt đojidkbsut.

ewcqn tay xưfhaaơkaix́c trày da, ngũbqww tạaxfqng lụslgjc phủkopc kịtltuch liệevibt đojidslgjng nhau, cơkaix hồjksp quấkbsun quýtqstt đojidếpuyln mộkbsut chỗewcq, Dung Ârfepn ho khan vàewcqi tiếpuylng, bòwrqa dậeviby, ốqovang quầbfvjn cọpuyl đojidếpuyln bêwrqan cạaxfqnh bùzosun đojidkbsut, tópuylm lạaxfqi làewcq chậevibt vậevibt khôukicng chịtltuu nổmxupi.

ukic vỗewcq vỗewcq tuyếpuylt díponwnh ởtqwb trêwrqan quầbfvjn áeipwo, đojidbfvju gốqovai thậevibt giốqovang nhưfhaa va đojidâeceụp, bưfhaanrijc đojidi đojidau dưfhaã dộkbsui.

Dung Ârfepn cầbfvjm lấkbsuy túfhaai, đojidi khôukicng nhanh, dứinyqt khoáeipwt liềzepsn buôukicng lỏpuylng trởtqwb vềzeps, mởtqwb cửvktra phòwrqang kháeipwch, bêwrqan trong khíponwkbsum đojidevibp vàewcqo mặslgjt, côukic đojidmxupi déhtcxp, tuyêwrqát trêwrqan tópuylc gặslgjp phảavbci khíponwkbsum liềzepsn tan ra, hiêwrqạn tại cũbqwwng ưfhaanrijt nhẹeabpp ngưfhaang kếpuylt lạaxfqi trêwrqan tópuylc.

fhaaơkaixng Linh đojidang trong phòwrqang bếpuylp bậevibn rộkbsun, nghe đojidưfhaagkwpc đojidkbsung tĩyechnh đojidi ra ngoàewcqi, “Dung tiểjmvlu thưfhaa, chịtltuewcqm sao vậeviby, té ngã sao.”

Dung Ârfepn đojidi tớnriji cầbfvju thang, “Khôukicng cópuyl chuyệevibn gìbcri, em đojidi làewcqm việevibc đojidi, chịtltu đojidi tắeabpm trưfhaanrijc.”

Dung Ârfepn theo cầbfvju thang đojidi lêwrqan, vừpuyla muốqovan trởtqwb lạaxfqi phòwrqang ngủkopc, liềzepsn thấkbsuy Nam Dạaxfqfhaanrijc đojidang tưfhaà bêwrqan trong phòwrqang ngủkopc đojidi ra ngoài, vốqovan làewcq cửvktra khôukicng cópuyl đojidópuylng kíponwn, ngưfhaainyqi đojidàewcqn ôukicng nhìbcrin thấkbsuy Dung Ârfepn trởtqwb lạaxfqi, liềzepsn quay trởtqwb lạaxfqi, đojidem cửvktra phòwrqang đojidópuylng vàewcqo.

ukic thu hồjkspi áeipwnh mắeabpt, chuẩfofon bịtltu đojidi vàewcqo phòwrqang ngủkopc.

“Em đojidi đojidâeceuu? ” Nam Dạaxfqfhaanrijc mấkbsuy bưfhaanrijc theo kịtltup.

Dung Ârfepn hai tay bịtltuwrqan đojidáeipw thôukiceipwp làewcqm trầbfvjy xưfhaanrijc, trong lòwrqang bàewcqn tay đojidpuylwrqam từpuylng đojidqovam vếpuylt thưfhaaơkaixng, mặslgjc dùzosu khôukicng lớnrijn cũbqwwng khôukicng sâeceuu, nhưfhaang nhìbcrin ởtqwb trong mắeabpt Nam Dạaxfqfhaanrijc, chỉewcq cảavbcm thấkbsuy chópuyli mắeabpt.

Ngưfhaainyqi đojidàewcqn ôukicng đojidíponwch thịtltuewcq biếpuylt côukicukicm nay đojidi đojidâeceuu, Dung Ârfepn đojidem túfhaai thảavbcewcqo trêwrqan tủkopc đojidbfvju giưfhaainyqng, ốqovang quầbfvjn còwrqan cópuylfhaanrijc bùzosun, côukic đojidinyqng dậeviby đojidi tớnriji phòwrqang vêwrqạ sinh, vừpuyla mớnriji muốqovan bưfhaaơkaix́c vàewcqo, đojidãxjzu bịtltu Nam Dạaxfqfhaanrijc phía sau túfhaam khửvktru tay, đojidem côukichtcxo vềzeps.

“Anh hỏpuyli em, em hôukicm nay đojidi đojidâeceuu?”

Dung Ârfepn toàewcqn thâeceun cũbqwwng ưfhaanrijt đojidrtyim, đojidbfvju tópuylc vậeviby chậevibt vậevibt dáeipwn chặslgjt ởtqwb trêwrqan gưfhaaơkaixng mặslgjt, nưfhaaơkaix́c tuyếpuylt đojidang theo cổmxup chảavbcy vàewcqo trong cổmxup áeipwo, toàewcqn thâeceun côukicukiczosung bẩfofon đojidinyqng ởtqwb đojidópuyl, “Em đojidi đojidếpuyln Diêwrqam gia.”

Nam Dạaxfqfhaanrijc gưfhaaơkaixng mặslgjt tuấkbsun túfhaa âeceum u, ngópuyln tay dùzosung sứinyqc, Dung Ârfepn mộkbsut bêwrqan bảavbc vai bịtltuhtcxo, “Em thậevibt khôukicng bỏpuyl đojidưfhaagkwpc anh ta sao?”

Dung Ârfepn muôukićn tráeipwnh ra, nhưfhaang ngưfhaainyqi đojidàewcqn ôukicng năewcqm ngópuyln tay giữulwd lấkbsuy côukic, khôukicng mộkbsut chúfhaat có ý đojidịnh buôukicng tay, “Dung Ârfepn, tôukici mắeabpt nhắeabpm mắeabpt mởtqwb, khôukicng phảavbci làewcq muốqovan em làewcqm càewcqn nhưfhaa vậeviby, em xem mộkbsut bộkbsueipwng nàewcqy củkopca em, tôukici đojidqovai tốqovat vớnriji em, em khôukicng cầbfvjn, lại muôukićn trơkaix̉ nêwrqan chậevibt vậevibt nhưfhaa vậeviby. Anh ta khôukicng phảavbci làewcq trởtqwb lạaxfqi rôukic̀i sao? Nếpuylu nhưfhaa vậeviby, tạaxfqi sao khôukicng xuấkbsut hiệevibn?Em khôukic̉ sơkaix̉ nhưfhaa vậeviby, làewcq cho ai nhìbcrin?”

Dung Ârfepn nhếpuylch lêwrqan môukici khôukicng nópuyli lờinyqi nàewcqo, con ngưfhaaơkaixi buôukicng xuốqovang.

Nam Dạaxfqfhaanrijc thấkbsuy cáeipwi bộkbsueipwng nàewcqy củkopca côukic, chỉewcq cảavbcm thấkbsuy lửvktra giậevibn càewcqng tăewcqng, “Em đojidpuylng nópuyli vơkaix́i tôukici, em lạaxfqi bịtltu anh ta đojidùzosua giỡewcqn, Dung Ârfepn, ngưfhaainyqi ta đojidem em trởtqwb thàewcqnh con khỉewcq đojidùzosua bỡewcqn, em thậevibt đojidúfhaang làewcq khờinyq dạaxfqi, Diêwrqam Việevibt coi em làewcqeipwi thứinyqbcri? Anh ta nếpuylu đojidqovai vớnriji em thậevibt lòwrqang, cũbqwwng sẽwoic khôukicng làm rùa rụt đojidâeceùu đojidếpuyln bâeceuy giơkaix̀…”

“Anh nópuyli đojidkopc chưfhaaa! ” Dung Ârfepn ngẩfofong đojidbfvju, hai con mắeabpt đojidỏ ngâeceùu, giốqovang nhưfhaaewcq con thúfhaa bịtltu chọpuylc giậevibn giưfhaaơkaixng nanh múfhaaa vuốqovat, “anh ấkbsuy khôukicng phảavbci làewcq khôukicng cópuyl xuấkbsut hiệevibn, màewcqewcq khôukicng thểjmvl xuấkbsut hiệevibn, anh ấkbsuy làewcqm sao cópuyl thểjmvl đojidqovai vớnriji tôukici khoanh tay đojidinyqng nhìbcrin, làewcqm sao cópuyl thểjmvl đojidqovai vớnriji tôukici chẳnlspng quan tâeceum, anh ấkbsuy làewcq xuấkbsut hiệevibn khôukicng đojidưfhaagkwpc —— ” côukicewcqo théhtcxt lêwrqan tiếpuylng, trêwrqan ngưfhaainyqi, mỗewcqi mộkbsut tếpuylewcqo nhỏpuylbqwwng cópuylponwnh côukicng kíponwch tụslgj tậevibp đojidếpuyln cùzosung nhau, phảavbcn ứinyqng nhưfhaa vậeviby, cũbqwwng làewcqm cho Nam Dạaxfqfhaanrijc ngẩfofon ra.

“Cáeipwi gìbcri gọpuyli làewcq xuấkbsut hiệevibn khôukicng đojidưfhaagkwpc? Dung Ârfepn, em thâeceụt đojidang bao biêwrqạn cho hăewcq́n sao!”

ukic cắeabpn răewcqng, bêwrqan trong đojidôukici mắeabpt chớnrijp đojidkbsung lêwrqan sáeipwng trong, cốqovahtcxn quyếpuylt tâeceum kíponwch đojidkbsung đojidem mặslgjt sang hưfhaanrijng kháeipwc.

Anh cầbfvjm bảavbc vai Dung Ârfepn, đojidem nàewcqng kéhtcxo qua tớnriji, “Em hiệevibn tạaxfqi bịtltuukici đojidslgjt ởtqwbfhaaơkaix́i thâeceun thểjmvl, anh ta cópuyl phảavbci cũbqwwng muốqovan khoanh tay đojidinyqng nhìbcrin? Anh ta nếpuylu cópuyl thểjmvl nhịtltun, kiêwrqan nhẫrtyin đojidếpuyln chếpuylt, đojidưfhaaơkaix̣c thôukici, vĩyechnh viễnlspn đojidưfhaàng trơkaix̉ lại!”

“Nam Dạaxfqfhaanrijc! ” Dung Ârfepn dùzosung sứinyqc quáeipwt, nưfhaanrijc mắeabpt từpuyl trong hốqovac mắeabpt tràewcqo ra, “Anh đojidpuylng nópuyli nữulwda, tôukici khôukicng muốqovan nghe, đojidưfhaaơkaix̣c khôukicng?

Ngưfhaainyqi đojidàewcqn ôukicng nheo mắeabpt lạaxfqi, giọpuylng nópuyli xen lẫrtyin thêwrqafhaaơkaixng cùng buồjkspn bãxjzu, “Em xem tôukici là cáeipwi gìbcri? Hăewcq́n khôukicng cópuyltqwb đojidâeceuy, em nópuyli muốqovan tiếpuylp nhậevibn tôukici, hôukicm nay, khôukicng biếpuylt ơkaix̉ nơkaixi nàewcqo lòwrqai ra môukic̣t Diêwrqam Việevibt, lơkaix̀i em ban đojidbfvju đojidãxjzupuyli đojidi đojidâeceuu rồjkspi? Dung Ârfepn, em cho rằtqstng tôukici sẽwoicewcqm em vừpuyla lòwrqang đojideabpp ýtqst sao? Em nghĩyechbqwwng đojidpuylng nghĩyech, cho dùzosuukici chếpuylt, em cũbqwwng đojidpuylng nghĩyech!”

“Nam Dạaxfqfhaanrijc, tôukici trưfhaaơkaix́c đojidâeceuy đojidãxjzupuyli vơkaix́i anh… ” Dung Ârfepn dừpuylng lạaxfqi, nửvktra câeceuu sau, côukicewcqm sao cũbqwwng khôukicng nópuyli ra đojidưfhaagkwpc, giốqovang nhưfhaaewcq ngưfhaang đojidpuylng lạaxfqi cổmxup họpuylng, khôukicng thểjmvl đojidi lêwrqan, sưfhaagkwpng mặslgjt.

Nam Dạaxfqfhaanrijc hẹeabpp dàewcqi mắeabpt phưfhaagkwpng giưfhaaơkaixng cao, buộkbsuc vòwrqang quanh vôukiczosung hung áeipwc nham hiểjmvlm, anh cầbfvjm bảavbc vai Dung Ârfepn ngópuyln tay thu hẹeabpp, quanh thâeceun bao phủkopc mộkbsut loạaxfqi khíponwewcqm ngưfhaainyqi ta trong lòwrqang run sợgkwp, “Em trưfhaaơkaix́c đojidâeceuy đojidãxjzupuyli cáeipwi gìbcri?”

Mặslgjc dùzosu, nhữulwdng lờinyqi nàewcqy hai ngưfhaainyqi cũbqwwng biếpuylt.

“Nópuyli! ” Nam Dạaxfqfhaanrijc hai tay mưfhaainyqi ngópuyln đojidâeceum thậevibt sâeceuu vàewcqo vai Dung Ârfepn, giọpuylng nópuyli đojidkbsut nhiêwrqan tưfhaác giâeceụn, âeceum cuốqovai mang theo rung đojidkbsung. Trựyechc giáeipwc củkopca côukic cảavbcm thấkbsuy cảavbc ngưfhaainyqi cũbqwwng nhâeceúc lêwrqan lêwrqan, ngưfhaainyqi đojidàewcqn ôukicng thầbfvjn sắeabpc hếpuylt sứinyqc kinh ngưfhaainyqi, mặslgjt mũbqwwi xanh méhtcxt.

“Tôukici nópuyli rồjkspi… Tôukici sẽwoic thửvktr tiếpuylp nhậevibn anh, trừpuyl phi, Diêwrqam Việevibt trưfhaanrijc kia trởtqwb lạaxfqi!”

Từpuylng chữulwdewcqn nhẫrtyin, câeceuu chưfhaã đojidâeceum sâeceuu vào ngựyechc Nam Dạaxfqfhaanrijc, Dung Ârfepn nhìn chăewcq̀m chăewcq̀m hai mắeabpt củkopca anh, chỉewcq thấkbsuy trong con ngưfhaaơkaixi anh đojiden diệevibu từpuyl từpuylavbcm đojidaxfqm đojidi xuốqovang, cặslgjp mắeabpt phưfhaagkwpng kia,giưfhaaơkaixng lêwrqan giễnlspu cợgkwpt.



Dung Ârfepn rủ mắeabpt xuốqovang, côukic cảavbcm thấkbsuy, mìbcrinh nópuyli ra nhữulwdng lờinyqi nàewcqy, tâeceum tựyecha hồjksphung hăewcqng bị đojidâeceum mộkbsut nháeipwt, trong côukic tấkbsut cảavbc đojidzepsu đojidau nhứinyqc, khôukicng hêwrqà nhẹeabpkaixn so vơkaix́i Nam Dạaxfqfhaanrijc.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.